Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 30: Nũng nịu



“Ai, ai thắng?”

Lâm Tư Tắc nghe thấy tiếng động bèn quay đầu.

Tạ Tinh Lan bừng tỉnh nhờ tiếng gào đó, hắn nói: “Quay qua chỗ khác, không cho nhìn.”



Lâm Tư Tắc: “?” Sao bố mình bảo vậy.

Với tư cách là con trai cả của anh chủ Tạ, cậu ta vẫn tuân theo mệnh lệnh của anh bố ngang tàng vô điều kiện.

“Cậu nói cậu ấy quay qua chỗ khác làm gì?” Hạ Khâm hơi mất hứng.

Thật ra Tạ Tinh Lan cũng không biết lý do mình thốt ra câu đó. Bạn bè ôm nhau là chuyện bình thường, điều bất thường chính là cách hắn phản ứng và cảm giác chột dạ khó hiểu không muốn bị ai nhìn thấy.

“À, tôi biết rồi.” Hạ Khâm phì cười, khác hẳn với nụ cười giễu cợt nham hiểm thường ngày, bởi vì cậu say nên trông cậu rất… đáng yêu?

Tạ Tinh Lan tạm thời không nghĩ ra từ nào khác để hình dung, hắn cảm thấy từ “đáng yêu” rất thích hợp. Mà có vẻ từ “làm điệu” cũng hợp nữa, hắn lướt gió tung mây trong đầu óc để lục tìm từ ngữ.

“Cậu đang xấu hổ.” Hạ Khâm thình lình mở miệng.

“Hả?” Tạ Tinh Lan vẫn còn ngơ ngẩn.

“Cậu thua.” Hạ Khâm vẫn cười: “Cậu sợ bị người khác phát hiện, cậu xấu hổ.”

“Hầy… Cậu thật là.” Tạ Tinh Lan thở ra một hơi, nhịp tim dần bình ổn, hắn cố gắng lấy lại trạng thái bình thường rồi khoa trương khen cậu: “Thầy Hạ thông minh quá đi, sao đầu thầy nghĩ ra được hay vậy.”

“Hừ.” Hạ Khâm ra lệnh: “Vỗ tay cho tôi.”

“Tài giỏi, tài giỏi.” Tạ Tinh Lan nghe lời vỗ tay.

Hạ Khâm không biết lại bị gì mà cúi đầu s.ờ so.ạng lung tung người hắn.

“Cậu tìm gì?” Tạ Tinh Lan khá sợ hãi, bạn Hạ Khâm uống say là một thảm họa khó lường.

“Tìm điện thoại.” Hạ Khâm móc điện thoại từ trong túi áo khoác ra, cậu cố gắng xác định màn hình, ấn mấy lần mà không mở được màn hình khóa.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì thế hả.” Tạ Tinh Lan bó tay.

“Chụp ảnh.” Hạ Khâm nói: “Ghi lại khoảnh khắc tôi chiến thắng.”

Tạ Tinh Lan chịu phục ha.m mu.ốn chiến thắng của cậu, lúc hắn nói vô thức dùng giọng dỗ dành: “Điểm trên lớp của thầy Hạ đã đủ treo đầu bé Tạ lên đánh dẹp lép, nghiền tới nghiền lui.”

“Chụp ảnh, tôi muốn chụp ảnh. Nhanh lên.”

Hạ Khâm cố chấp theo ý mình, sau khi uống say cậu càng bướng bỉnh hơn, cậu cầm điện thoại hồi lâu mà không mở khóa được nên vô cùng tức giận: “Tạ Tinh Lan, mật khẩu điện thoại tôi là số mấy?”

Tạ Tinh Lan: “…” Câu hỏi này thật mạo muội quá.

“Cậu nghĩ là số mấy?” Tạ Tinh Lan nhịn không được hỏi ngược lại.

Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn, cẩn thận suy nghĩ mấy giây mới bối rối đáp: “Không lẽ là sinh nhật tôi?”

“Thầy Hạ giỏi quá, vậy là còn một câu hỏi nữa.” Tạ Tinh Lan kiên nhẫn: “Sinh nhật thầy là ngày nào?”

“Ngày 21 tháng 6.” Hạ Khâm hỏi gì đáp nấy.

“Năm mấy?”

“…05.”

Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Thầy Hạ nhỏ tuổi hơn tôi, gọi anh trai đi nào.”

Hạ Khâm thơ thẩn nhìn hắn một lúc, cậu gọi: “Anh… Anh trai, ư ức cút đi.”

Cừ, tuy thầy Hạ đã uống siêu nhiều nhưng vẫn không chiếm lợi lộc nhỏ này được. Lời này chọt trúng điểm cười của Tạ Tinh Lan làm hắn cười đến run cả vai.

Hạ Khâm nhập mật khẩu xong cuối cùng cũng được toại nguyện chụp lại khoảnh khắc huy hoàng của mình. Hạ Khâm vào album ảnh ngắm nghía một hồi.

Trong lúc cậu lướt xem album ảnh, Tạ Tinh Lan tinh mắt thấy mấy bức ảnh quen thuộc, hắn nắm cổ tay Hạ Khâm, chỉ vào album hỏi: “Chuyện gì đây hả bạn Hạ Khâm, cậu chụp lén tôi?”

“Ai chụp lén cậu?” Trên đầu Hạ Khâm hiện dấu hỏi chấm.

Tạ Tinh Lan hất nhẹ cằm, lướt qua một bức ảnh chụp hôm đại hội thể thao, hắn thi chạy 3000 mét, Hạ Khâm đã ngồi ở ghế khán đài chụp hắn một tấm.

Hạ Khâm không biết khi ấy mình nghĩ gì, hình như là đầu óc bị co giật, thế là cậu đã lấy điện thoại ra chụp lại.

“Anh chàng đẹp trai kia là ai?” Tạ Tinh Lan cố ý hỏi.

“Gì mà anh chàng đẹp trai?” Hạ Khâm ngây thơ chớp mắt: “Có thấy ai đâu, nhưng cậu có thấy tên ngốc ở vạch đích không?”

Tạ Tinh Lan: “…”

Hạ Khâm nhấn mạnh: “Với lại đây không phải chụp lén mà là chụp công khai, tôi chụp cậu đẹp trai thế còn gì.”

Hạ Khâm lời lẽ hùng hồn, cậu hờ hững: “Cậu phải nói cảm ơn tôi.”

“Cảm ơn thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan lười biếng nói, không so đo với ma men.

“Thầy Hạ à, em còn một câu hỏi nữa.” Tạ Tinh Lan giơ tay.

“Nói đi.”

“Em chụp với thầy một tấm nhé?”

“Vì sao?”

“Em muốn để lại một tấm ảnh đẹp trai trong điện thoại của thầy.” Tạ Tinh Lan nghiêm túc trả lời.

Hạ Khâm nghĩ nát óc nhưng vẫn không hiểu nổi logic trong câu này.

Nhóm Lâm Tư Tắc đã chuyển sang ca hát, bọn họ hát xong một bài chợt thấy Tạ Tinh Lan giơ điện thoại lên.

“Bố! Bố chụp ảnh hả?” Tên này đang rất hưng phấn.

Cậu ta quăng micro chen chúc tới: “Hai vợ chồng mấy người thật quá đáng, sao chụp ảnh mà không chụp chung với con cái! Một nhà ba người chúng ta bèo nước gặp nhau đã khó khăn, ý em là sếp Khâm à, sếp thêm em vào được không?”

“Được chứ.” Tạ Tinh Lan dễ tính: “Hỏi mẹ mày đi.”

“Bây giờ bố đã bị vợ quản lý chặt chẽ rồi.” Lâm Tư Tắc đắm chìm trong thiết lập gia đình: “Địa vị trong nhà của bố đang dần suy giảm!”

“…Ai?” Hạ Khâm phản ứng chậm chạp: “Chụp đi, nhưng tôi muốn làm người đẹp nhất, cậu phải chụp cho tôi thật là đẹp.”

“Không cần đâu, vốn dĩ cậu đẹp nhất mà.” Tạ Tinh Lan lanh mồm lanh miệng, hắn chưa kịp nghĩ gì đã nói thành lời, sau khi tỉnh táo lại mới nói tiếp: “Có chụp thế nào thì cậu cũng đẹp thôi.”

“Nào nào nào, chụp ảnh chung!” Lâm Tư Tắc nghe Hạ Khâm đồng ý liền hét to.

