Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 27:



Đã có kết quả thi hàng tháng, vì trường Trung học số 2 Tây Thành có hệ thống phân lớp nên bảng điểm được in và dán trực tiếp lên bảng thông báo. Nếu bạn thi tốt thì bạn sẽ làm vinh dự cho cả dòng họ, còn bạn thi không tốt hiển nhiên sẽ chết nhục.



Tất nhiên cũng có vài người làm bài thi không tốt nhưng lại cảm thấy tự hào thay vì nhục nhã, điển hình là Lâm Tư Tắc.

“Phải nói là lần này tao đã tiến bộ rất nhiều.” Lâm Tư Tắc vuốt cằm: “Mày nhìn xem, cả lớp có bốn mươi lăm con người, tao thiếu một điểm nữa là giành được hạng nhất từ dưới đếm lên rồi! Đây là một cú bay sượt qua đầy ngoạn mục, thằng Đông mày có nghĩ vậy không? Có người anh em như mày, tao sẽ được yên tâm ba năm cấp ba!”

Vương Đông lần này đứng cuối lớp: “…”

Danh sách điểm được dán giữa các lớp, khu vực bảng thông báo chật kín người trong mười phút đầu tiên. Lâm Tư Tắc xem xong đang định quay về thì phát hiện Hạ Khâm cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi đến bảng thông báo.

Cậu ta sợ hãi lẩm bẩm: “Thiên tài cũng cần xem điểm sao? Anh ấy có bao giờ tụt khỏi vị trí đầu đâu?”

Điều khiến cậu ta sợ hơn nữa là Hạ Khâm đứng trước bảng thông báo không nhìn lên trên mà nhìn xuống dưới. Như tất cả chúng ta đều biết, càng nhìn xuống thứ hạng càng thấp.

Lâm Tư Tắc nhắc nhở: “Sếp Khâm có nhìn nhầm không? Sếp phải nhìn lên chứ?”

“Có gì hay ho mà nhìn?” Hạ Khâm bình tĩnh đáp: “Hạng đầu trừ tên tôi ra còn có cái gì để nhìn?”

Lâm Tư Tắc: “…” Mẹ nó không hổ là sếp, thật ngông cuồng! Có điều sếp có vốn liếng để ngông cuồng.

Hạ Khâm đưa mắt xuống tìm rồi nhẹ nhõm khi thấy điểm của Tạ Tinh Lan nằm ở giữa, lớp 11/7 có tổng cộng bốn mươi sáu người, lần thi giữa kỳ trước Tạ Tinh Lan ở hạng ba mươi, lần này là hạng hai mươi ba, có thể coi là một sự tiến bộ.

Trong lúc thở phào cậu cũng không ngờ sẽ có một ngày tâm trạng của cậu bị thành tích chi phối! Đúng là khủng khiếp.

Tảng đá trong lòng rơi xuống đất, Hạ Khâm trở về chỗ ngồi, cuối cùng cũng có thời gian để tính sổ chuyện lúc trước. Người đầu tiên phải gánh chịu chính là ba học sinh thể dục ngu si lớp 11/12, mối thù này chắc chắn phải trả.

Hạ Khâm mở cuốn bài tập trống không ra, bắt đầu ngẩn người. Trong đầu cậu đang mô phỏng lối đi trong trường, chỗ nào không có camera và dùng cách nào để bọc bao tải vào ba tên đó rồi đánh một trận.

Cậu mải suy nghĩ nên không để ý đến lớp trưởng Khâu Bình đang gọi mình.

“Hạ Khâm, Hạ Khâm?” Khâu Bình lại gọi hai tiếng.

Hạ Khâm choàng tỉnh nhìn cậu ta.

Khâu Bình nhã nhặn hỏi: “Thầy Hà bảo cậu đến phòng giáo vụ một chuyến, bây giờ cậu có rảnh không?”

Hạ Khâm hỏi ngược lại: “Nếu không rảnh tôi có thể không đi không?”

Khâu Bình: “…” Đây là một câu hỏi khó, cậu ta tạm thời không trả lời được.

