Tạ Tinh Lan đến đón cậu còn mang cho cậu một ly trà sữa và một cái bánh nhỏ mua ở cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng mới mở. Cái bánh này là sản phẩm mới của cửa hàng, có hình Hello Kitty dễ thương.
Hạ Khâm thấy lạ: “Sao lần nào cậu cũng mua trà sữa cho tôi?”
Cậu có tỏ ra mình rất thích uống đâu, chẳng qua là vì lúc nào Tạ Tinh Lan cũng mang tới nên cậu đều uống một ít.
“Hả.” Tạ Tinh Lan ngạc nhiên: “Không phải cậu thích uống sao? Tôi thấy lần nào cậu cũng uống nên mới mua.”
Vòng tuần hoàn ác tính đáng sợ gì đây.
Hạ Khâm: “…”
Thôi kệ, uống thì uống. Dù sao cậu cũng không uống bao nhiêu, bao giờ cũng hút hai hớp.
Hạ Khâm uống xong còn bình luận: “Vị không ngon, lần sau đừng mua vị này nữa.”
“Được rồi thầy Hạ, đã nhớ kỹ.” Tạ Tinh Lan mở ghi chú trong điện thoại ra ghi lại.
Khá nghiêm túc.
Hạ Khâm nhìn hắn thêm một cái.
“Sao đó, lại nhìn lén tôi?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“?” Hạ Khâm thấy quái lạ: “Đừng có tự luyến, tôi chỉ thắc mắc dạo này trông cậu hơi kỳ kỳ?”
Tạ Tinh Lan: “Kỳ chỗ nào?”
Hạ Khâm không biết, nhưng giác quan nhạy bén bảo cậu như thế. Ví dụ như bỗng dưng hắn mua trà sữa với bánh ngọt cho cậu. Cả ban nãy cậu thuận miệng nói mình không thích vị này, thế mà hắn tận tâm ghi vào ghi chú.
Hạ Khâm có cảm giác chồn cáo chúc tết gà, rắp tâm ăn gỏi.
(*) Giả vờ thân thiện vì có mưu đồ xấu.
“…Không có gì.” Vẻ mặt của Hạ Khâm khó tả.
Cậu vẫn còn bồn chồn: “Nếu cậu làm gì có lỗi với tôi thì cứ nói thẳng đi.”
“Tôi hứa sẽ lắng nghe cẩn thận trước khi đánh cậu.”
Tạ Tinh Lan: “…”
Một lúc sau, hắn phì cười giơ tay xoa đầu Hạ Khâm, làm cậu cáu kỉnh trừng mắt nhìn hắn, đuôi mắt hồ ly ấy khẽ nhếch lộ ra nét yêu kiều.
“Nghĩ bậy bạ gì đó.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh đây có lỗi với ai chứ không có lỗi với em.”
Tạ Tinh Lan thoáng dừng mới nói tiếp: “Nhưng đúng là có chuyện cần cậu giúp.”
“Chuyện gì?” Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn.
Tạ Tinh Lan ra vẻ bí hiểm: “Tâm sự thiếu nam.”
Hạ Khâm: “?”
Cậu nói chuyện cho đàng hoàng!
———
Hạ Khâm không hề có hứng thú với chuyện tâm sự thiếu nam, thay vì tâm sự cái này thì chi bằng hắn nghĩ xem kỳ thi cuối kỳ hắn đạt được bao nhiêu điểm. Coi chừng đến lúc đó hắn không thi nổi vào trường đại học nào.
Có điều Hạ Khâm nghĩ tới tốc độ Tạ Tinh Lan tiến bộ lại cảm thấy không tệ đến mức đó. Bản thân trường Trung học số 2 là trường trọng điểm, hắn thi đậu vào trường là chứng tỏ… hắn đi cửa sau!
Hạ Khâm suy tư điểm số nát bét của hắn, không dám nói nền tảng của hắn vẫn ổn.
Tạ Tinh Lan đã biết quay đầu là bờ, hắn bắt đầu học tập chăm chỉ từ học kỳ một lớp mười một, vẫn còn một năm rưỡi để thi vào một trường đại học tốt.
Đại học Thanh Hoa thì không dám trông mong, nhưng ít nhất cũng có thể thi vào một khoa chính quy ở Bắc Kinh… Hạ Khâm suy nghĩ miên man.
Vài giây sau cậu sực tỉnh, khó tin với chính suy nghĩ của mình. Hình như cậu ngầm cho rằng Tạ Tinh Lan sẽ thi đến Bắc Kinh với cậu, cậu không khỏi u sầu vì ý nghĩ này. Bởi một khi bản thân đã kỳ vọng vào người khác thì muộn phiền sẽ là bất tận.
