Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 25: Bị thương



Từ lúc Hạ Khâm tự cách ly bản thân khỏi xã hội, tinh thần của cậu rơi vào trạng thái muốn chết nhưng lại cảm thấy người đáng chết là Lâm Tư Tắc.

Tạ Tinh Lan trở về nhìn thấy cảnh tượng Hạ Khâm đen mặt ngồi ở khán đài, áp suất không khí thấp tỏa ra trong bán kính hai mét, không ai dám đến gần cậu.



“Keng” một tiếng, Tạ Tinh Lan ném chiếc huy chương vô địch hắn mới lên bục nhận xuống chỗ ngồi bên cạnh.

Hạ Khâm dùng giọng điệu không thiện ý hỏi: “Làm gì đó?”

“Tôi đã hứa giành hạng nhất cho bạn cùng bàn rồi mà.” Tạ Tinh Lan cười xấu xa ngồi xuống kế Hạ Khâm, không màng để ý khuôn mặt lạnh lùng của cậu.

Các bạn lớp 11/7 chứng kiến chỉ muốn bùi ngùi.

Trùm trường không hổ là trùm trường, thiên tài đã đanh mặt như thế rồi vẫn can đảm ngồi xuống ngay sát bên. Hèn gì người ta trở thành bạn cùng bàn của anh chủ được.

Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Nếu không lấy được hạng nhất, tôi đi học phải quỳ còn gì?”

Hạ Khâm: “…”

Ban nãy Lâm Tư Tắc đã mắc phải sai lầm không thể vãn hồi trong lúc phấn khích, hiện tại cậu ta đang sợ phát rồ, cậu ta điên cuồng ra hiệu khép mở miệng với Tạ Tinh Lan ở chỗ Hạ Khâm không thấy, đan hai tay lại múa may: Làm ơn đi bố Tạ! Đừng có nhắc tới! Còn nói nữa là sếp Khâm giết con chết!!!

Quả nhiên nét mặt Hạ Khâm càng tệ hơn, hình như cậu nhớ lại nguyên nhân làm cậu cách ly xã hội đáng xấu hổ vừa rồi.

Đệt, cuộc đời cậu chưa bao giờ cạn lời đến thế.

Điều kinh khủng hơn nữa là sau cuộc thi chạy 3000 mét, có vài bạn nữ khối dưới tò mò giả vờ đi ngang qua khán đài lớp 11/7, nhân cơ hội nhỏ giọng hỏi thăm: “Bạn cùng bàn hung dữ của Tạ Tinh Lan là ai vậy ạ? Anh ấy sao? Đeo kính đó hả? Má ơi anh ấy có thể khiến đại ca quỳ gối đi học thật sao, mạnh mẽ quá!”

“Đù má là con trai hả, tôi còn tưởng người đó là vợ Tạ Tinh Lan chứ! Hóa ra có phải vợ nghiêm khắc đâu!”





Thoáng chốc Hạ Khâm không muốn gì cả.

Tạ Tinh Lan biết da mặt Hạ Khâm mỏng nên ghẹo cậu, không ngờ bạn cùng bàn của hắn lại là chuyên gia kéo người khác cùng chịu trận.

Hạ Khâm ngó lơ Lâm Tư Tắc thì không tính đi, mà cậu cũng ngó lơ hắn là thành vấn đề rồi. Anh chủ Tạ quyết đoán đâm sau lưng người anh em, hắn phớt lờ Lâm Tư Tắc đang lắc đầu mãnh liệt, giơ tay kéo cậu ta đến trước mặt Hạ Khâm.

Tạ Tinh Lan không trọng tình nghĩa anh em nói: “Đánh đi này.”

Tạ Tinh Lan bổ sung: “Chúng ta thỏa thuận trước, cậu đánh cậu ta rồi thì không được đánh tôi.”

Hạ Khâm: “…”

Lâm Tư Tắc thấy số kiếp đã định, cậu ta nhắm tịt mắt: “Sếp Khâm đừng đánh mặt, em sợ ảnh hưởng đến mỹ quan của trường chúng ta!”

Kết quả là cậu ta chờ cả buổi, nắm đấm trong tưởng tượng không hề xuất hiện.

Lâm Tư Tắc giật mình mở mắt, thấy Hạ Khâm đang lặng lẽ nhìn mình rồi nói: “Lực tác dụng tương hỗ, đánh cậu tôi ngại đau tay.”