Chẳng qua Hạ Khâm thấy Khâu Bình thật thà cứng nhắc nên cố ý giở trò ăn hiếp cậu ta, chứ cậu không để Khâu Bình khó xử. Lúc lời đó ra khỏi miệng cậu, thật ra cậu khá ngạc nhiên, trong vô thức cậu đã nói đùa với bạn cùng lớp.

Đây là chuyện đáng vui, Diêm Mạn mà biết sẽ khui chai sâm panh để ăn mừng, rốt cuộc thì “công chúa” đã chịu tiến thêm một bước trong mối quan hệ với người khác.

Hạ Khâm nói: “Sao thầy Hà tìm tôi?”

“Thầy không nói rõ.” Khâu Bình nhớ lại cảnh tượng ở phòng giáo vụ: “Tôi thấy hình như còn có vài học sinh thể dục lớp 11/12 trong đó?”

Hạ Khâm dừng bước, cậu tỏ ra kinh ngạc.

Khi đến trước cửa phòng giáo vụ, giọng thầy Hà lọt vào tai cậu.

“Ồ, va chạm hả? Các cậu tranh tài kiểu đó hả?”

Nghe thấy từ khóa, trong đầu Hạ Khâm đã có suy đoán, cậu đẩy cửa đi vào: “Thưa thầy.”

Mọi người trong văn phòng đều nhìn về phía cậu. Hạ Khâm liếc xem, thấy ngoài thầy Hà ra, những học sinh thể dục đụng cậu cũng có mặt. Mặt sẹo, Lưu Kim Lỗi, Chu Bằng… ba cái tên đáng để cậu nhớ.

“Hạ Khâm đến đúng lúc lắm, em lại đây để thầy hỏi mấy câu.” Thầy Hà nhấp một ngụm trà: “Hôm nay Vương Hậu Kế chủ động đến nói thầy là đã gian lận trong cuộc thi chạy 1500 mét, cố tình va em, là thật hay giả?”

Hạ Khâm hứng thú nhìn Vương Hậu Kế, tên thật của mặt sẹo. Tình trạng của mặt sẹo rất kém, dưới mắt có quầng thâm nặng, dáng vẻ như bị suy thận. Điều quan trọng nhất là gã bị thương chân trái, dù gã đã cố gắng giữ thăng bằng nhưng vẫn có thể nhận ra gã đang bị thương, vị trí giống y đúc chỗ Hạ Khâm bị đau.

“Thầy Hà! Là thật đó, thật đến mức không thể thật hơn!” Mặt sẹo muốn òa khóc, gã sợ Hạ Khâm sĩ diện nói không phải gã làm.

“Em biết lỗi rồi, bọn em đều biết lỗi rồi. Không nên bị năm nghìn tệ mê hoặc mà bắt nạt bạn bè, thật đó thầy Hà, lần sau em không dám nữa!”

“Hay là thầy cứ phạt em đi, ghi tội cũng được, bảo em viết bản kiểm điểm luôn! Để em kiểm điểm dưới quốc kỳ! Em hứa sẽ xin lỗi Hạ Khâm trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh!”

Thầy Hà đã giảng dạy hơn mười năm, chưa bao giờ thấy học sinh nào đột nhiên thừa nhận lỗi lầm như thế, càng chưa từng thấy ai chủ động yêu cầu nhà trường xử phạt và ghi tội mình. Thầy tạm thời không nói nên lời.

“Em nói đi Hạ Khâm.” Thầy Hà đành phải chuyển chủ đề sang Hạ Khâm: “Những lời các em ấy nói có phải sự thật không?”

“Đúng vậy thầy Hà.”

Hiện tại ba tên ngu đã tự thừa nhận, Hạ Khâm lười phí lời.

Vấn đề này được giải quyết dễ dàng lạ thường, nhóm mặt sẹo nóng lòng muốn viết xong bản tự kiểm điểm, nhận hình phạt rồi lăn đi ngay, Hạ Khâm cũng hợp tác nói thật.

