Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 11:



“Chú cảnh sát! Chú cảnh sát! Con không thể bị tạm giam vì lý do hình sự đâu! Người có tiền án sẽ không thi công chức được!”

Trong sở cảnh sát Tây Thành, tiếng đầu đinh gào khóc thảm thiết như quanh quẩn bên tai suốt ba ngày không ngớt.



“Ai bảo cậu gọi tôi là chú cảnh sát!”

Cảnh sát Dương năm nay mới hai mươi tám xuân xanh, trái với đầu đinh trông trưởng thành chững chạc, tuổi còn nhỏ mà bề ngoài bốn mươi.

“Bố cảnh sát! Ông cảnh sát! Bà cảnh sát! Đại lão gia thanh thiên! Hộ vệ Triển! Làm ơn đừng tạm giam tôi!”

Cảnh sát Dương: “… Làm loạn cái gì hả, đàng hoàng!”

Cảnh sát Dương dở khóc dở cười: “Cậu là người lớn rồi, nhìn lại bản thân đi, còn không chín chắn bằng hai học sinh cấp ba vị thành niên.”

“Đồng chí cảnh sát đùa à?” Đâu đinh nói: “Vậy sao đồng chí không tạm giam họ? Xét về mức độ thương tích thì con mới là nạn nhân! Họ có bị thương đâu?”

“Sao lại không?” Tạ Tinh Lan đang chơi điện thoại đột nhiên lên tiếng: “Cổ tay của em trai tôi.”

Tạ Tinh Lan đau buồn nói: “Vết thương ngoài da nghiêm trọng gấp mấy lần!”

Đầu đinh: “?”

Đợi thêm chút nữa sợ là tan luôn vết bầm.

Hạ Khâm vẫn đang đắm chìm trong tin nhắn WeChat của Tạ Tinh Lan vừa rồi, mấy chữ “kỹ thuật viên số 88” vờn quanh quái dị trong đầu cậu, thậm chí cậu còn bị tẩy não trong thoáng chốc.

Mãi đến khi cổ tay bị Tạ Tinh Lan nắm lấy, cậu mới giật mình: “Cậu làm gì đó!”

Cậu vội rụt cổ tay về, nơi bị chạm vào còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay cậu thiếu niên. Lòng bàn tay của Tạ Tinh Lan to hơn cậu nhiều, dù hắn nắm cổ tay cậu nhưng khoảng ôm lấy khá lớn, cứ như nắm tay cậu.

Tạ Tinh Lan không ngờ cậu phản ứng lớn đến thế, hắn khó hiểu: “Cậu bạn có bệnh sạch sẽ à?”

“Không phải.” Hạ Khâm lạnh lùng: “Cậu đừng chạm vào tôi, tôi bị dị ứng đàn ông.”

Tạ Tinh Lan kinh ngạc: “Cậu mắc bệnh dị ứng hiếm gặp vậy.”

Hắn tò mò hỏi: “Bình thường cậu tự chạm bản thân thì sao?”

Hạ Khâm: “…”

Lòng tò mò lớn cỡ đó sao cậu không đi nghiên cứu một vạn lý do vì sao đi? Vì sao mình lại bịa ra lời nói dối ngu ngốc thế chứ? Đôi khi Hạ Khâm không hiểu được mạch não của mình, đúng là ngu quá mà mẹ nó.

Kết quả là giây tiếp theo, chuyện ngu si hơn xảy ra.

Hạ Khâm đang tự hỏi khi nào mình mới bỏ thói miệng nhanh hơn não, phần thịt mềm sau gáy cậu đột nhiên bị nhéo.

Cảm giác này nên nói thế nào nhỉ, rất kỳ diệu, cái kiểu trạng thái tinh thần mà mình muốn chết nhưng lại thấy người đáng chết là người khác.

Thiếu gia Hạ đã mười bảy tuổi, đây là lần đầu có người dám nhéo gáy cậu như nhéo mèo, con ngươi cậu rụt lại. 

Tên đần nhéo cổ cậu vẫn giữ vẻ mặt nghiên cứu học thuật, nhéo cậu thêm cái nữa không nhẹ cũng không mạnh.

Hạ Khâm: “?”

“Cậu đang làm gì đấy?”

Hạ Khâm nghe thấy giọng mình bất bình thường, cỏ trên mộ đã cao tới ba mét.

“Kiểm tra thử.”

Tay Tạ Tinh Lan vẫn lưu manh nhéo cái gáy trắng ngần của Hạ Khâm.

Nhéo nhéo.

Nhéo.

Nhéo nhéo nhéo.

