「Hoang đường!」 Hoàng thượng giận dữ mắng: 「Trong triều chẳng lẽ không còn ai nữa sao, dù có điều binh cũng đâu cần một người con gái sắp gả như ngươi đi. Ngươi là Thái t.ử phi tương lai sao có thể có ý nghĩ như vậy!」
Ta quỳ xuống đất nói: 「Nay Thái t.ử thế yếu, bị vây khốn ở phía nam Đông Sơn, thân binh chỉ có trăm người mà quân phản loạn có tới vạn quân. Đại quân bình cương không tiện hành quân gấp, Hoàng thượng chậm trễ không hạ lệnh chẳng phải cũng vì lo trong triều có kẻ cấu kết với quân phản loạn, hễ có ai điều binh vạn quân phản loạn sẽ bất chấp tất cả mà ngọc đá cùng nát sao.」
Ta quỳ tiến lên hai bước, nghẹn ngào nói: 「Thần nữ đi nhẹ nhàng, đi một mình. Đúng như Hoàng thượng nói, chẳng ai tin một nữ nhi lại có khả năng điều binh khiển tướng nên cũng chẳng ai đề phòng. Đây không phải cách hoàn mỹ nhất nhưng lúc này trì hoãn một ngày là Thái t.ử nguy hiểm thêm một ngày. Mục đích của chúng chẳng qua là Thành Vương trong thiên lao nhưng sự kiềm chế này chỉ là kế sách nhất thời, vạn nhất chúng chọn chủ khác biết đâu sẽ trừ khử Thái t.ử.」
Hoàng thượng vẫn không lay chuyển.
「Thần nữ cầu Hoàng thượng thành toàn, nếu thần nữ chẳng may bỏ mạng thần nữ cũng cam lòng!」
Ta quỳ trên đất dập đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Một lát sau nghe thấy bên trên một tiếng thở dài nhẹ.
「Đứng lên đi.」 Hoàng thượng nói.
Ta ngẩng đầu lên thấy Hoàng thượng như già đi rất nhiều chỉ trong chớp mắt, ông trao cho ta một mảnh hổ phù.
「Tự Nhi rất coi trọng ngươi, vạn sự cẩn thận, nó vẫn luôn mong chờ đại hôn với ngươi.」
Ta nắm c.h.ặ.t hổ phù trong tay, dập đầu lần nữa:
「Thần nữ đa tạ bệ hạ.」
18.
Những năm A Tự xuất chinh bên ngoài ta đã học được nhiều thứ, trong đó có cưỡi ngựa.
Ta về phủ thay một bộ đồ gọn nhẹ, ra đến cửa thấy phụ thân dắt một con ngựa đen đang đợi mình.
Ông trao dây cương vào tay ta, ta im lặng đón lấy.
「Ta có thể đi cùng con.」 Ông nói.
Ta lắc đầu: 「Con đã bàn xong với bệ hạ, đi một mình.」
Phụ thân im lặng, đã lâu rồi ta chưa nhìn kỹ ông, ông đã già như Lý nương từ lúc nào chẳng hay.
「Bảo trọng.」 Ông nhường đường.
Ta gật đầu, xoay người lên ngựa.
Đại doanh ngoại ô phía đông nằm ở phía bắc kinh thành.
Làn gió đêm ấm áp mùa hạ khi phi nước đại biến thành những lưỡi d.a.o thổi rát mặt.
Nhanh lên, nhanh hơn chút nữa!
Cái đêm biết tin phải gả cho Thành Vương ta cũng ôm tâm trạng cấp bách như thế trở về thôn Mạch Thượng, tìm đến bên cạnh A Tự.
Giờ đây ta càng thêm nôn nóng, một người một ngựa x.é to.ạc màn đêm lao đi vun v.út.
Mệnh cách tương khắc cái gì chứ! Ta không tin!
Ta sẽ không bao giờ làm hại A Tự!
Vĩnh viễn không!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước mắt làm nhòe tầm mắt, từng chút một bị gió lớn thổi lại sau lưng.
A Tự tuyệt đối sẽ không sao, ta phải cho thế gian biết vị Lão Quốc sư kia chỉ nói xằng nói bậy!
19.
「Thái t.ử bình loạn định cương, đi đến phía nam Đông Sơn bị quân tiểu nhân chặn đường, vây khốn trữ quân nước Vị ta. Công lao Thái t.ử có thể lưu danh sử sách, các tướng sĩ nghe lệnh, theo ta đi đón Thái t.ử trở về!!!」
Ta và đại quân đi đến phía nam Đông Sơn, đi cùng có hai vị lão tướng của đại doanh ngoại ô phía đông.
