Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 37: Khoe tình yêu



Hạ Khâm luôn hạn chế việc thể hiện cảm xúc bất kể là trong tình bạn hay tình yêu. Cậu nói ra lời đó đã bỏ hết mặt mũi, liều nửa cái mạng.

Không đợi Tạ Tinh Lan trả lời, Hạ Khâm đã vội vàng đeo balo, xoay người đi kiểm tra an ninh. Cậu bước qua hành lang máy bay, ngồi vào chỗ khoang hạng nhất, nhiệt độ trên mặt cậu vẫn chưa giảm bớt.



Tiếp viên hàng không nhìn cậu, nhẹ nhàng chu đáo hỏi: “Anh có muốn tôi chỉnh điều hòa xuống thấp không?”

Sao mặt anh chàng đẹp trai này đỏ bừng thế? Chẳng lẽ nhiệt độ trên máy bay cao quá?

“…Không cần.” Hạ Khâm choàng tỉnh, từ tốn đáp.

Chết tiệt, chắc chắn ban nãy cậu bị ma ám.

Hạ Khâm xem xét lại trong đầu.

Cậu thiếu gia chưa bao giờ phủ nhận sự thật rằng cậu thích chơi đùa cùng bạn bè. Cậu không sinh ra để sống cô độc, chỉ vì tính cách nội tâm nên cậu ít bạn thôi. Cậu có ít ỏi một vài người bạn, chẳng hạn là Diêm Mạn. Cậu thật lòng quý trọng cô, chẳng qua là không nói ra miệng.

Một người mới mười mấy tuổi, không có hận thù cay đắng gì thì ai lại muốn lẻ loi đâu?

Nhưng Hạ Khâm bất ngờ phát hiện một điều, nhu cầu tình bạn cậu dành cho Tạ Tinh Lan có phải hơi cao quá không? Xa nhau có vài ngày thôi mà cậu thấy không nỡ.

Kể cả với người bạn nối khố hàng thật giá thật là Diêm Mạn, nói thật là ông trời con đã học cả một học kỳ ở Tây Thành rồi mà chưa từng nhớ cô lấy một lần.

Nghĩ đến đây cậu thấy bản thân khá vô tâm…

Hạ Khâm ngồi trên ghế nghĩ ngợi lung tung, điện thoại cậu rung lên, nhận được tin nhắn WeChat từ Tạ Tinh Lan.

“Cậu lên máy bay chưa?” Hắn gửi voice chat, chất giọng thêm phần dịu dàng thông qua dòng điện.

Hạ Khâm định giả vờ máy bay đã cất cánh, dùng tuyệt chiêu tắt máy.

Tạ Tinh Lan lại nhắn tới: “Em thấy máy bay của thầy Hạ vẫn chưa bay, trò giả chết vô dụng.”

Hạ Khâm: “…”

[Tôi vừa ngồi xuống, mới thấy tin nhắn.]

[Chuẩn bị phải tắt máy rồi, có chuyện gì?]

“Cũng không có gì, người anh em đây hỏi mấy câu lặt vặt.”

“Hầy, cậu nghĩ xem mẹ chúng ta không thể gả đến Tây Thành sao? Để mà nói thì bây giờ tôi có hơi nhớ cậu.”

Hạ Khâm: “…” Mẹ nó chứ “mẹ chúng ta”, cậu đừng có mà bắt bắt quàng làm họ.

Tạ Tinh Lan còn gửi meme đậu nành đeo kính. Bề ngoài là đeo kính bình thường nhưng tháo ra lại lộ khuôn mặt đẫm nước mắt làm Hạ Khâm phải bật cười.

“Sực nhận ra hôm nay mình chưa làm bài Vật lý càng thêm nhớ thầy Hạ.”

Lời này chân thành tha thiết đến mức nỗi nhớ gần như hóa thành thực thể nhảy ra khỏi màn hình.

Hạ Khâm: “…Cậu cút đi.”

Cậu thẳng thắn đáp lời không hề khách khí.