Không khí của bữa tiệc sinh nhật rất vui vẻ, vừa nghe tiếng chủ nhân sinh nhật gọi, mọi người có mặt đều tập trung trên chiếc ghế sô pha nhỏ. Ai cũng uống bia dù ít dù nhiều, họ hăng hái không màng khách sáo với ai, cả đám bắt đầu ríu rít.

“Vương Đông tránh ra coi! Một mình mông mày chiếm hết nửa chỗ!”

“Con bà nó ai giẫm lên chân tao đó, đợi chút mặt tao chưa lọt vào ống kính –“

“Nhích qua nhích qua nhích qua chút, nhường chỗ cho tao nữa! Nhích vào trong nữa được không…”

“Hết chỗ chen rồi, chen nữa là tao dẹp mất!”

Mọi người hao hết tâm tư để tranh giành vị trí giữa.

Tạ Tinh Lan cầm điện thoại nên mọi người lấy hắn và Hạ Khâm làm trung tâm, chen lấn thành một vòng tròn méo mó.

“Nếu hết cách thì… Toa Toa ngồi lên đùi tôi đi, lớp trưởng ngồi lên đùi ông Lâm.” Trần Văn Hân cố hết sức để tạo nền tảng cho vài cặp, giọng điệu của cô dần phấn khích lộ nguyên hình: “Còn Hạ Khâm ngồi lên đùi anh Tạ, thế nhé, ai cũng lọt vào ống kính.”

Trần Văn Hân đề xuất hợp tình hợp lý, mọi người đều say nên không ai thấy lạ.

Vừa nghe nói có thể lọt hết vào khung hình, tất cả hành động theo lời cô, Lâm Tư Tắc xông pha đi đầu, cậu ta dứt khoát ôm Khâu Bình lên đùi mình, còn bỉ ổi nói một câu: “Lớp trưởng nhẹ quá.”

Da mặt Khâu Bình mỏng tanh: “Tao chịu không nổi mày nữa thằng Lâm, mày bình thường chút được không? Tao không muốn play cùng mày với Vương Đông, buông tha cho tao đi!”

Hạ Khâm lơ mơ nhìn sang, thấy mọi người đã vào tư thế theo sắp xếp, cậu nghĩ mình còn phải chụp ảnh chung nên không thể xem nhẹ.

Cậu dùng cả tay lẫn chân trèo lên đùi Tạ Tinh Lan.

“Ấy thầy Hạ, không được không được.”

Trái tim Tạ Tinh Lan “thịch” một tiếng rồi nhanh chóng tăng tốc.

Bà mẹ nó giỡn chơi với hắn hả, hôm nay tim của hắn bị gì vậy?

“Sao thế?” Hạ Khâm nhíu mày suy tư một hồi mới hiểu: “Không thì cậu ngồi lên đùi tôi đi, đừng lề mề.”

Tư thế hiện tại của Hạ Khâm cách gần với hắn quá, cậu bị cả đám say xỉn đẩy tới đẩy lui, đẩy luôn vào lòng Tạ Tinh Lan. Khi nói chuyện với hắn, ông trời con phải ngước đầu lên, đôi mắt cậu mập mờ vì say, trông vô cùng hiền lành.

Tạ Tinh Lan cúi xuống nhìn một lúc, hắn bất lực nhắm nghiền mắt rồi lại mở ra.

“Chúng ta phải thỏa thuận trước, sáng mai cậu tỉnh rồi không được giết tôi.”

“Sao tôi phải giết cậu?” Hạ Khâm cảm thấy đầu óc của mình rất minh mẫn: “Giết người là phạm pháp.”

“Được.” Tạ Tinh Lan cười gằn.

Nếu Hạ Khâm tỉnh táo cậu sẽ nhận ra, trái ngược với bề ngoài ngả ngớn và vô hại như thường ngày, tiếng cười này của Tạ Tinh Lan khá trầm khàn. Cậu muốn nói thêm thì bất chợt có ai đó ôm lấy eo cậu.

Dùng từ “ôm” thì hơi sai, phải nói là bị siết chặt mới đúng.

Thậm chí Hạ Khâm còn chưa kịp cảm nhận gì đã được bế lên bằng một tay, ngay giây sau đó cậu mất cảnh giác sa vào một cái ôm nóng hầm hập. 

Khung xương của thiếu niên đã phát triển, vai rộng ngực nở, loáng thoáng cảm giác xâm lược thuộc về đàn ông trưởng thành.