Lâm Tư Tắc: “…Anh Khâm không đánh em thật sao?”

“…”

“Em thấy hơi áy náy.” Lâm Tư Tắc nghiêm túc: “Hay để em lạy anh hai cái!”

Hạ Khâm: “…?”

Cậu bật cười, lần này là bị chọc cười thật.

“Cậu đỉnh đấy, tôi phục cậu rồi.”

Khí lạnh quanh người cậu gần như biến mất ngay lập tức.

Lâm Tư Tắc nhìn Hạ Khâm, đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Anh chủ chuyển trường mà ai cũng cho là lạnh lùng, có vẻ mềm lòng hơn so với mọi người tưởng?

———

Đại hội thể thao kéo dài hai ngày, hầu hết nội dung Hạ Khâm thi đều tổ chức vào ngày thứ hai.

Nhờ có kinh nghiệm từ ngày đầu nên sáng hôm sau các cuộc thi khác diễn ra theo trật tự, không cần giáo viên quản lý kỷ luật.

Hai môn Hạ Khâm đăng ký là nhảy cao và chạy 1500 mét đều diễn ra vào lúc ba giờ chiều, chạy trước nhảy sau.

Lại còn oan gia ngõ hẹp, đến khu điểm danh Hạ Khâm mới biết người thi cùng cậu là hai học sinh thể dục lớp

11/12 khác. Mà cũng bình thường thôi, trường Trung học số 2 ngoại trừ lớp thực nghiệm, lớp thường còn có lớp đặc biệt dành cho học sinh năng khiếu nghệ thuật. Chia ra là lớp mỹ thuật, lớp truyền thông – chính là lớp 11/12, lớp âm nhạc vũ đạo và học sinh thể dục xác nhập làm một.

Mấy nội dung thi chạy đường dài này chủ yếu là do những lớp đó chiếm ba vị trí đầu.

Tạ Tinh Lan ngày hôm qua là ngoài ý muốn, không ai ngờ năm nay hắn sẽ đăng ký tham gia nội dung chạy 3000 mét, càng không ngờ hắn giành hạng nhất. Chuyện này đã khiến hai học sinh thể dục lớp 11/12 vô cùng mất mặt.

Lúc Hạ Khâm ở khu điểm danh, cậu cảm nhận được một vài ánh mắt không thiện ý đổ dồn vào mình. Cậu khá nhạy cảm với cái nhìn của mọi người, cậu phân biệt được đâu là thân thiện đâu là gai góc chỉ trong một giây.

Hạ Khâm thờ ơ nhìn sang, đó là một nam sinh cao to có nước da ngăm đen, ở khóe miệng có vết sẹo, cậu nghe những người xung quanh dùng giọng nịnh nọt gọi gã là “anh Sẹo”.

Tạ Tinh Lan vẫn luôn ngồi vững ở vị trí trùm trường nhưng không đồng nghĩa là tất cả học sinh đều phục hắn, quý ngài anh Sẹo chính là một trong những người không phục Tạ Tinh Lan.

Gã cũng tham gia thi chạy 3000 mét hôm qua, bị Tạ Tinh Lan cướp đi ánh đèn sân khấu.

Suy nghĩ của nam sinh cấp ba rất đơn giản, thành tích học của anh Sẹo không tốt, thứ duy nhất gã giỏi là chạy đường dài mà gã lại bị vượt mặt dễ dàng bởi một người thậm chí không phải là học sinh thể dục, dù ít dù nhiều gì gã cũng khó chịu trong lòng.

“Này đằng kia ơi.” Một nam sinh bên cạnh anh Sẹo mở miệng đe dọa: “Cậu bạn lớp 11/7 lát nữa chạy nhanh lên nhé! Có nghe chưa?”

Vài người nhìn cậu cười ha ha, tôi một câu ông một câu.

“Gầy tong gầy teo thế chạy giữa chừng ngất luôn mất.”

“Ha ha ha ha, nhớ bảo Tạ Tinh Lan lớp bọn mày đến đỡ nhé!”

“Ầy~ hai người đàn ông bọn mày độc ác quá!”



Trước những lời chế nhạo từ đám người đó, không phải Hạ Khâm không muốn đáp lại mà là cậu chẳng màng nói chuyện với đống rác rưởi ngu xuẩn đến mức độ này. Cậu lười phí nước miếng cho loại người bọn họ.