Dù trong triều có nội ứng của quân phản loạn thì khi hắn biết tin quân đội đã khởi hành từ lâu, ngày đêm kiêm hành nên nhanh ch.óng tới được phía nam Đông Sơn.
Lão tướng quân kinh nghiệm phong phú nhanh ch.óng phán đoán ra nơi đóng quân của phản quân trong thung lũng, lập tức triển khai bao vây vạn quân phản loạn, mở ra một lỗ hổng.
Lỗ hổng này đủ để A Tự dẫn theo thân binh xông ra.
Ta luôn biết A Tự biết võ công nhưng ngoại trừ lần chàng ấy cứu ta khỏi bẫy đó ta chưa có dịp thấy lại thì chàng ấy đã ra chiến trường.
Nhưng giờ đây ở phía sau chiến trường nhìn A Tự ba năm không gặp tả xung hữu đột giữa đám người, lòng ta mới lặng lẽ nhẹ nhõm.
A Tự mặc giáp trụ, dáng vẻ phong trần rắn rỏi hơn, so với vị hoàng thái t.ử xinh đẹp trước kia thì giống một vị lãnh diện tướng quân hơn. Tóc dài của chàng không còn xõa nửa mà buộc cao, mái tóc đuôi ngựa lắc lư liên hồi theo từng động tác của chàng.
Trên mặt chàng b.ắ.n vài vệt m.á.u, ánh mắt lạnh lùng hơn.
Khác với binh sĩ dùng giáo, A Tự giỏi dùng kiếm, động tác chàng dứt khoát, phản ứng nhanh nhạy, chẳng mấy chốc bãi chiến trường nhỏ này đã yên tĩnh trở lại.
Ánh mắt A Tự cuối cùng cũng dừng trên người ta, ta và chàng nhìn nhau từ xa.
Hai vị lão tướng quân không tiến lên, ý nhị quay người dẫn người đi dọn dẹp chiến trường, bàn bạc chuyện tiếp theo, dù sao đây cũng chỉ là một phần nhỏ của quân phản loạn.
Màn sương nước trong mắt ta lan tỏa, khoảnh khắc khóe môi cong lên ta liền nếm được vị mặn của nước mắt. Ta định bước tới thì A Tự đã đi về phía ta.
A Tự sải bước rất rộng, đi cực nhanh. Ta chưa kịp phản ứng đã bị chàng ôm c.h.ặ.t vào lòng.
「Tước Nhi……」 Một tiếng thở dài khẽ vang lên từ đỉnh đầu.
Mặt ta áp vào bộ giáp lạnh lẽo, còn ngửi thấy mùi m.á.u. Xung quanh ồn ào tiếng người nhưng ta lại thấy vô cùng bình an, đôi tay vòng quanh ôm lấy chàng. Cất lời mới thấy giọng mình run rẩy khàn đặc:
「A Tự, ta nhớ chàng quá……」 Không đợi chàng nói, ta lại run giọng tiếp: 「A Tự, ta không phải khắc tinh của chàng, đúng không?」
A Tự chậm rãi buông ta ra, cúi đầu nhìn khuôn mặt đầy vết lệ đầy vẻ tủi thân của ta. Tay chàng nhẹ nhàng dịu dàng lau nước mắt cho ta, trong mắt chàng cũng lấp lánh ánh lệ, chàng cười cong cả mắt nhưng giọng nói dịu dàng làm ta càng muốn khóc hơn.
「Ba năm không gặp sao lại mau nước mắt thế này. Tước Nhi của ta là phúc tinh của ta, là người trong lòng của ta ngay trước mắt này……」
A Tự chậm rãi cúi đầu, một nụ hôn khẽ đặt lên trán ta đầy vẻ trân trọng vô ngần.
Giọng chàng dịu dàng nhưng nghe kỹ có chút run rẩy:
Chàng nói: 「Tước Nhi, làm Thái t.ử phi của ta có được không?」
Không phải thánh chỉ ban hôn, là Lý Nguyên Tự đang cầu thân Chu Hạc Uẩn, là A Tự đang cầu thân Tước Nhi.
Ta khóc không thành tiếng, gật đầu loạn xạ.
「Được, ta nguyện ý, ta muốn gả, gả cho A Tự……」
Những lời nói lộn xộn chìm ngập trong nụ hôn dịu dàng.