Thầy Hà không cần phải hòa giải, thầy phê bình xong còn không khỏi cảm thán: “Nếu mọi học sinh đều chủ động nhận lỗi giống ba em, thầy có thể sống lâu thêm được mấy năm nhỉ?”

Ba người mặt sẹo cúi đầu, cười còn xấu hơn khóc: “…”

Bọn họ không chủ động nhận sai được sao? Ghi tội bị phạt xin lỗi là chuyện nhỏ, nếu không xin lỗi Hạ Khâm, mặt sẹo nghi ngờ sinh mạng ngắn ngủi của mình sẽ chấm dứt ở ngoài trường!

Gã nghĩ đến lời Tạ Tinh Lan cảnh cáo mà toàn thân run rẩy. Họ đều ở độ tuổi mười bảy không ai phục ai, nhưng lúc ở trong phòng riêng, Tạ Tinh Lan cúi người nhìn gã bằng ánh mắt u ám âm trầm, khoảnh khắc đó trực giác mách bảo mặt sẹo rằng nếu gã cố đấm ăn xôi, chắc chắn sẽ không đơn giản dừng lại ở việc gã phải đi khập khiễng.

Tạ Tinh Lan là một tên điên che giấu kín kẽ.

Sau khi viết giấy cam đoan và tự kiểm điểm, ba người mặt sẹo được rời khỏi phòng giáo vụ, họ cũng trả lại số tiền thưởng, thầy Hà hỏi cậu có muốn nhận không. Hạ Khâm nhìn năm nghìn tệ, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, cậu nhận tiền để làm gì?

Hạ Khâm lắc đầu từ chối.

Cậu là kiểu người rất bướng bỉnh, nếu cậu về đích đầu tiên thì số tiền thưởng này sẽ thuộc về cậu, mà cậu nhận tiền bằng cách này thì cậu có cảm giác như được bố thí. Cậu chỉ nhận những gì cậu xứng đáng có, những thứ còn lại dù có cho cậu nhiều hơn, cậu cũng không cần.

Hơn nữa thầy Hạ đang có một phỏng đoán kỳ diệu muốn kiểm chứng.

Hạ Khâm đứng trong phòng giáo vụ nghe thầy Hà giảng đạo lý, thầy phê bình mặt sẹo xong lại qua khen thành tích của Hạ Khâm. Ngay khi cậu vừa chuyển đến, thầy đã dành nhiều sự quan tâm cho cậu.

Dù sao trước đó cậu từng có một mối tình yêu sớm, thầy phải để ý cậu nhiều hơn, chẳng qua Hạ Khâm cư xử rất đàng hoàng, thầy Hà không kiềm được nên quan tâm nói thêm vài câu.

Chẳng qua cậu không hứng thú mà chỉ qua loa lấy lệ, thầy Hà thấy thằng nhóc đã thả hồn bay ra ngoài, thế là hào phóng phất tay thả cho cậu đi.

Nhóm mặt sẹo ra khỏi phòng giáo vụ cũng không nói gì, hẳn là đang hối hận trong lòng. Chọc ai không chọc, sao họ lại chọc trúng Hạ Khâm? Chuyện kỳ quặc hơn là sao họ không nhận ra Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm có mối quan hệ tốt cỡ đó?

Chẳng lẽ trùm trường là kiểu người tình nghĩa? Dạng như giúp bạn bè không tiếc mạng? Họ nghĩ cả buổi rồi chỉ thấy bản thân xúi quẩy.

Kết quả là khi ngẩng đầu, người họ đang nghĩ đến đang đứng ở chỗ rẽ.

Hạ Khâm lười biếng đứng tựa lưng vào tường, không biết đã đợi bao lâu.

“Má ơi!” Mặt sẹo sợ muốn mất hồn.

Hạ Khâm cũng giật mình, cậu đang ở đây ung dung làm dáng, nghe gã hét mà dựng cả tóc gáy. 

Bộ nhìn cậu đáng sợ lắm hả? Hạ Khâm âm thầm nhìn ảnh phản chiếu trong cửa sổ, cậu đẹp trai thế này kia mà? Mà thôi chính sự quan trọng hơn.