———

Ngay khi Hạ Khâm vừa đặt chân đến Bắc Kinh, Diêm Mạn đã gọi điện đến với tốc độ ánh sáng, cô hẹn cậu cùng đi ăn tối. Hạ Khâm biết cô nương có rất nhiều chuyện nói không hết, mà cậu còn mang hổ thẹn với cô nên dứt khoát đồng ý.

Hạ Khâm đến biệt thự ở trung tâm thành phố, trong nhà không có ai ngoài bảo mẫu Vương, bà báo cho Hạ Khâm biết hôm nay bà chủ đi thử váy cưới với ngài ấy.

Không cần nói cũng hiểu bà chủ là Hạ Nghiên, ngài ấy đương nhiên là Tưởng Quyền. Hạ Khâm không có phản ứng gì với việc này, hồi cậu còn ở Bắc Kinh cậu cũng không gặp Hạ Nghiên nhiều.

Diêm Mạn hẹn gặp tại một cửa hàng nổi tiếng trên mạng ở Tam Lý Đồn. Đầu tiên, cậu cùng cô tiểu thư đi mua sắm quần áo, sau đó check-in các điểm tham quan nổi tiếng gần đây trên Tiểu Hồng Thư. Đến ba giờ chiều, Hạ Khâm cảm giác chân mình sắp gãy.

Cuối cùng Diêm Mạn cũng buông tha cho cậu, tìm một nhà hàng Tây sang trọng để ăn.

Hạ Khâm giống như hầu hết các bạn nam khác, cực kỳ căm thù việc đi dạo mua sắm dù cậu không cần xách túi giúp Diêm Mạn.

Đang lúc ăn bánh ngọt, Diêm Mạn bỗng chọt cậu: “Anh Khâm ở Tây Thành thế nào?”

“Thế nào là thế nào?” Hạ Khâm bừng tỉnh: “Thấy rất tốt.”

“Có phải ông đang gặp chuyện gì không?” Diêm Mạn nhướng mày.

“…” Nghe không hiểu cô nương này đang nói gì.

“Không có.” Hạ Khâm: “Sao bà hỏi thế?”

“Thì do bé Khâm khác thường đó còn gì, ông tự tính xem ông nhìn vào điện thoại bao nhiêu lần rồi? Cầm máy lên mãi không bỏ xuống, đằng kia là ai?”

Hạ Khâm sửng sốt, vừa rồi Tạ Tinh Lan gửi tới mấy câu nói đùa ngu xuẩn để quấy rầy cậu, cậu nhắn lại bằng mấy câu như “ngu ngốc”, “đần độn”. Thế mà cô bảo cậu cầm máy không rời mắt?

“Làm gì có ai.” Hạ Khâm đáp mơ hồ: “Bạn cùng lớp.”

Diêm Mạn nhìn cậu với ánh mắt khó tin, cô nói: “Thật ra nếu ông có người yêu cũng là chuyện tốt, tốt nhất là tìm một người đẹp trai hơn Du Tỉnh, chọc tức chết anh ta! Mẹ nó tên ngu ghê tởm đó, nhắc đến anh ta là tôi lại nổi điên.”

Chợt nghe thấy tên “bạn trai cũ” làm Hạ Khâm thoáng sững sờ. Cậu đã đã chia tay Du Tỉnh được gần vài tháng, bây giờ nghĩ lại cứ như ký ức của kiếp trước.

Nếu Diêm Mạn không nhắc tới anh ta, cậu suýt quên luôn người này.

Nói ông trời con này bạc tình không điêu chút nào.

“Đừng nghĩ lung tung.” Hạ Khâm trả lời cô: “Tôi với Du Tỉnh không phải kiểu yêu đương bình thường như bà nghĩ.”

“Tôi hiểu.” Diêm Mạn nghiêm túc gật đầu: “Anh ta là một tên cặn bã bi.ến th.ái chết tiệt, anh ta không bình thường là chuyện bình thường.”

Hạ Khâm: “…” Thôi kệ đi.

———

Buổi tối, Hạ Nghiên và Tưởng Quyền trở về biệt thự.