Bạn sẽ trao hết kỳ vọng này đến kỳ vọng khác cho người đó, chỉ cần người đó không đáp ứng được một kỳ vọng của bạn, cảm xúc sẽ cắn trả nuốt chửng lý trí.
Hạ Khâm buộc mình không nghĩ đến vấn đề này nữa.
“Hạ Khâm!”
Không biết Chu Vũ Lâm rời phòng học nhạc và đuổi theo từ bao giờ, cậu ta gọi cậu lại. Lúc thấy Tạ Tinh Lan, Chu Vũ Lâm vô thức đứng khựng, lặng lẽ quan sát hắn. Cậu ta có hảo cảm với Hạ Khâm nên đương nhiên sẽ chú ý đến những nam sinh chất lượng cao xung quanh cậu.
Chiều cao, má nó, mình thua.
Nhan sắc, má nó, mình cũng thua.
Cậu ta âm thầm cạnh tranh, thua thảm hại.
Chu Vũ Lâm hết cách đành phải cầu nguyện vô ích trong lòng: Van xin cậu bạn, tốt nhất cậu là trai thẳng! (Thiếu nam khẩn nguyện.jpg)
Làm tình địch với hắn, cậu ta cảm thấy xác suất mình thắng quá mong manh!
Tạ Tinh Lan cũng nhướng mày liếc nhìn cậu ta.
Chu Vũ Lâm nhìn sang Hạ Khâm, cậu ta nở nụ cười đã luyện trước gương tám trăm lần: “Ngày mốt diễn rồi, mình muốn nói cố lên với cậu.”
“Được.” Hạ Khâm thấy khó hiểu nhưng tay hung không đánh mặt cười, cậu gật đầu: “Cậu cũng thế, cố lên.”
“Ừm.” Lần này Chu Vũ Lâm mỉm cười thật lòng: “Tạm biệt!”
Thiếu niên chạy đi như gió, để lại phía sau bóng lưng dào dạt hơi thở thanh xuân.
“Tên trẻ trâu kia là ai?” Tạ Tinh Lan vừa mở miệng đã công kích sắc bén, khóe môi hắn hạ xuống.
Hạ Khâm nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói — Cậu có gan nói người khác là trẻ trâu trong khi chính cậu là sư tổ của trẻ trâu à.
“Tôi có tiết mục chung với cậu ấy, ngày mốt diễn.” Hạ Khâm tạm dừng, bỗng cao giọng: “Đợi đó đi, giải nhất ngoài của tôi ra không thể là của ai khác.”
Bộ dạng kiêu ngạo và hống hách của cậu lại toát vẻ đáng yêu trong mắt Tạ Tinh Lan. Cảm giác nguy hiểm do nam sinh đó xuất hiện biến mất ngay lập tức, chắc do hắn ảo giác thôi.
Tạ Tinh Lan đoán là bây giờ mình đang có ý đồ với bạn cùng bàn nên nhìn ai cũng thành tình địch.
“Được đó, giải nhất, cậu siêu giỏi.” Tạ Tinh Lan sóng vai với cậu: “Còn muốn uống trà sữa không, không thì để tôi cầm cho cậu.”
“Không uống nữa.” Hạ Khâm nhăn mũi tỏ vẻ không thích, rồi cậu ra lệnh với ngữ điệu tự nhiên và tùy hứng: “Cho tôi ăn miếng bánh, cậu dùng muỗng múc đi, múc phần giữa ấy.”
Được.
Chỉ đợi được phục vụ rồi há miệng ăn thôi chứ gì.
———
Buổi văn nghệ diễn ra vào thứ sáu, Hạ Khâm đến trường từ sáng sớm.
Khác với hình ảnh lớp học thưa thớt và vắng vẻ thường ngày, mới bảy giờ sáng mà lớp 11/7 đã náo nhiệt. Sân trường và bãi tập ở trường Trung học số 2 chật ních người, học sinh nhiều lớp đã trang điểm xong, cầm đạo cụ đi dạo khắp trường. Cũng có lớp luyện tập vào ngày chót, ngoài ra còn có mấy lớp tập trung ở bãi tập.
Nhà hát Đông Hồ đúng như tên gọi của nó, nằm ngay ở rìa Đông Hồ. Chỉ cách trường Trung học số 2 hai trạm dừng tàu điện ngầm, nhưng tuyến một vẫn luôn kín người. Để đến nhà hát Đông Hồ sớm mà nhóm Lâm Tư Tắc quyết định bắt xe.
