Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 99: Sự mờ ám trong phòng thay đồ



Ninh Trình lúc này cũng tiến đến trước mặt Bạch Thư, trên mặt treo một nụ cười hối lỗi không giấu giếm, rõ ràng anh ấy biết mình đưa Cố Ngôn Thâm đến đây đã gây ra một mớ rắc rối lớn cho công ty.

Thế nhưng Bạch Thư chẳng đợi Cố Ngôn Thâm kịp mở miệng, cô đã đột ngột vươn tay, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.

Cô dùng sức kéo anh đi ra ngoài.

Bước chân Cố Ngôn Thâm khựng lại, rõ ràng không ngờ cô lại dám công khai kéo mình đi như thế, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, khóe môi lại dần dần cong lên, mặc cho cô lôi kéo.

Khoảnh khắc đó, thần sắc của anh mang theo chút vui vẻ không kìm nén được.

Ninh Trình nhìn hai người vai kề vai đi ra ngoài mà ngẩn cả người.

Ánh mắt của các đồng nghiệp xung quanh đổ dồn lên người anh ấy nóng rực, đầy rẫy sự tọc mạch và suy đoán.

Ninh Trình chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, yết hầu chuyển động, anh ấy nuốt một ngụm nước bọt rồi vội vàng c.ắ.n răng đuổi theo.

Đi đến góc hành lang, Bạch Thư đột ngột buông tay, như thể bị bỏng mà hất mạnh Cố Ngôn Thâm ra.

Cô quay đầu lại liền thấy Ninh Trình đang rảo bước đuổi theo, vẻ mặt vẫn còn chút chột dạ.

Bạch Thư hạ thấp giọng hỏi:

"Hai người đến đây làm gì? Đừng nói là đặc biệt đến tìm tôi đấy nhé?"

Ninh Trình ngẩn ra, đưa tay lau mồ hôi trên trán, cười gượng gạo:

"Cái đó… Cũng không hẳn... Chủ yếu là anh ấy bảo tiện đường thì ghé qua xem chút thôi."

Gân xanh trên trán Bạch Thư giật nảy.

Tiện đường?

E là nhắm thẳng vào cô mà đến thì có.

Mà Cố Ngôn Thâm từ đầu đến cuối không nói một lời, im lặng đứng sang một bên, ánh mắt lại nhàn nhạt rơi trên mặt cô, giống như đang tĩnh lặng chờ đợi phản ứng của cô.

Bạch Thư đưa tay day day thái dương, đang định thở phào một cái thì đột nhiên cảm thấy cằm mình bị ai đó nhẹ nhàng nâng lên.

Cố Ngôn Thâm đã đưa tay tới từ lúc nào, đầu ngón tay giữ vững đầu cô, ép cô phải đối diện với mình.

Thái dương Bạch Thư giật giật, trong lòng bốc hỏa, cô giơ tay "chát" một tiếng gạt tay anh ra, bực bội gắt nhỏ:

"Cố Ngôn Thâm, rốt cuộc anh muốn làm gì hả? Anh không bận sao?"

Cố Ngôn Thâm vẫn giữ thần sắc thong dong, trong đôi mắt dài hẹp mang theo ý cười nhàn nhạt, giọng nói trầm thấp:

"Tôi nghe nói em đang đi làm nên muốn ghé qua thăm em chút thôi."

Ngữ khí ấy không nặng không nhẹ, nhưng lại cứ mang theo một phong vị mờ ám, giống như đó là chuyện hiển nhiên vậy.

Bạch Thư suýt chút nữa bị câu nói này làm cho nghẹn c.h.ế.t, trong lòng mắng thầm một trăm lần "đồ có bệnh", nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ bình tĩnh.

Cô hiểu rõ hôm nay việc đi làm coi như tiêu đời rồi, dứt khoát rút điện thoại ra gửi cho cấp trên một tin nhắn xin nghỉ.

Chưa đầy một phút sau, cấp trên đã lập tức nhắn lại: [Được rồi.]

Lòng Bạch Thư càng thêm cạn lời, quả nhiên khi có kẻ có tiền có thế ở đây, ngay cả việc cô xin nghỉ cũng chẳng ai dám nói nửa lời.

Cô chẳng buồn tốn lời thêm, trực tiếp quay người bỏ đi.