Đợi mấy học sinh thể dục giễu cợt xong, Hạ Khâm chỉ làm một hành động đơn giản thô bạo với vẻ mặt hờ hững.

Cậu giơ tay nâng lên đến ngực, nắm tay lại –

Mấy người phía đối diện cảnh giác.

Cậu ta định làm gì, muốn đánh nhau ngay hội thao? Ngầu vậy hả?

Hạ Khâm: Giơ ngón giữa.

Mọi người: …

Bầu không khí im ắng tĩnh lặng không có tiếng động chỉ có chấn động.

Kết hợp với khuôn mặt lạnh nhạt cùng ánh mắt vô cảm của anh chàng đẹp trai, cấp độ châm biếm mẹ nó còn khiến người ta giận điên hơn là bị chửi mười nghìn câu.

Những người đó: ………

Gã Sẹo nổi giận: “Tao đệt mẹ mày –”

Gã bị ngăn lại: “Anh Sẹo bỏ đi, hội thao có giáo viên quan sát.”

Hạ Khâm chế nhạo xong rồi bỏ đi chứ không thèm để ý đến bọn họ, mà cậu không nhìn càng làm bọn họ nổi cáu hơn, gã nhìn bóng lưng Hạ Khâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lát nữa lúc chạy…”

———

Hạ Khâm không có ha.m mu.ốn chiến thắng mạnh lắm, nhất là trong loại hình thi đấu thể thao này. 

Khi cậu còn học ở trường Trung học số 13 Thủ đô, đừng nói đến việc tham gia thi thể thao, chỉ cần cậu ngồi trên khán đài mà không ngủ đã khiến Diêm Mạn tạ ơn trời đất. Việc đi đưa nước càng không có khả năng, theo hiểu biết của cô về cậu là vậy.

Lúc Du Tỉnh chạy 3000 mét, Hạ Khâm cũng không đi xuống giúp anh ta một tay. Đãi ngộ cao nhất cậu dành cho bạn trai đương nhiệm là cố gắng xem trọn buổi thi và vỗ tay cho có lệ.

Du Tỉnh còn vui vẻ như trẻ trâu, Diêm Mạn không hiểu anh ta vui vì chuyện gì.

Hành động đưa nước ngày hôm qua đã vi phạm nguyên tắc cá nhân của Hạ Khâm, hôm nay cậu chỉ định chạy 1500 mét tùy tiện thôi. Nhiều người tham gia như thế, lại còn thi chung với học sinh thể dục. Cậu có đủ sức giành hạng nhất không?

Nhưng sau khi bị khiêu khích, Hạ Khâm cảm thấy khó chịu. Không phải bản thân cậu giành hạng nhất cũng được, miễn là không phải tên ngu đó.

Chưa kể…

Hạ Khâm nhìn sang bên trái, trên bãi cỏ bên ngoài đường đua.

Lâm Tư Tắc áy náy với cậu, nghe tin cậu thi chạy 1500 mét, cậu ta thiếu điều thịt nát xương tan thành lập một đội cổ vũ tạm thời. Ngoài cậu ta ra còn có Vương Đông, Mao Phi và Trần Văn Hân có mặt ở đó, tinh thần cạnh tranh dâng trào như thể họ mới là người ra sân.

Như nhận ra Hạ Khâm đang nhìn, Lâm Tư Tắc vẫy mạnh lá cờ nhỏ trong tay, nhìn kỹ hơn sẽ thấy có tên của Hạ Khâm trên đó.

Hạ Khâm: “…?” Má nó vật thể gì đây?

Cậu thấy Trần Văn Hân cũng cầm lá cờ nhỏ, kỳ lạ hơn là vì sao trên lá của cô gái này ngoài tên cậu lại có thêm tên Tạ Tinh Lan? Bộ hôm nay vị đó cũng thi chạy 1500 mét hả?

“Sếp Khâm cố lên! Lớp 11/7 luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của sếp!” Lâm Tư Tắc hét to.

Hạ Khâm thấy mất thể diện nên im lặng quay đầu đi.

Vài giây sau, cậu hỏi: “Tên kia đâu?”

Không cần nói là ai, Lâm Tư Tắc vẫn hiểu: “Anh Tạ đang đợi anh ở vạch đích, anh ấy nói là muốn trao cho anh cái ôm của một người đàn ông mạnh mẽ!”