Tạ Tinh Lan không thể đi cùng vì hôm nay hắn có trận đấu bóng rổ. Tuy Hạ Khâm đã biết tin từ lâu nhưng khi đến nhà hát, cậu vẫn hụt hẫng. Bên trong nhà hát được chia khu vực theo từng lớp, chỗ ngồi bên cạnh Hạ Khâm là Tạ Tinh Lan.
Trống không.
Cậu buồn chán mở khung nhắn tin với Tạ Tinh Lan, gửi dấu chấm câu qua cho hắn.
Nào ngờ đối phương trả lời ngay: [Sao thế bạn cùng bàn, nhớ tôi à? (kính râm)]
Dạo này Tạ Tinh Lan thường xuyên bật ra mấy lời trêu ghẹo cợt nhả, Hạ Khâm không quá ngạc nhiên.
Bình thường những câu bỉ ổi kiểu này, hắn sẽ chỉ nhận được một câu “cút đi” cao thượng đầy lạnh lùng từ thầy Hạ. Cơ mà không biết hôm nay có chuyện gì, hắn đã gửi tin nhắn được một phút nhưng bên kia vẫn chưa hồi âm.
Trong sân vận động, Đặng Việt thúc giục Tạ Tinh Lan thay quần áo: “Anh Tạ, sắp đến giờ thi đấu rồi, chỉ còn chờ anh thôi.”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan gật đầu, định đặt điện thoại xuống đến khi thi đấu xong mới kiểm tra tin nhắn.
“Rùng” một tiếng, Hạ Khâm gửi tin nhắn đến.
Chỉ một chữ: [Ừm.]
Ừm.
Ừm…
Ừm???
Hắn lướt lên đọc lại…
—— [Nhớ tôi à? (chó con vẫy đuôi mong chờ)]
—— [Ừm.]
…
…
Phải mất một lúc Tạ Tinh Lan mới choàng tỉnh, vành tai hắn phơn phớt đỏ, trầm giọng mắng “đệt” một tiếng.
“Người này phạm quy quá rồi.”
Chú chó gì mà sức tấn công thì mạnh nhưng phòng thủ kém thế này.
“Anh Tạ?” Giọng Đặng Việt vọng tới từ phía trước.
Tạ Tinh Lan túm tóc, đi ra khỏi phòng nghỉ.
Hắn nhìn Đặng Việt, chân thành hỏi: “Mày nghĩ nếu hôm nay tao bỏ thi, cô Triệu có giết tao không?”
Đặng Việt rùng mình: Anh nói cái gì vậy đại ca!? Tỉnh táo lại đi!!!
Cậu bạn Đặng Việt cũng rất uyển chuyển: “Anh đã chọn mộ phần nào ở nghĩa trang Nam Sơn chưa? Em sẽ chôn mình bên cạnh anh.”
Tạ Tinh Lan: “…”
“Thôi bỏ đi.” Hắn khẽ thở dài, khuôn mặt bất chợt toát ra sát khí nặng nề, giữa đôi lông mày trỗi dậy sự tàn nhẫn, ngang ngược nói: “Trong vòng mười phút, hạ gục mọi đối thủ.”
Chưa bao giờ James nhập vào thân hắn nhanh như bây giờ.
“Anh gấp chuyện gì sao?” Cuối cùng Đặng Việt cũng nhận ra.
“Ồ mày thật thông minh.” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Làm sao mày biết Hạ Khâm nói nhớ tao?”
Đặng Việt: “…”
Đại ca ơi, ai hỏi mà anh thưa?
———
Cuối cùng Tạ Tinh Lan vẫn không thể chạy về xem văn nghệ. Nhưng không sao cả, với tư cách là trụ cột của gia đình, Lâm Tư Tắc đã quay lại màn trình diễn solo của Hạ Khâm – phiên bản only focus. Chỉ quay duy nhất Hạ Khâm chơi piano, Chu Vũ Lâm không hề xuất hiện.
Trong lúc quay, Lâm Tư Tắc bùi ngùi: “Cái nhà này không có tao thì biết phải làm sao!”
Đúng như dự đoán, nhờ nỗ lực của các bạn lớp nghệ thuật và lớp 11/7 tham gia cho có, một hơi giật hết hai giải nhất. Phải, chương trình biểu diễn mừng năm mới kiểu khích lệ “mỗi nhà một giải” đã khích lệ ra hai giải nhất!