Cố Ngôn Thâm tự nhiên không nhanh không chậm bước theo, Ninh Trình thấy vậy cũng vội vàng đi cùng, sợ mình bị tụt lại phía sau.

Ba người một trước hai sau bước ra khỏi cổng công ty, đám đông ồn ào cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau lưng.

Bạch Thư vừa kịp thở hắt ra thì thấy ở cửa có một chiếc xe hơi màu đen khiêm tốn nhưng khí thế ngút trời đang đỗ cách đó không xa.

Bên cạnh xe đứng một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tư thái lạnh lùng chuyên nghiệp, rõ ràng là thuộc hạ hoặc trợ lý đã chờ đợi từ lâu.

Bạch Thư ngẩn ra, cô không quen đối phương nhưng trực giác mách bảo cô rằng chuyện này có liên quan đến Cố Ngôn Thâm.

Cô quay đầu nhìn sang thì thấy Cố Ngôn Thâm cũng vừa thu hồi tầm mắt.

Cố Ngôn Thâm mỉm cười hỏi:

"Tôi có thể mời em tham dự một buổi yến tiệc được không?"

Tim Ninh Trình thắt lại, đang định lén ra ký hiệu cho Bạch Thư thì cô đã theo bản năng thốt ra:

"Không đi."

Lời từ chối vô cùng dứt khoát.

Cố Ngôn Thâm giống như đã liệu trước được điều này, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, nụ cười không đậm không nhạt:

"Em không muốn đi thì thôi vậy, dù sao thì bà ngoại em... À không, bây giờ chắc là bà nội em cũng có mặt ở đó."

Anh dừng lại một chút, giọng nói bình thản nhưng lại mang vẻ nhẹ tênh:

"Đến lúc đó tôi nói lại với người nhà em là được."

Ninh Trình thở dài thườn thượt, gương mặt hiện rõ vẻ "thôi xong rồi".

Bạch Thư lập tức sững sờ, đột ngột nghiêng đầu nhìn lại:

"Anh định nói gì với người nhà tôi?"

Cố Ngôn Thâm mỉm cười, khóe môi cong lên, ý cười mờ ám quá mức:

"Em không đến thì tôi sẽ không nói."

Bạch Thư: "..."

Người đàn ông này đúng là một vị Diêm Vương sống mà!

Cuối cùng, cô nghiến răng nghiến lợi rặn ra một câu: "Được thôi, tôi đi!"

...

Bạch Thư nhìn mình trong gương, nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Trên người cô là một chiếc váy dạ hội cao cấp được may đo riêng, cắt may tinh tế, tôn lên vóc dáng mảnh mai quyến rũ.

Lớp vải sáng màu dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng nhã nhặn, càng làm nổi bật làn da trắng sứ của cô.

Mái tóc được tạo kiểu xoăn nhẹ buông lơi, vài lọn tóc xõa xuống bên cổ, khiến đôi mắt cô trông càng thêm linh động.

Phong cách trang điểm của chuyên viên có phần hơi đậm nhưng không hề dung tục, trái lại còn tôn lên ngũ quan vốn dĩ thanh lãnh của cô trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết, giữa đôi lông mày toát ra một khí chất vừa kiêu sa vừa lạnh lùng cùng tồn tại.

Bạch Thư chằm chằm nhìn vào gương.

Cô thực sự không ngờ mình vừa mới đồng ý với Cố Ngôn Thâm xong, chớp mắt đã bị anh đưa đến đây thay quần áo.

Lớp trang điểm này quá rực rỡ rồi.

Đuôi mắt được kẻ sắc sảo, màu môi rực rỡ, cả người đẹp đến lóa mắt nhưng lại mang theo vài phần quyến rũ mê hồn.

Bạch Thư dù không muốn cũng phải thừa nhận mình thực sự rất đẹp, nhưng đẹp như một con hồ ly tinh thế này, đến chính cô nhìn vào cũng thấy có chút ghen tị.

Người thợ may cao cấp đứng bên cạnh sớm đã nhìn đến ngây người, liên tục cảm thán:

"Hoàn hảo! Chiếc váy này cứ như được sinh ra để dành cho quý cô vậy, cô mặc nó lên trông thực sự quá đỗi kinh diễm!"