Hạ Khâm ngồi chưa vững, cậu chỉ biết cả người mình được bao bọc. Tiếng hít thở nóng bỏng ở ngay bên tai, dòng khí lướt qua vùng da sau tai cậu tạo nên sự hiện diện mạnh mẽ.

“A!”

Tạ Tinh Lan sửng sốt: “Cậu kêu hả?”

Hạ Khâm: “?”

“Xin lỗi.” Trần Văn Hân che miệng giơ tay: “Là tôi kêu.”

Tạ Tinh Lan: “…?”

Hạ Khâm điều chỉnh tư thế ngồi, vì mọi người đều đang chơi Jenga nên hai người ở giữa cũng không có vẻ lạc lõng bất ngờ.

Tay Tạ Tinh Lan dài, một tay hắn giơ cao điện thoại, tay kia đặt lên eo Hạ Khâm.

“Thầy Hạ tạo dáng dành cho trai đẹp đi, tạo dáng cho tôi nữa.”

“Không muốn.” Thầy Hạ từ chối kiểu chụp ảnh tạo dáng ngu ngốc.

“Tạo một dáng thôi mà, một dáng thôi.” Tạ Tinh Lan dùng chân lắc cậu.

“Cậu đừng –!” Hạ Khâm suýt văng tục.

“Yên tâm, tôi ôm cậu rồi không để cậu ngã đâu. Tạo dáng đi.” Tạ Tinh Lan nhướng mày thái độ kiên quyết, Hạ Khâm thấy hắn phiền nên đành bỏ cuộc.

“Đợi tôi chút.”

Cậu miễn cưỡng giơ tay chữ “V” rồi đặt lên bên má Tạ Tinh Lan.

Nhóm Lâm Tư Tắc bắt chước theo, dù sao họ cũng không nghĩ ra dáng gì mới mẻ.

“Tách” một tiếng, đèn flash bật sáng. Mọi người trong phòng hô câu chụp cửa miệng:

“Kim chi –”

Còn có câu chụp cửa miệng bất chợt và giọng điệu thản nhiên của người nào đó: “Hạ Khâm –”

Hạ Khâm: “?” 

Hạ Khâm lầu bầu: “Sao lại gọi tên tôi?”

Người nào đó đáp: “Cậu không thấy khẩu hình chữ “Khâm” là mỉm cười sao?”

Hạ Khâm: “???” Lần đầu nghe chuyện này.

Chụp ảnh tập thể xong, việc còn lại là cắt bánh và thổi nến. Lúc thổi nến, Hạ Khâm còn cố duy trì tỉnh táo được nhưng đến khi cắt bánh, cọng bún thiu dứt khoát nằm thẳng lên người Tạ Tinh Lan.

Vị thiếu gia có buồn ngủ cũng biết tìm chỗ ngủ cho ngon, ghế sô pha làm gì thoải mái bằng thịt người?

Cả đám chơi đến mười hai giờ rưỡi tối mới muốn đi về ngủ, lý do chủ yếu là vì không uống nổi nữa. May mà bọn họ đều là học sinh nội trú nên cùng bắt xe trở về.

Tây Thành nổi tiếng vì an ninh tốt, về đêm đèn đuốc sáng trưng. Trường Trung học số 2 nằm ở trung tâm thành phố nên trên đường về trường ít gặp nguy hiểm. Trong bọn họ có người uống say tí bỉ cũng có người không uống.

Vài nhóm rời đi, còn Lâm Tư Tắc và Vương Đông thì ở lại chờ Tạ Tinh Lan.

Hạ Khâm là người duy nhất không phải học sinh nội trú. Mười lăm phút trước, Tạ Tinh Lan dùng điện thoại cậu gọi cho tài xế Tiểu Lưu. Khi Lâm Tư Tắc nghe tin Hạ Khâm có tài xế riêng, cậu ta kính nể không thôi.

Mười lăm phút sau chiếc Rolls-Royce đến nơi, Tiểu Lưu mở cửa xuống xe, anh ta nhìn thấy Hạ Khâm đầu tiên, vội gọi: “Nhị thiếu gia.”

Vãi chưởng, thiếu gia nhà quyền thế!

Lâm Tư Tắc chấn động.