Bảo mẫu Vương chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, lúc Hạ Khâm xuống lầu, Tưởng Quyền đang xoa bóp chân Hạ Nghiên. Hôm nay Hạ Nghiên đi giày cao gót cả ngày để thử váy cưới, mắt cá chân đã sưng đỏ nhẹ.

Cô ngồi trên sô pha, hai chân đặt lên đầu gối Tưởng Quyền, ông thì quỳ một gối xuống giúp cô giảm đau trông rất trân trọng.

Hạ Khâm xuống lầu định nói vài lời lẽ khó nghe với Tưởng Quyền, nhân cơ hội này sẽ cãi nhau một trận lớn với ông rồi lên lầu tự gọi đồ ăn bên ngoài về. Cậu không muốn ăn cùng ông ta.

Nhưng thấy cảnh tượng trước mắt, lòng cậu nghẹn lại, hít thở không thông cộng thêm bức bối. không khỏi chán nản.

Ý muốn sinh sự đã biến mất, chỉ còn lại cảm giác mê mang vô bờ bến.

Tưởng Quyền không thích cậu là điều không thể nghi ngờ, nhưng có vẻ ông ta rất thích mẹ cậu. Một người đàn ông quyền cao chức trọng nguyện ý quỳ xuống xoa chân cho Hạ Nghiên, có thể chịu đựng được đứa con riêng lâu lâu lại bất hiếu phản nghịch lập dị là cậu đây.

Hạ Khâm nghĩ hành vi cố tình gây sự của mình quá trẻ con, suy cho cùng thì cậu chỉ không muốn chia sẻ Hạ Nghiên với người khác. Dù Hạ Nghiên có thờ ơ với cậu đến thế nào thì bà vẫn là người thân duy nhất của cậu trên thế giới này.

“Tiểu Khâm xuống rồi.” Tưởng Quyền đứng dậy, ân cần nói: “Ăn cơm thôi.”

Được rồi, tay hung không đánh mặt cười, Hạ Khâm biết mình không gây gổ nổi.

Ăn tối xong, Tưởng Quyền vào phòng sách giải quyết công việc. Hạ Khâm bị Hạ Nghiên gọi lại, bà dịu dàng nói: “Khâm Khâm đến đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Cậu luôn mềm lòng với Hạ Nghiên, nghe bà nói vậy thì ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt bà.

“Chuyện gì ạ?”

“Mẹ hỏi con.” Hạ Nghiên nói: “Con học ở Tây Thành thấy thế nào?”

…Sao mẹ không hỏi sớm hơn? Sao không đợi đến khi con thi đại học luôn rồi hỏi?

Hạ Khâm thầm than thở một câu trong lòng, cậu đáp: “Con thấy cũng được.”

“Ừm…” Hạ Nghiên nói: “Khâm Khâm muốn về Bắc Kinh học không? Để chú Tưởng tìm cho con một trường học mới gần nhà hơn.”

Hạ Khâm ngây người.

“Vì sao?”

Hạ Nghiên nói: “Vì anh trai con…” Bà dừng lại, tựa như chú ý sắc mặt Hạ Khâm thay đổi, bà đổi lời: “Chuyện của Tri Thời, chú Tưởng hết cách nên mới đành để con đi Tây Thành học.”

“Bây giờ tập đoàn mở rộng kinh doanh, Tri Thời có thể sẽ sang Mỹ ở lại một thời gian. Hơn nữa mẹ sắp kết hôn với chú Tưởng, sau này mọi người đều là người một nhà, thằng bé là anh trai con, nó sẽ không làm điều gì quá đáng nữa. Mẹ đã bàn bạc với chú Tưởng, muốn con về Bắc Kinh học, con nghĩ sao?”

Hạ Nghiên nói xong, trong căn phòng hoa thủy tinh mãi không có tiếng động.

“Con không muốn.” Hạ Khâm nghiêm túc nói: “Con không muốn quay lại Bắc Kinh.”

“Vì sao?” Hạ Nghiên kinh ngạc, giọng điệu cũng nặng hơn.