Bà mẹ nó chứ cái ôm của một người đàn ông mạnh mẽ.

Hạ Khâm ngoảnh đầu nhìn về phía đích, không rõ Tạ Tinh Lan đã đứng ở đó từ bao giờ. Thị lực của hắn còn rất tốt, cách chừng ba trăm mét cũng nhận ra Hạ Khâm đang nhìn mình, một tay hắn đút túi quần, thể hiện hết ưu thế chiều cao, tỷ lệ cơ thể hệt nam chính trong truyện tranh.

Hắn cầm một chai nước ở tay trái, chắc là chuẩn bị cho cậu khi về đích.

Hạ Khâm nghĩ không phải do ha.m m.uốn chiến thắng của cậu trỗi dậy, mà là do chiến trận hoành tráng mà nhóm trẻ trâu loè loẹt này bày ra. Nếu cậu không giành được hạng nhất thì cậu sẽ bẽ mặt lắm không phải sao?

Tựa như học sinh học dở có quá nhiều đồ dùng học tập ấy.

“Đoàng” một tiếng, tiếng súng quen thuộc vang lên, cuộc thi bắt đầu.

Hạ Khâm chạy đường dài có nhịp thở riêng, cậu thầm đếm trong lòng, nhàn nhã chạy ở đường giữa. 

Ban đầu mọi người đều tranh đường chạy trong cùng vì quãng đường ngắn và có thể tiết kiệm nhiều sức lực. Bình thường khi giành đường đua, mọi người đều mặc định tuân theo quy tắc ai đến trước chiếm trước, nếu không giành được làn trong thì đành chấp nhận bỏ thứ tự, chạy ở làn trong nhưng ở phía cuối đoàn.

Hạ Khâm là người đầu tiên bước vào làn chạy, lúc cậu sắp bước đến làn trong cùng thì có hai người lần lượt đi đến cố tình chặn cậu ở ngoài. Cậu ngẩng đầu nhìn thấy mấy học sinh thể dục lớp 11/12 ban nãy.

Chỉ trong vài giây, gã Sẹo gần số thứ tự với Hạ Khâm giành được vị trí đầu nhờ đồng đội giúp đỡ, gã nở nụ cười khiêu khích với Hạ Khâm.

Hạ Khâm: “…” Bực mình.

Ban đầu cậu còn nghĩ chỉ là vô tình, nhưng sau nụ cười ghê tởm đó, Hạ Khâm chắc chắn những người này cố ý gây rối.

Thiếu gia Hạ nghiêm mặt chạy hai vòng, cậu chỉ cần chạy bốn vòng là đủ 1500 mét.

Hạ Khâm bắt đầu tăng tốc sau hai vòng, Lâm Tư Tắc nhìn thấy mà “đù má” một tiếng, cậu ta lẩm bẩm: “Hơi sai sai, sếp Khâm tăng tốc sớm như vậy, lỡ không đủ sức cho vòng cuối thì sao?”

Tạ Tinh Lan cũng chú ý tới việc này, hắn mím chặt khóe môi.

Hạ Khâm không phải người bốc đồng, có điều cậu lại cực kỳ bướng bỉnh. Càng chê ghét cậu, cậu càng nổi loạn. Vốn dĩ cậu chỉ định thi thoải mái nhưng bây giờ cậu phải thắng.

Sau một vòng chạy, Hạ Khâm dẫn đầu, không những thế mà cậu không hề giảm tốc khiến mọi người đều nhốn nháo.

Không phải chứ, lẽ nào lớp 11/7 lại muốn giành thêm giải nhất chạy đường dài? Phải biết là năm nay để hưởng ứng lời kêu gọi tổ chức Đại hội thể thao châu Á Tây Thành, trường Trung học số 2 đã chi một khoản tiền rất lớn cho các sự kiện thể thao.

Ngoài huy chương vàng cho người đạt giải nhất nội dung chạy 3000 mét và 1500 mét, họ còn nhận được năm nghìn tệ tiền mặt.

(*) ~17,5 triệu VNĐ.

Đối với người lớn, năm nghìn tệ chẳng là gì nhưng đối với sinh viên thì đây là một số tiền vô cùng lớn! Lớp 11/7 đã có năm nghìn tệ rồi, Hạ Khâm mà đạt được hạng nhất, cộng lại có tới mười nghìn tệ!