Sau đó hắn như phát hiện ra thế giới mới, hắn nhướng mày rũ mi, cất giọng lười biếng xen lẫn bất ngờ: “Đỏ tai rồi.”

“…”

Tạ Tinh Lan xúc động ngạc nhiên nói: “Không ngờ cậu bạn dị ứng với đàn ông thật.”

“…”

“……”

“………”

———

“Vì đây là lần đầu các cậu vi phạm nên tôi không bắt các cậu viết bản tự kiểm điểm, nhưng tôi vẫn phải báo cho giáo viên chủ nhiệm…”

Cảnh sát Dương xử lý xong nhóm đầu đinh, anh ngoảnh đầu lại nhìn Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan.

Cảnh sát Dương nhìn mặt Tạ Tinh Lan: “Cậu…”

Hai người nhìn nhau một lúc.

Cảnh sát Dương do dự: “Lúc nãy trên mặt cậu có dấu bàn tay không?”

Tạ Tinh Lan: “…”

Nếu có thì phải kiểm tra lại vết thương, đầu đinh sẽ ngồi lâu thêm mấy ngày.

Hạ Khâm hờ hững đáp: “Chú cảnh sát, dấu đỏ đó của cậu ta là do bị dị ứng.”

Tạ Tinh Lan: “…”

Cảnh sát Dương: “Hả?”

Hạ Khâm bổ sung: “Bị dị ứng đàn ông.”

“Vậy cậu…” Cảnh sát Dương không biết nên nói gì, đành gắng gượng nặn thêm lời: “Dị nguyên của cậu khá hiếm gặp.”

Tạ Tinh Lan nhịn hết nổi, hắn bụm mặt văng tục: “Đệt.”

Sau khi ngồi trong đồn cảnh sát viết cam đoan không bao giờ đánh nhau nữa, Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan cuối cùng cũng đi ra khỏi đồn cảnh sát.

Lúc họ bước vào là trời chạng vạng chưa tối, lúc bước ra đã gần sáu giờ rưỡi, tiết tự học tối ở trường đã bắt đầu.

Hạ Khâm nhìn Tạ Tinh Lan, vị này vẫn ung dung, khỏi nghĩ cũng biết hắn sẽ cúp tiết.

Đèn đường ở ga Tây lần lượt sáng lên, bóng đêm có vẻ mờ ảo, các quán ven đường lục tục được dựng lên. Hai người đứng bên đường có thể thấy vài học sinh mặc đồng phục trường Trung học số 2 chưa kịp trở lại trường.

Ban nãy bầu không khí còn ầm ĩ vì tiếng sói tru quỷ gào của đầu đinh, bây giờ chỉ còn hai người nên im lặng hẳn. Hạ Khâm hơi lúng túng, nhất là đèn đường ở đây mới cải tạo nên ánh đèn nhợt nhạt đã sáng sủa hơn nhiều.

Ánh sáng rọi xuống mặt Tạ Tinh Lan, vết đỏ do cậu tát càng thêm rõ nét.

Thật ra lúc kéo bè kéo lũ đánh nhau, Tạ Tinh Lan không hề bị thương, vết thương nghiêm trọng nhất có lẽ là vết trên mặt hắn do chính cậu tạo ra.

Ai bảo hắn vô cớ nhéo gáy cậu? Bộ hắn không biết cấm nhéo gáy hổ sao? Nhưng lương tâm cắn rứt vẫn như sóng ngầm, dần lan tràn trong lòng thiếu gia Hạ, cậu đang suy nghĩ có nên nói mấy câu tri thức vớ vẩn để giải tỏa sự im lặng không.

Tên này có khiếu nói chuyện lắm mà, sao bây giờ không bật ra được một câu? Cố ý hả?

Hạ Khâm cho dòng suy nghĩ bay khắp chốn.

“Hạ Khâm!” Giọng Tiền Phi Phàm vọng tới từ đằng sau.

Hạ Khâm quay đầu nhìn cậu ta, Tiền Phi Phàm cũng nhìn cậu rồi nhìn qua Tạ Tinh Lan, trong lòng cậu ta hơi sợ hãi. Thật ra cậu ta muốn đợi Tạ Tinh Lan đi rồi mới một mình đi tìm Hạ Khâm, dù Hạ Khâm lạnh lùng nhưng Tiền Phi Phàm không sợ cậu lắm, còn Tạ Tinh Lan thì khác.

Tiền Phi Phàm thi đầu vào từ trường trung học liên kết, năm lớp mười cậu ta học cùng trường với Tạ Tinh Lan chứ không cùng lớp, năm đó Tạ Tinh Lan gây ra chuyện lớn, nghiêm trọng đến mức suýt bị đuổi học.