Câu hỏi này cũng là câu Hạ Khâm đang tự hỏi bản thân. Vì sao mình không muốn quay lại Bắc Kinh? Cậu chưa suy nghĩ kỹ càng, cậu chỉ vô thức từ chối thôi. Giọng nói trong lòng nói với cậu rằng cậu không muốn rời khỏi Tây Thành.

Từ khi còn nhỏ, Hạ Khâm đã tỏ ra xa cách và ít nói với người khác, nhưng với tư cách là con trai của Hạ Nghiên, cậu vẫn luôn nghe lời bà.

Đây là lần đầu Hạ Khâm nói không với bà.

Hạ Nghiên mở miệng: “Nhưng chú Tưởng của con đã sắp xếp trường học rồi…”

Hạ Khâm giữ im lặng một lúc, lần mở lời tiếp theo cậu trở nên xúc động: “Mẹ có thể tôn trọng suy nghĩ của con dù chỉ một lần được không?”

Hạ Nghiên ngơ ngác vì bất ngờ.

Hạ Khâm nhận ra giọng điệu của mình gay gắt quá, cậu choàng tỉnh nắm tóc mình, nói nhỏ: “Xin lỗi mẹ, con không cố ý.”

Hạ Nghiên là một tiểu thư mong manh sống trong nhung lụa, điều vượt quá khuôn khổ duy nhất bà từng làm là mang thai Hạ Khâm và cưới ba của cậu. Cuộc hôn nhân hạnh phúc trong tưởng tượng chỉ tồn tại được vài tháng, rồi bạo lực đen tối ập đến.

Hạ Khâm nhớ khi cậu mới chừng bốn tuổi, ba cậu nghiện rượu cả đêm không về nhà. Bình thường khi ông tỉnh giấc sẽ cầm gậy đi khắp nhà để tìm mẹ con hai người. Cậu nhớ mình luôn được Hạ Nghiên ôm vào lòng, những vật thể sắc nhọn đó đều nện vào cơ thể người phụ nữ.

Lúc đó cậu nghĩ cả thế giới của cậu chính là mẹ.

Sau đó, Hạ Nghiên ngừng diễn xuất.

Bà vẫn mặc những bộ quần áo mỏng và đẹp, nhưng trên cánh tay sẽ luôn có một vết sẹo gớm ghiếc. Đó là vết bỏng mà bà đã chặn cho Hạ Khâm khi cậu năm tuổi. Cậu biết mẹ mình thích chưng diện, mỗi lần ra ngoài mẹ đều dành cả tiếng đồng hồ để diện đồ. Cậu cũng biết lúc mẹ lao tới ôm cậu, mẹ đã biết vết sẹo xấu xí này sẽ theo mẹ đến hết cuộc đời.

Trong lòng Hạ Khâm rối rắm không thể gỡ, cậu hối hận vì đã nói chuyện với Hạ Nghiên bằng giọng điệu nặng nề như vậy.

“Mẹ chỉ thuận miệng hỏi thôi, nếu con không muốn quay lại thì không quay lại.” Hạ Nghiên cũng nhanh chóng từ bỏ ý định, bà chỉ tiếc nuối vì con trai sống quá xa mình.

Có cuộc hôn nhân ổn định, bà muốn đón cậu về cùng sống.

“…Con thi đại học xong sẽ về Bắc Kinh.” Hạ Khâm chọn cách nhượng bộ.

“Được.” Hạ Nghiên tươi cười, ôm Hạ Khâm vào lòng.

Hạ Khâm không quen: “Mẹ đừng… Con mười bảy tuổi rồi.”

“Mười bảy tuổi thì sao? Vẫn là con trai mẹ.” Hạ Nghiên xoa đầu cậu, thầm lẩm bẩm: “Sao con đã lớn thế này rồi?”

Đôi khi Hạ Khâm ghét bản thân mình vì không có chí tiến thủ. Mẹ thường xuyên quên quan tâm cậu khiến cậu khó chịu, nhưng những lần mẹ thỉnh thoảng bày tỏ tình thương của mẹ lại làm cậu nhanh chóng tha thứ.