Dù vào ngày đầu Hạ Khâm chuyển trường, cậu ta đã thấy người nhà cậu lái chiếc Rolls-Royce chở cậu đến trường trên diễn đàn trường nhưng tận mắt chứng kiến loại xe sang tầm vũ trụ, tác động về mặt thị giác rất lớn.

Vương Đông và Lâm Tư Tắc nhìn không rời mắt, Tạ Tinh Lan thì vẫn như cũ.

Bây giờ Lâm Tư Tắc mới sực nhớ hình như nhà anh Tạ cũng giàu? Bình thường ở trường mọi người đều mặc đồng phục nên không thể nhận ra, cũng chỉ có lúc này thì sự chênh lệch giai cấp mới rõ ràng.

Đôi mắt Tiểu Lưu tối sầm khi thấy Hạ Khâm say đến mức này, anh ta chạy tới: “Chắc các cậu là bạn của nhị thiếu gia, các cậu đã vất vả rồi. Tôi sẽ đưa cậu ấy về nhà.”

Tạ Tinh Lan gật đầu, sau đó vỗ nhẹ người đang bám dính trên người mình: “Thầy Hạ dậy đi, về nhà thôi.”

“Gì hả?” Hạ Khâm như mới ngủ một giấc, ánh mắt cậu mơ màng.

“Tài xế nhà cậu đến đón rồi.”

Tạ Tinh Lan giao Hạ Khâm cho tài xế Tiểu Lưu. Nào ngờ hắn vừa buông tay, Hạ Khâm bỗng bừng tỉnh ôm siết lấy hắn.

Tạ Tinh Lan bất ngờ, hắn dịu giọng: “Cậu sao thế?”

Hạ Khâm ôm chặt hắn, mãi đến khi cậu thấy an toàn mới cảnh giác nói: “Tôi không về.”

Tạ Tinh Lan lại bất ngờ: “Vì sao?”

Hạ Khâm ngẫm nghĩ, cậu im lặng một hồi mới nghẹn ngào đáp: “Đang vui mà, về nhà buồn lắm.”

Ngày mai tốt hơn hết là cậu đừng nhớ những gì đã xảy ra tối nay, nếu không đảm bảo tôi sẽ bị cậu gi.ết ch.ết. Tạ Tinh Lan dành một giây mặc niệm cho mạng sống ngắn ngủi của mình.

“Thầy Hạ đang sợ chia tay.”

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là cậu đang chơi vui với bạn bè nên không muốn tạm biệt nhau, hiểu không?” Tạ Tinh Lan vẫn còn tâm tư chỉ bảo cậu: “Đây là chuyện bình thường, dù sao những người bạn vừa hài hước vừa biết chơi như tôi không có nhiều, cậu không đành lòng chia tay là điều quá bình thường. Ngoan đi, mau về nhà nghỉ ngơi.”

Hạ Khâm nhìn hắn chằm chằm: “Tôi không hiểu.”

Cậu kiên định nói thêm: “Người mạnh mẽ không cần bạn bè.”

Tạ Tinh Lan dở khóc dở cười, rốt cuộc là cậu ấy muốn nói gì. 

Có vẻ ông trời con đang cố hiểu khái niệm “sợ chia tay”, tay cậu vô thức ghì chặt tay áo hắn, lời cậu tự lầu bầu khiến tim người ta phải đập loạn nhịp “…Tôi không muốn chia tay cậu.”

Lâm Tư Tắc thốt “con bà nó” trong lòng rồi kéo Vương Đông đi bắt taxi bỏ trốn khỏi hiện trường với tốc độ ánh sáng.

Vương Đông tỉnh cả rượu: “Mày làm gì vậy?”

“Tao mới cứu mạng mày, lo cảm ơn tao đi. Bọn mình mà còn đứng nghe tiếp là ngày mai khỏi thấy mặt trời!”

Vương Đông: “?”

Lối vào trung tâm mua sắm như chỉ còn bóng dáng hai cậu thiếu niên.

Gió đêm đầu thu nhẹ thổi qua, Tạ Tinh Lan choàng tỉnh.

Lần này hắn thật sự đầu hàng.

“Hạ Khâm à, đến sáng mai chúng ta có thể gặp lại nhau mà.”

“Cậu cứ thế này…”

Tạ Tinh Lan thở dài, khẽ giọng nói: “Tôi cũng không về được.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com