Khóe môi Bạch Thư giật giật.

Cô không muốn nổi bật quá mức đâu.

Đúng lúc này, Ninh Trình đẩy cửa bước vào.

Anh ấy diện một bộ lễ phục đuôi tôm màu đen cắt may khéo léo, trước n.g.ự.c điểm xuyết một chiếc nơ lụa tinh xảo, chất vải dưới ánh đèn tỏa ra độ bóng trầm ổn.

Cả người anh ấy như được lột xác hoàn toàn, vẻ thiếu niên vốn có giữa đôi lông mày được trang phục tôn lên vẻ phong độ lịch lãm, bờ vai thẳng tắp, mỗi cử chỉ đều toát ra vài phần tao nhã.

Nếu nói Ninh Trình ngày thường còn mang chút vẻ phóng khoáng thì lúc này đây, anh ấy thực sự giống như một vị thiếu gia danh môn bước ra từ tạp chí thời trang.

Ninh Trình đ.á.n.h giá Bạch Thư một lượt, không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán, khóe miệng tươi cười:

"Chị họ, tạo hình này của chị chắc chắn sẽ làm bao nhiêu người phải điêu đứng đấy."

Bạch Thư cạn lời, đảo mắt lườm một cái: "Chỉ giỏi cái mồm."

Lời vừa dứt, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân trầm ổn.

Cố Ngôn Thâm bước vào, bộ vest cắt may sắc sảo, cổ áo tùy ý mở hai chiếc cúc, bớt đi vài phần gò bó nhưng lại thêm vài phần phong lưu lười nhác.

Trên sống mũi anh đeo một cặp kính gọng vàng, đôi mày mắt sắc bén ban đầu được lớp kính mỏng tôn lên vẻ trí thức vài phần, nhưng trong đôi mắt dài hẹp ấy lại ẩn chứa sự nguy hiểm không thể che giấu.

Đúng chất cầm thú mặc vest.

Anh cứ đứng đó, khí tràng tĩnh lặng nhưng đầy áp bức, giống như có thể giam cầm người khác bất cứ lúc nào.

Ánh mắt Cố Ngôn Thâm rơi trên người Bạch Thư, khựng lại trong thoáng chốc.

Trong đôi mắt dài hẹp ấy lóe lên một tia thẫn thờ, thần sắc hơi sững lại.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường lệ, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt, ý cười nông sâu không rõ, chẳng thấy chút gì khác lạ.

Thần thái ấy cứ như đang nhìn một cảnh tượng bình thường, gió thoảng mây trôi, giống như việc cô diện trang trọng lúc này chỉ là một lẽ đương nhiên.

Bạch Thư còn tưởng tên này sẽ bị mình mê hoặc đến thần hồn nát thần tính.

Kết quả là chẳng có chút phản ứng nào sao?

Trong lòng cô vậy mà lại nảy sinh một chút thất vọng nhẹ.

C.h.ế.t tiệt, mình đang điên cái gì vậy?

...

Ánh đèn trong phòng thay đồ hắt từ trên xuống dưới, ánh sáng trắng lạnh rơi vào không gian chật hẹp khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Bạch Thư bị ép giữa mặt gương và bức tường, nhịp thở hỗn loạn, cô theo bản năng vùng vẫy, giữa làn môi phát ra âm thanh nôn nóng mập mờ:

"Ưm…"

Nhưng Cố Ngôn Thâm bất động thanh sắc, trái lại còn tiến gần hơn một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tay anh khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay cô, lực đạo không nặng nhưng khiến cô hoàn toàn không thể thoát ra được.

Đầu gối hơi nâng lên, giam cầm cả người cô trong lòng mình, lùi không được mà tiến cũng chẳng xong.

Bàn tay kia giữ c.h.ặ.t sau gáy cô, ép cô phải ngẩng đầu đối diện với anh ở cự ly gần.

Hơi thở của hai người giao thoa dữ dội, nóng rực và đầy nguy hiểm.

Ánh mắt Cố Ngôn Thâm tối sầm lại nhưng khóe môi lại cong lên, dường như đang tận hưởng sự hoảng loạn của cô.

