Năm Cố Yến Kinh và Phó Tĩnh Chi kết hôn, tôi vừa tròn ba mươi tuổi.
Người ta thường nói "tam thập nhi lập", chính là lúc đàn ông nên phấn đấu sự nghiệp. Nhưng tuổi ba mươi của tôi lại bắt đầu đi vào con đường tàn cuộc. Nhà họ Chu giờ chỉ còn lại một mình tôi, nhưng công việc kinh doanh của nhà họ Chu không hiểu sao lại ngày càng phát đạt.
Khi họ kết hôn, tôi sai người gửi lễ vật rất hậu hĩnh, nhưng họ không nhận. Tôi cũng từng muốn chuyển nhượng một số cổ phần cho Tĩnh Chi, coi như là một chút bù đắp nhỏ nhoi cho hai mẹ con cô ấy, nhưng Tĩnh Chi không chấp nhận.
Cô ấy nói: "Tất cả mọi thứ của chồng tôi đều đứng tên tôi, tôi không thiếu mấy thứ đó. Nếu anh Chu thực sự nhiều tiền tiêu không hết thì hãy đi làm từ thiện đi."
Tôi rất nghe lời. Tôi đã dùng gần như hơn nửa tài sản của mình vào việc từ thiện, nhờ đó mà nhận được vô số giải thưởng lớn nhỏ. Nhưng tôi chẳng màng đến những giải thưởng hay hư danh đó.
Thứ tôi muốn thật ra rất đơn giản, gần như là trong tầm tay.
Ví dụ như khi thời tiết đẹp, tôi có thể ngồi trong vườn nhà Tĩnh Chi uống trà cùng cô ấy.
Ví dụ như khi cô ấy nấu lẩu, tôi có thể xin thêm đôi bát đũa ăn vài miếng. Nhưng tôi biết rất rõ, những điều đó cả đời này sẽ không bao giờ có thể xảy ra nữa.
Cô ấy từng nói chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, nhưng giờ đây, ngay cả làm bạn bình thường cũng trở thành một giấc mơ xa vời.
Người ta thường nói "nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy", vậy tại sao câu nói đó của Phó Tĩnh Chi lại không thể thành sự thật?
Về sau, cô ấy sinh được một cô con gái. Tôi từng nghe người ta nói nhà họ Cố là kiểu gia tộc cổ hủ truyền thống mấy trăm năm, nên tôi cũng từng lén lút nghĩ rằng liệu nhà họ Cố có trọng nam khinh nữ, không thích con gái của Tĩnh Chi hay không.
Nếu Cố Yến Kinh và nhà họ Cố đối xử không tốt với họ... Nhưng làm sao anh ta có thể đối xử không tốt với cô ấy được? Và tại sao tôi lại ích kỷ mong chờ họ sống không hạnh phúc chứ?
Nghe nói con gái họ vừa đầy tháng, Cố Yến Kinh đã đặt lịch làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh. Chỉ là một cuộc phẫu thuật nhỏ không thể nhỏ hơn, vậy mà Phó Tĩnh Chi vẫn sụt sùi khóc lóc. Cô ấy từ bao giờ lại trở nên yếu đuối và hay khóc nhè như thế?
Khi tôi sinh nhật, khi tôi bị thương, cô ấy chưa bao giờ khóc như vậy. Ngay cả lần tay cô ấy bị thương, một mảng da thịt bị bong ra, cô ấy cũng c.ắ.n răng chịu đựng chứ không hề gào khóc t.h.ả.m thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói đến vết thương trên tay cô ấy, thật ra vết thương đó năm xưa cũng là vì tôi mà có.
Phó Tĩnh Chi người đã không mảy may suy nghĩ mà đỡ nhát chai vỡ thay cho tôi khi ấy, chắc chắn là đã từng thực sự thích tôi.
Chỉ tiếc là chính tôi đã đ.á.n.h mất cô ấy.
Tôi lại nghĩ đến những chiếc nhẫn Cố Yến Kinh tặng cô. Có một chiếc cũng là 11.8 carat, nhưng cô rất hiếm khi đeo. Chiếc cô thường đeo nhất là nhẫn cưới của họ, một chiếc nhẫn Bulgari rất giản dị và thanh nhã. Vết sẹo kia cũng không hề cố ý che đậy, cứ thế đường hoàng để lộ ra.
Tôi và cô ấy quen nhau bao nhiêu năm, tính kỹ lại, thứ tôi để lại cho cô ấy rốt cuộc chỉ có vết sẹo xấu xí đó mà thôi.
Năm con gái họ ba tuổi, tôi đã trích một khoản tiền lớn vào quỹ tín thác. Đợi đến năm con bé mười tám tuổi, số tiền này sẽ được chuyển sang tên nó. Những tài sản khác, tôi đều đem quyên góp hết.
Năm ba mươi sáu tuổi là năm tuổi của tôi. Người ta nói năm tuổi thường gặp đại hạn, nếu không vượt qua được sẽ là vạn kiếp bất phục. Tôi đã không vượt qua được. Chính xác mà nói, cái hạn đó là do tôi tự chuốc lấy.
Ngày Bắc Kinh rơi trận tuyết đầu mùa, tôi đóng c.h.ặ.t cửa sổ xe, đốt than tổ ong. Trong cơn mộng mị cuối cùng, tôi dường như cùng Tĩnh Chi quay lại những năm tháng mười mấy tuổi.
Cô ấy lén lút cùng Cố Yến Kinh chia nhau một củ khoai lang nướng, còn tôi đứng trong bóng tối đằng xa nhìn theo, dòm ngó hạnh phúc của cô ấy với vẻ không cam lòng.
Nhưng lần này tôi không trốn tránh nữa, mà chạy đến nắm c.h.ặ.t lấy tay Tĩnh Chi.
"Mau theo anh về đi Phó Tĩnh Chi, nếu muộn chút nữa mẹ em sẽ c.h.ế.t mất..."
Tôi kéo cô ấy chạy mãi, chạy mãi về phía trước.
Cuối cùng, trong giấc mộng ấy, tôi đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của cô ấy và mẹ cô ấy. Còn cô ấy cũng thuận lợi ở bên Cố Yến Kinh. Họ lén lút yêu nhau mãi cho đến khi lên đại học mới công khai với gia đình. Sau đó là nhận được muôn vàn lời chúc phúc. Và rồi, họ kết hôn, sinh con một cách bình yên, thuận lợi.
Còn cả đời này, tôi mãi mãi chỉ là một người bạn bình thường của cô ấy mà thôi.