Như thể nghĩ đến kết quả rung động lòng người, nhóm Lâm Tư Tắc càng reo hò lớn tiếng.

“Sếp Khâm xông lên!”

“Vì mười nghìn tệ!!”

“Vì quỹ lớp!!!”

“Xông lên xông lên xông lên xông lên xông lên, anh chính là nhà vô địch!!!”

Chỉ có Tạ Tinh Lan là khẽ nhíu mày.

Thật ra Hạ Khâm đã đến cực hạn, hậu quả của việc không ngừng tăng tốc chính là tiêu hao thể lực quá mức. May mà chỉ còn nửa vòng nữa là kết thúc, hiện tại cậu vẫn dẫn đầu và nếu không có gì bất trắc xảy ra…

Sẽ có bất trắc xảy ra.

Hạ Khâm bắt đầu chạy nước rút ở nửa vòng cuối. 

Cùng lúc đó hai học sinh thể dục lớp 11/12 phía sau vẫn đang giữ thể lực đưa mắt nhìn nhau. Một người trong số đó lập tức chạy nước rút, nhưng không chạy về đích mà là chạy về phía Hạ Khâm.

Hạ Khâm không để ý người này chạy ra từ đâu, khi cậu lấy lại tinh thần, cậu cảm nhận một ngoại lực rất mạnh truyền từ vai mình. Sau đó mắt cá chân của cậu như bị một thứ sắc nhọn đâm vào, cơn đau lan khắp cơ thể cậu ngay tức thì, giây tiếp theo đầu óc cậu trở nên trống rỗng.

“A!”

Hạ Khâm ngã xuống đất đau đớn kêu lên một tiếng, cậu bị người ta hất thẳng ra khỏi đường đua.

Toàn trường xôn xao, rồi một tiếng súng vang lên, báo hiệu cuộc đua 1500 mét kết thúc.

Gã Sẹo rống to, giơ cao hai tay vượt qua vạch đích.

Con ngươi Tạ Tinh Lan co rụt, hắn chạy nhanh tới chỗ Hạ Khâm ngã, ngồi xổm xuống hỏi: “Cậu có bị thương không?”

Mặt Hạ Khâm tái nhợt vì đau, cậu mở miệng: “…Chân.”

Tạ Tinh Lan xắn quần đồng phục của Hạ Khâm lên, mắt cá chân cậu đã sưng tấy.

Đôi mắt hắn lập tức tối sầm.

“Vãi sao thế, cậu bạn không bị gì chứ!” Người va phải Hạ Khâm chạy tới, xấu hổ xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, vừa rồi tôi chạy nhanh quá vô tình đụng trúng cậu! Cậu có sao không!”

Cậu ta bày tỏ chân thành như thể người cố ý đụng cậu không phải là cậu ta. Cậu ta liên tục cúi đầu xin lỗi, bất ngờ chạm phải ánh mắt lạnh lùng đầy nguy hiểm từ Tạ Tinh Lan.

Rõ ràng hắn không hề tin mấy lời cậu ta nói nhảm.

Tạ Tinh Lan đang quỳ một chân xuống đất, cậu ta phải ngẩng đầu mới thấy hắn nhưng vẫn lạnh hết sống lưng vì bị hắn quan sát, cứ như đang bị một con thú hoang theo dõi, cảm giác áp bức khiến cậu ta nhũn chân.

Khi Tạ Tinh Lan không cười, trông hắn thật đáng sợ.

“Chuyện gì thế này!”

Cô Triệu chủ nhiệm chen qua đám đông đi tới, mấy giáo viên phòng y tế cũng theo sau.

Bây giờ Tạ Tinh Lan mới dời mắt, cậu ta thở phào nhẹ nhõm, lưng cậu ta đã ướt đẫm mồ hôi lạnh trong vô thức.

Cậu ta sợ hãi đi ra khỏi đám đông, thầm thì nói: “Anh Sẹo, Tạ Tinh Lan có đến gây sự với chúng ta không?”

“Sợ cái gì.” Gã Sẹo đáp: “Ai chứng minh được là chúng ta đụng cậu ta.”

Gã nói ra miệng rồi nhưng lại thấy không chắc chắn lắm, bèn ngập ngừng nói thêm: “Huống gì cái tên Hạ Khâm đó có phải vợ nó đâu, nó đến gây sự làm gì?”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com