Sau lễ trao giải, cô Triệu cười tươi đến mức không ngậm được miệng. Cô nghe bọn Lâm Tư Tắc tổ chức tiệc tại một nhà nghỉ B&B ở Đông Hồ bèn phất tay bao hết tất cả chi phí – bằng tiền thưởng từ giải nhất mà họ lấy được.
Lúc đến nhà nghỉ thì trời đã chạng vạng tối, hoàng hôn ở Tây Thành duyên dáng nhẹ nhàng, làm cho bờ hồ Đông Hồ trở nên xinh đẹp hơn.
Hạ Khâm đứng ở cửa nhà nghỉ chụp vài tấm, định gửi cho Tạ Tinh Lan. Kết quả là khi mở hộp tin nhắn ra, thấy chữ “ừm” mà lúc nãy não mình bị úng nước gửi.
Cậu: “….”
Á á á á á.
Điên rồi, chịu không nổi bản thân, nhiệt độ cơ thể ba mươi bảy độ mà lại có thể nhắn ra câu buồn nôn đáng sợ cỡ đó.
Cảm giác hối hận ùn ùn kéo đến, thầy Hạ trầm tư, lại bắt đầu xem xét lại và tiếc nuối vì sao học kỳ trước mình không chuyển sang lớp thực nghiệm vân vân… Nếu chuyển sang lớp thực nghiệm thì hôm nay làm gì có cái tin nhắn đáng ngượng này.
Hạ Khâm nhìn lịch sử trò chuyện với vẻ mặt vô cảm, cậu không thể thu hồi nhưng cậu có thể xóa nó đi rồi coi như không có gì xảy ra.
Sau dòng tin “ừm”, Tạ Tinh Lan ngo ngoe trả lời vài tin nhắn.
Hạ Khâm bị hắn làm phiền đành phải đáp lại: [Tôi là trợ lý trữ tài liệu của cậu à :)]
Tạ Tinh Lan hồi âm bằng tin nhắn thoại, hắn vừa chơi bóng xong nên còn thở hổn hển, hắn cười khẽ: “Cái này gọi là cậu để người anh em trong lòng, nên người anh em đáp lại mọi việc của cậu.”
Hạ Khâm: “…”
Tức cười.
Đồ thần kinh.
Nhưng sự xấu hổ do chữ “ừm” gây ra dường như đã biến mất.
Tạ Tinh Lan có một kiểu thẳng thắn vô tư, hắn phải nói to nói rõ mình thích cái gì mình yêu cái gì, sợ người ta không nghe thấy.
“Sếp Khâm! Sếp muốn ăn xiên nướng không?” Lâm Tư Tắc vẫy tay, ở đó đã dựng xong một chiếc lò nướng, lớp trưởng và lớp phó đang chuẩn bị xiên thịt, còn có một vài nam nữ sinh cậu không quen ở lớp nghệ thuật.
“Không ăn.”
Hạ Khâm liếc mắt nhìn vỉ nướng, cảm thấy muốn ăn sẽ rất phiền toái.
Biệt thự tổ chức tiệc ở Đông Hồ khá rộng, được xây ở ven hồ. Trong sân có dụng cụ câu cá, ghế sô pha, micro để hát và một bể bơi nhỏ ngoài trời, nhưng chẳng ai đến gần vào mùa đông lạnh giá.
Hạ Khâm ngồi xuống ghế sô pha, không biết lớp nghệ thuật đã hẹn cùng nhau hát ở đây. Cậu đang định rời đi thì bị Chu Vũ Lâm nhanh tay nhanh mắt giữ lại, Hạ Khâm vùng ra theo phản xạ. Chu Vũ Lâm sửng sốt, chợt nhớ Hạ Khâm không thích tiếp xúc thân thể.
“Hạ Khâm, chúng ta cùng hát một bài nhé?” Chu Vũ Lâm mời cậu.
Trong bầu không khí tốt đẹp, được ngồi trên ghế sô pha ngoài sân và hát với người mình thích, uống thêm một lon say nhẹ. Chu Vũ Lâm không thể tưởng tượng nổi mình sẽ vui thế nào nếu được Hạ Khâm đồng ý lời tỏ tình.
“Không muốn.”
Chu Vũ Lâm: Cậu bé sầu bi nhất thế giới đã được sinh ra vào giây phút này.
“Vậy cậu cứ ngồi ở đây đi, những chỗ khác đã kín rồi.” Chu Vũ Lâm lập tức điều chỉnh cảm xúc.
Việc bị một mỹ nhân đẳng cấp như Hạ Khâm từ chối là chuyện bình thường!
