Trong vài giây Hạ Khâm đã nghĩ mình bị ảo giác do uống quá nhiều, đương nhiên cũng có khả năng là cậu đang nằm mơ. Nếu sự thật là cậu nằm mơ thì có thể hiểu, giấc mơ này có nửa đầu là ác mộng vì cậu gặp phải Tưởng Tri Thời đáng ghét, nửa sau là mộng đẹp, à không phải, mộng bình thường.
Vì rốt cuộc cậu đã mơ thấy người bình thường.
Hạ Khâm đứng bất động trước cửa sổ sát đất.
Giọng Tạ Tinh Lan lại vang lên: “Sao thế thầy Hạ, đẹp trai tới nỗi làm thầy ngơ ngác à?”
Hạ Khâm: “…”
Tạ Tinh Lan cợt nhả: “Thầy xuống dưới đây nhìn gần xem, anh đây nhìn gần đẹp trai hơn nhiều.”
Hạ Khâm: “…”
“Cảm động quá không nói nên lời luôn sao, không cần mắc cỡ vì cảm động đâu mà.”
“…”
“Không lén khóc đó chứ?”
“Tạ Tinh Lan.” Cuối cùng Hạ Khâm cũng lên tiếng: “Đúng là tôi hơi cảm động nhưng nếu cậu nói tiếp, tôi sẽ đánh động.”
“Đánh động?”
“Đánh cậu đến mức không thể cử động.”
Tạ Tinh Lan: “…” Thật là một trò đùa lạnh lùng.
Hắn bật cười.
“Xuống đi.”
Tạ Tinh Lan nhướng mày lắc ly trà sữa trong tay: “Để tôi ngắm kỹ vẻ đẹp trai ở khoảng cách gần của thầy Hạ nào.”
Thầy Hạ nghe câu này rất hài lòng, cậu đặt chai sâm panh rỗng trên tay xuống. Ba bước rồi hai bước, Hạ Khâm đi vào thang máy xuống tầng dưới.
Sảnh tiệc của khách sạn Thịnh Kinh ở tầng trên, tấp nập người ra vào náo nhiệt, không ai để ý một thiếu niên không cao lắm biến mất khỏi phòng tiệc lớn.
Nhưng cũng có người vì thiếu niên này mà cố ý bay một nghìn sáu trăm cây số để qua đây cosplay người giao hàng.
Hạ Khâm nói không cảm động là nói dối, bất kể là mối quan hệ thế nào đi chăng nữa, cảm giác được trân trọng là điều vô cùng tốt đẹp. Vậy nên cậu xuống lầu khá vội vã.
Cửa thang máy mở, Hạ Khâm là người đầu tiên bước ra ngoài. Người phục vụ ôm đĩa tránh sang một bên, không khỏi lẩm bẩm: “Gấp gáp thế ta? Vội đi gặp bạn gái sao?”
Băng qua hội trường rồi lướt qua đài phun nước, cây ngô đồng ở lối vào khách sạn hiện ra trong tầm mắt.
Tạ Tinh Lan đang đứng ở đó.
Bước chân của Hạ Khâm hòa hoãn lại, cậu chầm chậm bước tới. Khi sắp đến nơi, nồng độ từ toàn bộ chai sâm panh cậu vừa uống vọt thẳng lên đầu, thực hiện một cú ngã chân nọ vấp chân kia trên mặt đất phẳng.
Cũng may Tạ Tinh Lan đứng gần Hạ Khâm, hắn thấy cậu đang yên ổn đi tới nhưng hai bước cuối loạng choạng suýt ngã, Tạ Tinh Lan liền giơ tay ra đỡ cậu.
Hạ Khâm được hắn ôm trong ngực vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
“Anh đây biết cậu cảm động, nhưng cậu có cần vội lao vào ôm ấp tôi vậy không?”
“Ai muốn ôm cậu?” Hạ Khâm đứng thẳng người dậy, giọng cáu kỉnh nhưng vẫn chìa tay: “Trà sữa!”
“Đồ đàn ông bạc bẽo.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi lặn lội đến tận Bắc Kinh, còn cậu chỉ nhớ nhung trà sữa thôi phải không.”
Miệng Tạ Tinh Lan thì nói thế chứ tay hắn vẫn lấy trà sữa ra, thành thạo đâm ống hút vào cho cậu. Trước khi đưa qua, Tạ Tinh Lan còn mở kẹo giải rượu cho cậu.
“Ăn cái này trước.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi chợt phát hiện lúc bạn cùng bàn say có hơi độc đoán.”