Cuối cùng người nhà hắn phải đứng ra giải quyết sự việc.

Lúc đó Tiền Phi Phàm thấy ba mẹ của Tạ Tinh Lan mà lưng cậu ta lạnh toát, một siêu nhân vật chỉ thấy trên tin tức đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu ta.

Bảo sao các giáo viên lại nhắm mắt làm ngơ với Tạ Tinh Lan, với gia cảnh như thế, chỉ cần không phải là tai nạn chết người thì có chuyện gì trong trường không giải quyết được?

Tiền Phi Phàm thật lòng sợ Tạ Tinh Lan.

Gia đình của hắn và cả con người hắn, có vẻ dễ làm quen nhưng trong xương cốt hắn tỏa ra cảm giác sắc bén không thể trêu vào, cực kỳ nguy hiểm như thanh kiếm rời vỏ.

Cậu ta ngập ngừng, muốn nói gì đó lại không dám, nhìn vẻ mặt Hạ Khâm ngày càng mất kiên nhẫn, cậu ta vội mở miệng: “Hạ Khâm, thì là, chuyện hôm nay tôi có lỗi với cậu, tôi xin lỗi.”

Cậu ta nghĩ một lúc rồi bào chữa cho mình: “Tôi không cố ý! Hạ Khâm à, tôi bị bọn họ uy hiếp, nếu tôi không đưa tiền cho họ là tôi sẽ bị đánh, họ bắt tôi tìm con nhà giàu trong trường… Họ đã đảm bảo với tôi họ chỉ lấy tiền chứ không làm gì cậu…”

Giọng Tiền Phi Phàm nhỏ dần, cuối cùng im bặt.

Đợi một lúc lâu mà không có ai lên tiếng, Tiền Phi Phàm cũng chưa rời đi, tiếp tục lo lắng chờ đợi.

Cho đến khi giọng nói lạnh nhạt của cậu thiếu gia vang lên, hình như còn chứa vẻ tức giận: “Đừng bảo là cậu đang đợi tôi tha thứ cho cậu đấy chứ?”

Tiền Phi Phàm: “?” Không, không phải sao. 

Tại thời điểm này trong mấy câu chuyện học đường đầy nhiệt huyết, hai thiếu niên đã bắt tay nhau làm hòa rồi… Không phải diễn biến nên như thế à.

Hạ Khâm nhận ra tên này đang đợi cậu tha thứ thật, cậu vừa khó tin vừa sững sờ, không ngờ trên đời này có người mặt dày đến thế. 

“Nhưng tôi đã xin lỗi cậu rồi…” Tiền Phi Phàm yếu ớt nói.

“Cho nên.” Hạ Khâm nói: “Liên quan gì đến tôi? Vì sao tôi phải tha thứ cho cậu?”

“Tôi tha thứ cho cậu chuyện tôi suýt bị năm người đánh đập, hay tha thứ cho cậu chuyện tôi mất cả buổi chiều để vào đồn cảnh sát?”

“…” Tiền Phi Phàm không dám hó hé. 

Hạ Khâm mỉm cười, một nụ cười mà mắt thường có thể nhận ra ngoài cười nhưng trong không cười, mặt mũi lạnh tanh bạc bẽo, nói tóm lại là từ trên xuống dưới, từ ngọn tóc đến ngón chân đều toát hơi thở vị thiếu gia đây rất khó tính. 

Tiền Phi Phàm vô thức ngẩng đầu, thấy cậu thản nhiên mỉm cười mà giật nảy mình, rõ ràng vẻ ngoài Hạ Khâm khác hoàn toàn với Tạ Tinh Lan, người thì xinh đẹp lạnh lùng, người thì hào hoa đẹp trai.

Thế mà lúc này Tiền Phi Phàm bỗng thấy hai người giống nhau từ trong máu thịt, họ đều cùng một kiểu người cả. Sự sợ hãi từ đáy lòng dâng lên, Tiền Phi Phàm mím môi mấy lần, cuối cùng không dám thốt điều gì, cậu ta cúi đầu vội vàng rời khỏi như chạy trốn.

Tiền Phi Phàm đi rồi, dưới ánh đèn đường chỉ còn lại hai người.

Nhờ có chuyện này hòa hoãn mà Hạ Khâm nghĩ mình đã tìm ra bước đột phá để nói chuyện.

Tạ Tinh Lan tựa lưng vào đèn đường chơi điện thoại, uể oải cả người như không xương.

