Gượng ép kéo dắt vào với nhau, bầu bạn với nhau một đoạn đường, đến cuối cùng cũng chẳng qua là để đón nhận sự tan rã mà thôi.
Hai năm trước, qua cánh cửa không khép c.h.ặ.t kia, tôi đã nhìn thấy Chu Sùng Hành.
Trong căn phòng tối mờ, anh ta luôn là người ngồi ở vị trí trên cao, biết bao cậu ấm quyền quý tranh nhau tâng bốc anh ta.
Có người hỏi đến tôi: "Cũng được mấy năm rồi nhỉ, có định kết hôn không?"
Có người cảm thấy chuyện này thật hoang đường: "Không thể nào, chúng ta đều không thể cưới kiểu con gái có gia thế như vậy, chứ đừng nói đến Sùng Hành."
Có người đang nói đến đoạn hào hứng, rút một điếu t.h.u.ố.c định châm lửa, đột nhiên nhớ ra Chu Sùng Hành không thích mùi t.h.u.ố.c lá, đành biết điều cất đi.
Chu Sùng Hành không nói gì, Trần Tụng Lệnh lên tiếng đỡ lời thay anh ta.
"Gia thế là một chuyện, chủ yếu là cô gái đó cô ấy..."
"Sao thế?"
Trần Tụng Lệnh liếc nhìn Chu Sùng Hành một cái, thấy anh ta không ngăn cản mới mở miệng: "Haiz, cô gái đó một bên tai không nghe thấy gì."
Có người "à" lên một tiếng, thở dài cảm thán: "Là người khuyết tật à, thế thì đúng là có chút..."
Ba chữ "người khuyết tật" nhẹ nhàng rơi xuống, nhưng lại nặng nề đến mức khiến toàn thân tôi đau nhức.
Đúng vậy, tai trái của tôi không nghe thấy gì...
Tai trái của tôi không nghe thấy gì, thế nên Chu Sùng Hành thấy tôi không trả lời.
Dưới ánh đèn mờ ảo, anh ta cúi người ghé sát vào bên tai còn lại của tôi, hỏi một lần nữa: "Đang nghĩ gì thế? Sao lại không tập trung như vậy."
Mẹ anh ta sẽ không chủ động nói với anh ta chuyện tôi chọn đối tượng kết hôn giúp anh ta, và tất nhiên tôi cũng sẽ không nói.
Lồng n.g.ự.c ấm áp của anh ta dán c.h.ặ.t vào tôi, khuỷu tay chống xuống bên sườn, cánh tay vì dùng lực mà nổi lên những đường nét săn chắc, mạnh mẽ.
Những năm qua, chúng tôi đã có vô số lần ân ái.
Ban đầu là sự mãnh liệt cuồng bạo, Chu Sùng Hành dù là ở trên giường hay dưới giường đều chung một tính cách: ích kỷ, duy ngã độc tôn, thích người khác phải chịu đựng mọi nhục d.ụ.c của mình.
Ghế sau xe ô tô, làn nước hồ lạnh ngắt, sàn nhà cứng nhắc... Anh ta chỉ biết đến khi xong chuyện mới lộ ra chút hối lỗi, rồi tìm cách dỗ dành người ta.
Sau này anh ta có chút để tâm đến tôi thì mới bắt đầu có chút tính người, biết nhìn sắc mặt xem tôi có ổn không, có thoải mái không.
Ví như lúc này, anh ta đang nhíu mày suy nghĩ, mồ hôi trên trán rơi xuống từng giọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Sùng Hành không thích hút t.h.u.ố.c, những người đến gần anh ta cũng không được phép hút t.h.u.ố.c.
Thế nên tôi rất thích mùi hương trên người anh ta, mùi gỗ tuyết tùng lành lạnh xen lẫn chút hương thảo mộc thanh khiết, mát lạnh đến mức khiến người ta tỉnh táo, và cũng khiến người ta tham luyến.
Tôi đưa tay vòng qua ôm lấy cổ anh ta, nhỏ giọng nói: "Em không sao, anh tiếp tục đi."
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi được Chu Sùng Hành bế đi tắm rửa sạch sẽ, rồi đặt vào một phòng ngủ khác.
Một lát sau, khoảng nệm bên sườn lún xuống, một cánh tay kéo tôi về phía sau, hai cơ thể khít khao ôm lấy nhau không một kẽ hở.
Anh ta giống như loài dây leo, quấn c.h.ặ.t vào xương thịt của tôi, nếu muốn cắt đứt thì chắc chắn sẽ m.á.u chảy thành sông.
Tôi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, từ đây có thể ngắm nhìn trọn vẹn cả một hồ nước, mặt hồ lấp lánh phản chiếu ánh trăng.
"Chu Sùng Hành." Cuối cùng tôi cũng mở miệng, nhỏ giọng hỏi: "Nếu như gia đình ép anh kết hôn, em phải làm sao bây giờ?"
Tôi biết anh ta vẫn chưa ngủ, tôi đoán anh ta có lẽ sẽ không trả lời.
Giống như trước đây, anh ta sẽ nhẹ nhàng gạt những câu hỏi hóc b.úa này đi.
Nhưng giây tiếp theo, anh ta đột nhiên lên tiếng, không còn nhắc đến cái gọi là chủ nghĩa độc thân nữa.
"Hai năm."
Tôi hoang mang một chút: "Cái gì cơ?"
Anh ta dừng lại một nhịp, ngón tay quấn lấy lọn tóc của tôi: "Tiểu Dư, ở bên cạnh anh thêm hai năm nữa, hai năm sau em muốn đi đâu cũng được. Bất kỳ nơi nào em muốn ở, anh đều có thể sắp xếp ổn thỏa cho cuộc sống sau này của em, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, em không cần phải lo nghĩ bất cứ điều gì."
Những năm qua đi theo anh ta, tôi quả thực không thiếu tiền.
Ngay từ lần đầu tiên, anh ta đã sang tên một căn nhà cho tôi.
Sau này, tôi mở studio, khoản vốn đầu tiên là anh ta góp vào, những mối quan hệ mà tôi kết giao được cũng là do anh ta hạ mình đi kết nối giúp.
Nhật Nguyệt
Về mặt vật chất, Chu Sùng Hành chưa từng để tôi phải chịu thiệt thòi.
Tôi chỉ có chút tiếc nuối, đến lúc sắp kết thúc rồi, phương thức giữ chân tôi của anh ta vẫn chỉ có ngần ấy thứ.
Bởi vì thứ tình yêu dư thừa kia, anh ta không thể trao ra được.
Thế nên dù có vắt óc suy nghĩ, anh ta cũng chỉ có thể chất đống những thứ dễ dàng có được này để giữ tôi lại.
Nhưng nghĩ kỹ lại, những năm qua dường như tôi cũng chẳng có thứ gì có thể trao cho anh ta.