Khúc nhạc đệm ngắn ngủi giữa hai mẹ con trôi qua nhanh chóng.

Đám cưới của Hạ Nghiên đến gần, bà tất bật suốt cả ngày. Nếu bà không phải đang thử mặc món đồ thời trang cao cấp thì là đang thử đeo một chuỗi ngọc trai cao cấp khác.

Hạ Khâm không làm phiền bà nhiều, bởi vì sau ngày hôm đó, cậu thiếu gia lại rơi vào một vòng suy nghĩ mới. Thật ra cậu vẫn luôn nghe lời Hạ Nghiên, chuyển trường là chuyện lớn đối với người khác, nhưng cậu có thành tích tốt nên không sao cả. So với bản thân thì cậu quan tâm liệu Hạ Nghiên có sống tốt hay không nhiều hơn.

Thậm chí ông trời con còn kiêu ngạo tỏ vẻ, cho dù Hạ Nghiên đưa cậu về Bắc Kinh thật, cậu vẫn có thể đứng nhất lớp. Thế thì nguyên nhân gì khiến cậu chống lại Hạ Nghiên, không muốn về Bắc Kinh học? Chẳng lẽ Tây Thành có ma phép gì? Hay chất lượng giảng dạy của trường Trung học số 2 hấp dẫn cậu hơn?

Cậu suy nghĩ mất mấy ngày cũng không ra kết quả.

Mà bởi vì những suy nghĩ lung tung đó, buổi tối Hạ Khâm còn gặp ác mộng.

Lúc thì cậu mơ thấy hồi còn nhỏ, cậu và Hạ Nghiên đang ở nhà, người ba rẻ tiền chưa vào tù đang cầm gậy đi tìm họ chẳng khác gì trùm cuối trong game. Cậu sợ đến mức chạy loanh quanh trong giấc mơ của mình.

Lúc thì cậu mơ thấy mình vừa đến nhà Tưởng Quyền, lần đầu tiên gặp Tưởng Tri Thời. Hắn ta mặc vest và đi giày da, trông rất lịch sự quý phái. Khi hắn ta nhìn cậu, ánh mắt quấn quýt đó dính nhớp nháp như rắn, làm người ta khó chịu.

Cuối cùng cậu còn mơ thấy người bạn trai cũ chết tiệt, tại bãi tập của trường Trung học số 13 Thủ đô, dưới bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Du Tỉnh chơi bóng rổ xong ngồi xuống cạnh cậu. Chỉ xét về ngoại hình thì có thể gắng gượng nói bạn trai cũ đáng được danh hiệu hot boy, lượng người theo đuổi anh ta trong trường cũng nhiều.

Anh ta có hình tượng hiền lành tươi tắn, khi cười để lộ hai chiếc răng nanh.

“Hạ Khâm, ông anh bi.ến th.ái kia còn bám lấy cậu không?”

Hạ Khâm trong mơ không nói gì, cậu vẫn tập trung xem bài tập.

Giọng Du Tỉnh mang theo vẻ căng thẳng nhưng giả vờ bình tĩnh, anh ta lơ đễnh hỏi: “Hay để tôi hy sinh bản thân, hẹn hò với cậu thì thế nào?”

“Nếu anh trai cậu biết cậu có bạn trai, chắc chắn anh ta sẽ không vượt quá chừng mực.”

Hạ Khâm quên mất lúc đó mình đang nghĩ gì, có lẽ tính chiếm hữu bệ.nh ho.ạn của Tưởng Tri Thời dành cho cậu quá đáng đến mức cậu không thể chịu nổi, làm cậu phải tính đến chuyện dọn ra ngoài. Ấy vậy mà cậu lại nghĩ cách giải quyết thiểu năng của Du Tỉnh khá tốt, cậu chấp nhận.

“Cũng được, nhưng đừng ảnh hưởng đến việc tôi thi vào Thanh Hoa.” Hạ Khâm thấy mình gật đầu.

Cậu giữ thái độ tùy tiện trong chuyện tình cảm, không quan tâm đến mối tình đầu, coi việc yêu đương như đi mua bắp cải.