Cậu không biết tin nhắn WeChat từ đâu ra mà nhiều đến mức hắn phải hồi âm suốt cả ngày, thậm chí hắn còn không ngẩng đầu lên lấy một lần.

Tạ Tinh Lan vừa gửi tin nhắn cho Lâm Tư Tắc báo mình cúp tiết tự học tối, ánh đèn trước mặt hắn chợt tối sầm. Hắn ngước mắt lên, không biết Hạ Khâm đã đứng đối diện hắn từ bao giờ. 

Nói thật thì Tạ Tinh Lan lớn nhường này rồi chưa bị ai tát lần nào cả, hôm nay hắn được trải nghiệm trọn vẹn cảm giác có người yêu hung dữ ngang tàng, mẹ nó đối phương còn là con trai.

Đệt, phục thật chứ.

Nam sinh tuổi mười bảy điên cuồng liều chết, có thể đầu rơi máu chảy chứ mặt tuyệt đối không được bị đánh, hắn không giận là chuyện vô lý.

Hạ Khâm nhìn hắn, điệu bộ cậu thoắt trở nên ngoan ngoãn.

Tạ Tinh Lan thờ ơ, hắn đã từng xem kỹ năng lật mặt của cậu thiếu gia rồi, hắn thản nhiên cụp mắt nhìn cậu.

“Bạn Tạ Tinh Lan này.”

Tạ Tinh Lan khựng lại, hình như đây là lần đầu tiên Hạ Khâm gọi tên hắn.

“Chuyện vừa rồi tôi có lỗi với cậu, tôi xin lỗi.”

Người này có hai chữ “xin lỗi” trong từ điển à? Tạ Tinh Lan sực thấy lời này nghe quen quen, đù má Tiền Phi Phàm nói mấy lời này để xin lỗi cậu mới nãy chứ đâu? Tên này dứt khoát đạo lời luôn hả?

Đỉnh đó.

“Không phải tôi cố ý, tôi bị uy hiếp…” Hạ Khâm nhớ lại những lời Tiền Phi Phàm nói, sau đó thần kỳ phát hiện công thức xin lỗi tiếp theo không phù hợp, thế là cậu lúng túng bị mắc kẹt. 

“Không bịa nổi nữa?” Tạ Tinh Lan cười gằn. 

Hạ Khâm: “…”

“Cậu chờ chút.” Hạ Khâm bướng bỉnh: “Đợi tôi bịa thêm mấy câu.”

Tạ Tinh Lan: “…” Sự thành thật của cậu làm tôi bối rối.

“Dù sao mặt cậu bị thương sẽ ảnh hưởng chuyện cậu làm ăn.” Hạ Khâm chân thành nói.

“?”

Câu này là cái quỷ gì?

Tạ Tinh Lan nhướng mày.

Có vẻ Hạ Khâm đang thật lòng cố gắng bịa lời xin lỗi, cậu nhíu mày đứng dưới ngọn đèn, ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp đến quá đáng.

Tạ Tinh Lan nhìn chăm chú mấy giây, không biết vì sao trong đầu hắn lại hiện lên câu nói đùa kỳ lạ đó, rằng khi tìm người yêu hãy tìm người đẹp, lúc cãi nhau có thể tha thứ cho đối phương một nửa chỉ cần nhìn vào mặt.

Câu nói đùa ngu xuẩn này, cũng không sai hoàn toàn.

Tạ Tinh Lan thở dài, cảm thấy mình đúng là vị thần mềm lòng suốt bốn mùa xuân hạ thu đông, hắn định nói cậu bạn đừng bịa nữa, tôi sẽ rộng lượng tha thứ cho cậu như người cha tha thứ cho con trai.

Còn Hạ Khâm đã nghĩ ra cách đối phó, cậu nói: “Cậu chìa tay ra.”

Tạ Tinh Lan: “?”

“Cậu cho tôi đánh lại hả?”

“Mơ.” Hạ Khâm bạc bẽo.

“…” Tạ Tinh Lan suýt giận quá hóa cười.

Hắn vẫn chìa tay ra xem Hạ Khâm định làm trò gì.

Hắn xòe lòng bàn tay hướng lên trên, tiếp đó một viên kẹo bạc hà xuất hiện trong tay hắn.

Hắn sững sờ nghe cậu thiếu gia chậm rãi mở miệng, giọng cậu không phải kiểu thẳng thắn hùng tráng mà là trong trẻo lạnh lùng, nghe rất hay. 

“Thì là có câu gì đó, vừa đấm vừa xoa.”



Tạ Tinh Lan tự nghĩ mình điên rồi.

Bởi vì một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu hắn.

… Hay mình để cậu ấy tát thêm cái nữa?


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com