Hạ Khâm hỏi: “Tạ Tinh Lan nói gì với bọn mày?”

Cậu có IQ cao, đi thẳng vào vấn đề.

Mặt sẹo nghe thấy tên Tạ Tinh Lan, gã không cần nghĩ cũng biết hai người này đã thỏa thuận từ trước, điệu bộ trút giận giống hệt nhau, gã lập tức quỳ xuống.

“Bọn em biết sai rồi anh Khâm, bọn em xin lỗi anh.” Mặt sẹo nhanh chóng xin lỗi: “Hay anh nói với anh Tạ một tiếng, đừng tính sổ chuyện này nữa được không?”

Ồ, quả nhiên là Tạ Tinh Lan, cậu biết tỏng đám mặt sẹo không thể nào vô duyên vô cớ đến phòng giáo vụ thú tội được.

Hạ Khâm liếc chân trái của mặt sẹo rồi đưa mắt về, nhấc chân đi đến chỗ mặt sẹo.

Mặt sẹo thầm nghĩ không phải chứ, người này cũng ra tay? Ngay lúc gã cho rằng chân phải cũng sắp gặp nạn, Hạ Khâm cứ thế lạnh mặt nhìn thẳng đi băng qua gã.

Mặt sẹo: “?” Ảo giác hả?

Gã cứ nghĩ mình sẽ bị đánh chứ, vì sao tâm trạng quý ngài đó bỗng dưng trở nên tốt thế?

———

Khi Hạ Khâm về lớp, Tạ Tinh Lan trốn học cả buổi sáng cuối cùng đã nhớ mình vẫn còn là học sinh cấp ba, bây giờ đang ngồi tại chỗ của hắn.

Con trai lớn Lâm Tư Tắc thấy bố liền chân chó mang bài thi của Tạ Tinh Lan tới.

Tạ Tinh Lan nhìn điểm, khó tin mở miệng: “Với cái điểm Vật lý này của tao, ai mà phân biệt nổi ai là tao ai là Anh-xtanh?”

Hạ Khâm: “…” Đồ đần.

Có vẻ hắn đã trở lại với điệu bộ vô tư thường ngày.

Tạ Tinh Lan chú ý tới cậu, hắn chào: “Thầy Hạ đó à, chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối.”

Thầy Hạ ngồi vào bàn, quý phái lạnh nhạt trả lời một chữ: “Ừ.”

Rồi sau đó cậu có phản ứng phụ: “Cậu bị khùng hả? Sao một hơi chào lắm thế?”

Tạ Tinh Lan ung dung đáp: “Hôm qua không đi học nên hôm nay tôi bù lại.”

Hạ Khâm: “…” Mạch não gì đây, thế cậu không trốn học không được sao?

Tạ Tinh Lan hỏi cậu: “Chân đã đỡ hơn chưa?”

“Đỡ rồi.” Hạ Khâm bình tĩnh nói: “Chút vết thương nhỏ mà không lành nổi trong một tuần là tôi phải đến bệnh viện kiểm tra lại thân phận nhân loại này.”

Câu này chọt trúng điểm cười của Tạ Tinh Lan làm hắn cười không dừng nổi, đôi mắt hoa đào cong lên như cây cầu nhỏ… Sắp cười thành tên ngốc luôn rồi.

Hạ Khâm bỗng thấy mặt trời chói mắt quá nên quay mặt đi.

Thật ra cậu muốn hỏi vì sao hắn lại giúp cậu? Cậu để tay lên ngực tự vấn, tuy quan hệ giữa cậu và Tạ Tinh Lan khá tốt miễn cưỡng xem là từ bạn cùng lớp trở thành bạn bè, nhưng chẳng lẽ trùm trường Trung học số 2 nghĩa khí nên lặng lẽ ra mặt thay bạn cùng bàn?

Hạ Khâm nghĩ nếu mình hỏi ra miệng, với tính cách của Tạ Tinh Lan, hắn sẽ ngạc nhiên nhìn cậu rồi chậm rãi trả lời: “Vì sao hả? Còn có thể là vì cái gì? Vì chúng ta là anh em đó bro!”