Hạ Khâm rất tin tưởng hắn nên ăn ngay mà không thèm xem xét, tiếp đó cậu cầm ly trà sữa uống hai hớp. Mà cậu thiếu gia uống trà sữa chỉ để nếm vị, cầm lên uống hai hớp rồi sẽ không uống nữa.
Bình thường Hạ Khâm sẽ đưa lại ly trà sữa cho Tạ Tinh Lan để hắn xử lý, còn hôm nay không rõ lý do vì sao cậu không uống nhưng vẫn ôm trong tay.
Tạ Tinh Lan cũng không ngờ mình tới Bắc Kinh lại nghênh đón một con ma men.
“Uống rượu giữa ban ngày, thật đúng là…” Hắn bất lực nắm lấy cánh tay Hạ Khâm: “Có đi được không?”
Hạ Khâm ngập ngừng: “…Không được.”
Trong khi đó nhân viên bảo vệ đứng ở cửa khách sạn chứng kiến cảnh cậu thiếu gia chạy nhảy xuống lầu:
Thôi được, nói không đi được thì là không đi được.
“Uống nhiều thế rồi còn lên dự đám cưới không?” Tạ Tinh Lan hỏi cậu.
“Muốn dự.”
Tạ Tinh Lan cùng Hạ Khâm trở lại hôn lễ.
Đám cưới của Hạ Nghiên rất hoành tráng, khách lui tới nhiều, lại thêm kha khá người phục vụ có mặt đều biết Hạ Khâm nên khi nhị thiếu gia bước vào, bảo vệ chỉ hỏi thân phận Tạ Tinh Lan, Hạ Khâm nói hắn là bạn cùng lớp rồi đi thẳng vào.
Trước cửa còn có một người đàn ông khác, người này là giám đốc điều hành cấp cao của một tập đoàn doanh nghiệp đa quốc gia, trước đây từng hợp tác với một vị chủ tịch tại Bắc Kinh.
Lúc đó ông ta có việc đến nhà chủ tịch, chủ tịch bận tiếp khách nên chậm trễ ít thời gian, bảo ông ta đợi ở phòng khách. Một lúc sau chủ tịch tiễn vị khách quý ra ngoài.
Ông ta vẫn nhớ rõ hình dáng của người đó dù cách rất xa, chỉ có một người duy nhất ở thành phố Tứ Cửu khiến chủ tịch phải cúi mình. Ông ta nhìn chủ tịch đưa vị khách quý lên xe, trên xe còn có một thiếu niên mang nét mặt lạnh lùng, người hầu nói đó là con một của nhà họ Tạ.
Chuyện xảy ra đã quá lâu, ông ta đã không nhớ thiếu niên trông như thế nào. Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy thiếu niên bên cạnh Hạ Khâm, ký ức của ông ta hồi phục trong giây lát.
Nếu đúng thật là vị nhà họ Tạ kia…
Ông ta ngẫm nghĩ một hồi, kết luận việc này là không thể. Tưởng Quyền có quyền thế đến mấy mà không có ai giới thiệu cho ông ta, ông ta không thể tiếp cận được.
Lúc lễ cưới của Hạ Nghiên tiến đến nửa cuối, trời đã tối. Đám cưới tiến hành rất tốt, lúc nào cảm động cần khóc sẽ có nhiều người giả khóc, cũng khó không ít người thật sự xúc động.
Dưới ánh đèn rực rỡ, Hạ Nghiên hạnh phúc tựa vào lòng Tưởng Quyền sau khi trao nhẫn cho nhau.
Hạ Khâm siết chặt bàn tay đang cầm ly trà sữa, trong đầu cậu không khỏi nảy ra một ý nghĩ.
Dường như từ giờ phút này trở đi, Hạ Nghiên đã không còn hoàn toàn thuộc về cậu nữa. Bà đã có một gia đình mới và cuộc sống mới để xây dựng, cậu bị bỏ lại tại chỗ mãi mãi. Có lẽ sau này cậu cũng sẽ có một cuộc sống mới, nhưng ít nhất vào lúc này, Hạ Khâm cảm thấy mình bị gạc đi.
…Tự dưng muốn khóc.
Cậu chỉ dừng ở muốn khóc, còn vị thần bên cạnh cậu đã rơi nước mắt lã chã.
Hạ Khâm nghe tiếng nghẹn ngào mà nước mắt cậu cũng bị nghẹn theo: “…?”
“Cậu sao đấy?” Hạ Khâm thấy quái lạ nhìn bạn cùng bàn.
Tạ Tinh Lan rút khăn giấy trên bàn lau nước mắt: “Tôi cảm động đó đệt bà nó. Thật lòng, thật lòng tôi xúc động quá.”