Du Tỉnh muốn nghẽn tim, anh ta nhanh chóng tự an ủi mình. Thôi kệ đi, đây là Hạ Khâm kia mà. Anh ta hưng phấn nhìn góc nghiêng khuôn mặt cậu, nhịp tim tăng nhanh.

Hạ Khâm nghe anh ta nói tiếp.

“Thầy Hạ, yêu thì cũng đã yêu rồi, hôn bạn thân cũng có sao đâu?”

Hạ Khâm: “…?” Giọng điệu bỉ ổi quen thuộc gì đây. 

Hạ Khâm thoáng bối rối, Du Tỉnh trong trí nhớ của cậu có khoảng thời gian như thế này sao? Hay vì cậu đang nằm mơ nên bạn trai cũ càng trở nên vô liêm sỉ? Khoan đã, có bao giờ Du Tỉnh gọi cậu là thầy Hạ đâu???

Cậu ngước lên, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Bãi tập vẫn là bãi tập trường Trung học số 13, nhưng Du Tỉnh đột nhiên biến thành Tạ Tinh Lan. Hắn lại còn nhập gia tùy tục, mặc đồng phục xanh trắng của trường Trung học số 13, trông tràn đầy hơi thở thanh xuân.

Tạ Tinh Lan chỉ cười nhìn cậu, giây tiếp theo hắn chợt khoác vai cậu.

Hạ Khâm cảnh giác: “Cậu làm gì đấy?”

Tạ Tinh Lan mặt dày cười đa tình: “Hôn cậu chứ còn gì, bạn thân với nhau hôn thì có sao đâu?”

Hạ Khâm: “…?” Con mẹ cậu.

Sau đó cậu bừng tỉnh.

Giấc này thật sự là một cơn ác mộng.

Hạ Khâm mở banh mắt, cậu lấy điện thoại ra nhìn, đã là bốn giờ sáng theo giờ Bắc Kinh. Hình ảnh khủng khiếp trong giấc mơ vẫn chưa tan biến, cảnh tượng dừng ở việc Tạ Tinh Lan nghiêng đầu để hôn cậu, ánh mắt hắn tập trung và dịu dàng, hàng lông mi rũ xuống, cực kỳ quyến rũ khi không nói chuyện.

Nghĩ lại thì Tạ Tinh Lan cũng khá đẹp trai… Đệt, mẹ nó quá đáng sợ, cậu sợ đến mức nhịp tim lên đến hai trăm nhịp mỗi giây.

…Là vì… sợ nhỉ…?

Hạ Khâm ngồi ngây người trên giường, vẻ mặt mơ màng do vừa tỉnh giấc. Mái tóc cậu rối thành từng nhúm chỗ này chỗ kia, hình tượng đẹp trai hoàn mỹ hóa thành khờ khạo đáng yêu.

Bốn giờ mười phút sáng, Hạ Khâm mở khung WeChat Tạ Tinh Lan, gửi hơn chục meme đấm đá qua. Sau khi trút giận xong, cậu dễ chịu hơn nhiều nên tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Bốn giờ mười một, tại ký túc xá trường Trung học số 2 Tây Thành.

Tạ Tinh Lan bị điện thoại rung ở đầu giường đánh thức, hắn thấy thông báo cả chục tin nhắn từ ông trời con. Cơn sốc làm hắn bừng tỉnh, mở ra xem thì thấy toàn là đang đánh hắn.

Tạ Tinh Lan: “…?”

Hắn gõ giường dưới: “Thằng Lâm dậy đi.”

Lâm Tư Tắc ngái ngủ ngẩng đầu: “Hả?”

“Mày nói xem hơn nửa đêm Hạ Khâm gửi cho tao mười mấy meme đánh tao là có ý gì?” Tạ Tinh Lan thành thật đặt câu hỏi.

Lâm Tư Tắc không nói nên lời, cậu ta giật mạnh chăn r.ên rỉ: “Giỏi nhỉ anh Tạ, anh bất nhân đánh thức em dậy lúc bốn giờ sáng –”

“Chỉ để khoe tình yêu với em???”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com