Một câu trả lời ngu ngốc mà hợp lý, mà nếu cậu sẽ nhận được câu trả lời trẻ trâu này, Hạ Khâm hết lòng tò mò đáp án của vấn đề này nữa.

Tạ Tinh Lan nhìn cậu bạn cùng bàn, lúc cậu ngồi vào chỗ tâm trạng đang khá tốt, không biết cậu nghĩ ngợi lung tung chuyện gì mà tâm trạng bây giờ lại hóa xấu rồi. Cảm xúc của vị thiếu gia thăng trầm khó lường chỉ trong vài giây.

Nếu trái tim con gái như kim dưới đáy biển, thì tâm tư cậu bạn cùng bàn của hắn là mò kim đáy biển, bởi vì bạn sẽ không thể biết được lý do cậu ấy tức giận.

Đúng lúc bầu không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ, Lâm Tư Tắc xuất hiện phá vỡ sự im lặng, cậu ta phấn khích: “Tối nay anh muốn đi chơi không? Hôm nay là sinh nhật em, em chiêu đãi!”

Tạ Tinh Lan uể oải hỏi: “Đi đâu?”

“Quán party mới khai trương, Nhà máy Mercury!”

Hạ Khâm có ấn tượng, nơi đó hình như ở gần trường, hợp với nhóm học sinh lén chuồn ra khỏi ký túc xá đi chơi cả đêm rồi lặng lẽ lẻn về.

Lâm Tư Tắc hỏi Tạ Tinh Lan xong rồi hỏi Hạ Khâm.

Lần này, giọng cậu ta hơi do dự: “Ừm sếp Khâm tối nay rảnh không? Em mời thiên tài đến dự sinh nhật được không?”

Cậu ta dứt lời, Tạ Tinh Lan cũng nhìn sang cậu.

Hạ Khâm muốn từ chối, thời gian quý báu là dành để ở nhà chơi game. Dạo này cậu quá chú trọng vào vấn đề kết bạn trong thế giới thực khiến hiệu suất chơi game giảm mạnh, không còn là vị vua trò chơi cô độc nữa.

Có điều Tạ Tinh Lan đang nhìn cậu thế này, Hạ Khâm chợt nhớ đến lần cậu vừa mới chuyển trường đến đây. Đó là vào đêm mưa, Tạ Tinh Lan và nhóm Lâm Tư Tắc chạy ra ngoài chơi, khi ấy cậu chưa quen thân với họ lắm, cậu nhớ Tạ Tinh Lan đi ngang qua cậu, ánh mắt của hắn rất lạnh lùng.

Vô cùng đáng ghét.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, tựa như nước hòa vào nhau, cậu đã trở thành người nhà chân chính của họ trong bất giác.

“…Đi.” Hạ Khâm lưỡng lự.

Lâm Tư Tắc nhận được cái gật đầu từ Hạ Khâm, cậu ta hò hét phấn khích như giật được chức vô địch thế giới. Cậu ta đi qua mời thêm một đống người khác ngoài Hạ Khâm: “Thằng Đông, chị Hân! Lớp trưởng Phương Dương Mao Phi dì nhỏ, tối nay đi chơi không, sinh nhật tôi đãi!!”

Tay Hạ Khâm bị huých.

Tạ Tinh Lan chống cằm nhìn cậu: “Ban nãy thầy Hạ muốn nói với em chuyện gì?”

“Có à?” Hạ Khâm cười ha ha: “Chắc do cậu ảo tưởng.”

Cậu nghiêng đầu lấy ra một đề thi, không muốn hỏi nguyên nhân Tạ Tinh Lan ra mặt giúp cậu vì cậu đột nhiên nhận ra mình không muốn nghe câu trả lời kiểu “chúng ta là bạn bè”.

Lúc cậu ngẩng đầu, một cơn gió thổi vào từ cửa sổ, cuốn chiếc lá ngô đồng màu vàng bay qua cửa sổ rồi rơi xuống bàn.

Tây Thành vào thu rồi.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com