Hạ Khâm: “…”
Cảm giác chua xót khó giải thích trong lòng cậu biến mất gần như sạch bong vì cạn lời trước bạn cùng bàn.
Hầu hết những người có mặt đều giả vờ khóc lóc, chỉ có số ít người thực sự cảm động. Thật không may bạn cùng bàn ngốc nghếch của cậu lại là người có khả năng đồng cảm mạnh.
Hắn đang bồi hồi thật tâm.
Thật khủng khiếp! Cái tên tâm thần này!
“Thật luôn, cậu nghe câu “tôi nguyện ý” mẹ chúng ta mới nói kìa, tôi, ôi, thật là.” Trình diễn xuất của Tạ Tinh Lan rất đáng tin, hắn cảm thán: “Thấy mẹ chúng ta hạnh phúc là điều quan trọng nhất!”
Hạ Khâm: “…” Đệt.
Cậu im bặt một hồi rồi phì cười.
“Cậu khùng chắc rồi.” Hạ Khâm cong khóe môi.
Tạ Tinh Lan ôm bả vai cậu: “Tự nhiên tôi có cảm giác như đang gả con gái mình ấy?”
“Rút lời lại đi.” Hạ Khâm giữ mặt không biểu cảm: “Mẹ nó cậu chiếm hời tôi đến hai lần à?”
Lại còn là kiểu chồng chất nữa chứ.
Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Thôi mà bạn cùng bàn, cậu hung dữ quá đi.”
Hạ Khâm: “…”
Tạ Tinh Lan: “Nhưng mà tôi yêu.”
Hạ Khâm: “…” Mặt cậu phơn phớt hồng, không lộ rõ dưới ánh đèn mờ mịt.
Tạ Tinh Lan: “Bạn bè thẳng tính như cậu, nói thật thì cả đời anh đây không gặp nổi người thứ hai.”
Hạ Khâm lại: “…”
“Đi chết đi.”
Bỗng nhiên cậu thấy khó chịu.
Tạ Tinh Lan đắm chìm trong buổi hôn lễ, trong lúc kha khá xúc động, hắn nảy sinh suy nghĩ kết hôn ở độ tuổi còn quá trẻ.
“Này thầy Hạ nói xem, sau này đám cưới của tôi cũng làm theo kiểu này thì sao?”
“Tùy cậu.” Hạ Khâm mặc kệ hắn lại nổi điên.
“Đừng mà, cậu xem xét giúp tôi đi?”
“Vì sao tôi phải xem xét giúp cậu?” Hạ Khâm cảm thấy vô lý: “Bộ tôi cưới cậu hả?”
…
…
Lời vừa dứt, giữa hai người đột nhiên không còn âm thanh nào nữa.
Hạ Khâm bắt đầu hối hận, có lẽ là do uống quá nhiều khiến miệng nói trước não đuổi theo sau.
Nhóm Lâm Tư Tắc có thể nói đùa kiểu không nặng không nhẹ như thế này, cậu thì không thể vì cậu vốn dĩ thích con trai, thốt ra lời đó chẳng khác nào lợi dụng đối phương,
Mẹ nó hệt mấy tên khốn nạn.
Hạ Khâm đang nghĩ cách để vớt vát câu này, còn Tạ Tinh Lan dần hoàn hồn. Một lúc sau, tên thần kinh ngập ngừng nói: “Nghe cậu nói vậy, hình như cũng không phải không được.”
Tạ Tinh Lan hứng thú: “Cậu mặc váy cưới nhé?”
Hạ Khâm lạnh lùng đáp: “Cậu cút cho tôi.”
Tên trai thẳng giỏi lắm.
Cút cút cút cút.
———
Tạ Tinh Lan thật sự tính đến chuyện kết hôn sau này. Hắn càng nói càng hào hứng, từ việc chọn địa điểm tổ chức đám cưới đến việc chọn bộ vest thế nào.
Cuối cùng hắn còn nhìn Hạ Khâm, bật ra một câu cợt nhả: “Tôi nói thật này thầy Hạ, nếu thầy là con gái thì chắc chắn tôi sẽ cưới thầy.”
Thầy Hạ nở một nụ cười giả tạo lạnh nhạt: “Ngại quá, nếu tôi là con gái thì tôi chắc chắn không gả cho cậu.”
Cậu thuận miệng đáp trả lại Tạ Tinh Lan, dù sao thì cũng là do tên ngốc này pha trò không có giới hạn trước, cậu ác ý lại một chút có sao đâu?