Hai lớp đã ở cùng nhau nhiều ngày, ai tinh mắt đều nhận ra Chu Vũ Lâm có ý với Hạ Khâm. Những người bạn cùng lớp chơi thân với cậu ta đều biết xu hướng tính dục của cậu ta, họ cũng đều hỗ trợ cho.
“Phải đó Hạ Khâm, cậu ngồi đi.”
“Ghế sô pha thoải mái hơn ghế nhựa nhiều.”
Mấy lời này làm Hạ Khâm động lòng, cậu nhìn quanh thấy những chỗ ngồi khác đã kín hết thật, hơn nữa ghế sô pha rất lớn nên khoảng cách giữa mọi người xa nhau, tránh phải giao tiếp. Thế là thầy Hạ hài lòng tìm một chỗ ngồi thoải mái nhất, còn Chu Vũ Lâm đã cầm micro bắt đầu chọn bài.
Chủ nhiệm lớp không có ở đây nên mọi người bắt đầu phát điên. Chẳng mấy chốc bọn họ đã gọi vài thùng bia và RIO. Sau vài lon, có người phiêu phiêu, chỉ riêng Hạ Khâm vẫn đàng hoàng uống nước khoáng.
Bài hát tiếp theo vẫn là do Chu Vũ Lâm chọn, cậu ta hơi phấn khích, mượn bài “Bong bóng tỏ tình” của Châu Kiệt Luân để tỏ lòng. Ngay khi khúc nhạc dạo vang lên, ánh mắt mờ ám từ các bạn lớp nghệ thuật 11/3 đưa tới, tiếng ồn ào liên tiếp vang lên.
“Thằng nhóc mày.”
“Uống vào rồi không biết ngại phải không?”
“Dô~~~ Hát cho ai đó?”
Chu Vũ Lâm nghe mọi người ghẹo mà xấu hổ, cậu ta nhìn Hạ Khâm.
Hay lắm, Hạ Khâm đang cầm điện thoại, không biết nhắn tin với ai mà chẳng màng ngước đầu.
Chu Vũ Lâm: “…”
Đúng là một người con trai lạnh lùng.
Chọn cũng đã chọn rồi, Chu Vũ Lâm nghĩ mình vẫn nên hát cho hết. Hát một hồi, có lẽ cảm xúc được bài hát dẫn dắt theo, cộng thêm hơi men trong người, con người ta sẽ làm ra những hành động đáng kinh ngạc lúc say.
Chu Vũ Lâm hát xong, bỗng gọi tên cậu: “Hạ Khâm.”
“Sao vậy?” Hạ Khâm ngước mắt lên.
Ánh nhìn này khiến Chu Vũ Lâm điên đảo thần hồn, hầu kết của cậu ta rục rịch, không kìm lòng được bèn hỏi: “Vừa rồi nghe tớ hát bài này, cậu cảm thấy thế nào?”
“?” Hạ Khâm do dự: “Hát không hay lắm, cậu có nhận ra cậu lạc nhịp không?”
Chu Vũ Lâm: “…”
Chu Vũ Lâm hít sâu một hơi: “Nếu mình nói… mình nói là nếu như, bài này mình cố ý hát riêng cho cậu, cậu nghĩ sao?”
Hạ Khâm: “…?”
Đến lúc này rồi, dù Hạ Khâm trì độn đến mấy cũng nhận ra bầu không khí có gì đó bất thường.
Cậu sở hữu khuôn mặt dễ gây rắc rối, từ khi còn nhỏ cậu đã nhận được vô số lời tỏ tình và thư tình.
Cảnh tượng này trông quen quá.
Chu Vũ Lâm dồn hết can đảm, thấp giọng hỏi: “Ý mình là Hạ Khâm à, mình hát bài này cho cậu nghe với mong muốn được theo đuổi cậu. Cậu thấy có được không?”
Xung quanh ghế sô pha im lặng, ngay cả tiếng nhạc cũng dừng lại đúng lúc tựa như đang chờ Hạ Khâm trả lời.
Giây tiếp đó, không ngờ giọng nói phá vỡ bầu không khí yên tĩnh không phải của Hạ Khâm, mà là một giọng nam trầm ấm dễ nghe, vừa thình lình vừa hung hăng xen vào.
Song song với lúc nói, người đó khoát tay lên vai Hạ Khâm, tư thế thân mật bày rõ sự chiếm hữu.
Chàng trai mới đến ung dung mở miệng.
Hạ Khâm ngẩng đầu, trông thấy Tạ Tinh Lan.
Hắn buông tuồng âm hiểm cất giọng: “Trước khi theo đuổi cậu ấy, cậu đã hỏi ý kiến của bạn trai cậu ấy chưa?”