Cũng chỉ là trò đùa vô tâm vô tình, lẽ ra sẽ mau chóng gạt nó sang một bên.
Thế mà Tạ Tinh Lan lại ngớ người: “Vì sao?”
“Cái gì?” Hạ Khâm gần như tỉnh rượu theo thời gian trôi, nhưng phản ứng vẫn còn trì trệ, cậu chậm chạp nhìn về phía Tạ Tinh Lan.
“Vì sao nếu cậu là con gái, cậu chắc chắn sẽ không gả cho tôi?” Tạ Tinh Lan lặp lại.
“…Có gì đâu mà hỏi vì sao?” Hạ Khâm khó hiểu: “Thứ nhất là tôi sẽ không biến thành con gái. Thứ hai là mời xem lại thứ nhất, vấn đề này không cần trả lời.”
“Giả thiết thì sao?” Tạ Tinh Lan nghiêm túc: “Giả thiết cậu là con gái, vì sao không cưới tôi?”
“Con mẹ cậu…” Hạ Khâm cạn lời: “Không vì lý do gì hết, cậu không phải kiểu người tôi thích.” Bịa bừa ra để đối phó với hắn vậy.
So với độ ngơ ngác khi nghe câu trả lời đầu tiên ban nãy, lần này Tạ Tinh Lan ngơ ngác lâu hơn, ước chừng mất mấy giây.
Sau đó hắn bật ra một âm tiết duy nhất: “À.”
Hạ Khâm: “…?”
Tạ Tinh Lan: “Đau lòng quá đi, lớp phòng bị của anh bị chọt thủng rồi.”
Hạ Khâm: “…” Đù má.
“Thật đấy.” Có vẻ Tạ Tinh Lan bị chọt thủng thật, hắn buồn bã nói: “Nếu cậu là con gái, cậu chính là kiểu người tôi thích.”
Không biết hôn lễ đã tiến đến giai đoạn xúc động nào, nhạc nền đột nhiên đổi thành “Mối tình đầu” của Lâm Chí Mỹ.
Hạ Khâm vẫn còn tâm trạng phỉ nhổ: Cả hai người đều đã kết hôn lần hai mà phát bài “Mối tình đầu” trong tiệc cưới? Có phù hợp không hả? Da mặt dày thế hả?
Giọng hát nữ nhẹ nhàng khiến người nghe phải cảm động.
[Em chưa có kinh nghiệm trong tình yêu, đến hôm nay em mới nhận ra.]
[Tại sao chỉ gặp anh một lần mà niềm vui ấy lại tươi mới đến vậy.]
Vài giây sau Hạ Khâm dời tầm mắt, nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt. Cậu bình tĩnh lên tiếng: “Cậu là học sinh tiểu học à? Nếu cậu trở thành con gái với thích mẫu người như tôi, tôi phải thích ngược lại cậu?”
“Ôi thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan lắc vai cậu, không hề che giấu nỗi thất vọng, diễn như không diễn.
Nét mặt hắn thật sự toát vẻ sụp đổ, không biết có phải vì hắn lại lên cơn nghiện diễn xuất hay không.
“Không được, không được mà… Thầy Hạ, Hạ Khâm, anh Khâm, sếp Khâm, tôi buồn chết mất! Trái tim tôi đã vỡ nát! Tôi có điểm gì không tốt chứ! Nói đi! Nói đi!”
Tự phối nhạc cho bản thân hả? Đúng là diễn sâu không chịu nổi.
Hạ Khâm bị hắn lắc muốn váng đầu, cậu muốn cười nhưng phải nhịn xuống.
Không được, mình là trai đẹp lạnh lùng, không được cười, bình tĩnh nào, phải, hít một hơi thật sâu…
“Phụt ha ha ha ha ha ha ha.”
Cuối cùng cậu nhịn hết nổi, ngã vào lòng hắn cười thành tiếng.
“Mẹ nó cậu… điên rồi, tôi cạn lời với cậu thật.”
Tạ Tinh Lan vẫn đang suy sụp.
Hạ Khâm chê hắn phiền, cậu vừa đẩy hắn ra vừa buồn cười đáp: “Đừng lắc tôi nữa, cậu… thôi được rồi, thích thích thích, tôi thích mẫu người như cậu chết đi được, đủ chưa.”
[Cảm giác nhẹ nhàng thoảng qua.]
[Một mối tình đầu thật đáng yêu.]
Cậu nghe thấy giọng của chính mình, không biết là vì bản thân đang say hay đang nói đùa, giọng cậu vẫn trong trẻo và lạnh lùng như mọi khi, kèm theo chút ý cười: “Tôi thích cậu nhất.”