Sự tiếp cận của anh gần như muốn nuốt chửng cả người cô, mang theo áp lực khiến người ta nghẹt thở, nhưng lại cứ khống chế ở ranh giới cuối cùng, khiến cô không thể đoán định được giây tiếp theo anh sẽ làm gì.

Tim Bạch Thư đập nhanh đến mức đáng sợ, ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo, rõ ràng một câu cũng không nói nên lời nhưng lại cảm nhận rõ ràng bản thân đã bị vây hãm hoàn toàn.

Cô thực sự không ngờ được người đàn ông này lại dám trực tiếp xông vào phòng thay đồ nữ.

Cô rõ ràng vừa mới vào chuẩn bị thay quần áo, còn chưa kịp phản ứng gì thì Cố Ngôn Thâm đã theo chân chui vào, trở tay khóa trái cửa bằng một tiếng "cạch".

Giây tiếp theo, cả người cô đã bị ép mạnh lên tường.

Ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống hai người, không gian chật hẹp khiến nhịp thở trở nên nặng nề.

Bạch Thư liều mạng muốn phản kháng, nhưng sức lực quá chênh lệch, cổ tay cô bị khóa lại một cách dễ dàng, hoàn toàn không có cơ hội vùng vẫy.

Cũng không biết đã qua bao lâu, cho đến khi cô sắp ngộp thở, Cố Ngôn Thâm mới từ từ buông ra.

Trán anh tựa vào hõm vai cô, hơi thở vẫn còn nóng rực, phả lên bên cổ cô.

Trong phòng thay đồ chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của hai người.

Bạch Thư rã rời trong lòng anh, chân tay như bị rút cạn sức lực.

Giọng nói của Cố Ngôn Thâm vang lên bên tai, trầm thấp và mang theo chút run rẩy nhẹ:

"Lẽ ra không nên để em mặc đẹp thế này."

Bạch Thư đỏ bừng mặt, trực tiếp không nhịn được mà mắng ra miệng:

"Đồ biến thái!"

Cố Ngôn Thâm lại nhẹ nhàng cọ đầu vào bên cổ cô, giọng nói trầm khàn lại mang theo ý cười:

"Bây giờ em mắng người nghe cũng thấy êm tai lắm."

Bạch Thư: "..."

Cô c.h.ế.t lặng ngay tại chỗ, trong lòng lửa giận bốc ngùn ngụt nhưng đành nghiến răng ngậm miệng lại.

Cô sợ nếu còn mắng tiếp, tên này có khi lại thấy sướng thật mất!

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Bạch Thư cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện lên thông báo cuộc gọi đến.

Là Ninh Trình.

Lúc này hai người đã ở trong phòng thay đồ khá lâu, Ninh Trình không tìm thấy người chắc chắn đã sốt ruột không chịu nổi.

Bạch Thư vội vàng đẩy Cố Ngôn Thâm:

"Mau buông ra!"

Nhưng Cố Ngôn Thâm chỉ ôm c.h.ặ.t hơn, thở dài một tiếng, giọng nói trầm trầm:

"Thực sự không muốn buông ra chút nào, ôm em thoải mái quá."

Bạch Thư suýt chút nữa thì tức đến bật cười, cô đột ngột giơ chân lên làm bộ định đá anh.

Trong mắt Cố Ngôn Thâm xẹt qua một tia cười, lúc này mới thong thả buông người ra.

Bạch Thư nhanh ch.óng chỉnh đốn lại quần áo của mình.

Trong lòng cô thầm cảm thấy may mắn, cũng may là cho đến thời điểm hiện tại tên này cũng chỉ mới dừng lại ở hôn hít ôm ấp, chưa làm ra chuyện gì quá đáng hơn.

Nhưng cô cũng thấy lạ.

Loại người như Cố Ngôn Thâm, nhìn thì có vẻ tâm cơ thâm trầm, làm việc sấm rền gió cuốn, nếu thực sự có lòng thì cô căn bản chẳng thể thoát ra được.

Thế nhưng lần nào đến lúc mấu chốt, anh lại luôn dừng lại, không tiến thêm bước nào sâu hơn.

Ngặt nỗi cái nụ hôn kia...

Vừa bá đạo vừa vô lý, lần nào cũng hôn đến mức cô tê dại cả đầu lưỡi, nhịp thở loạn nhịp hoàn toàn.

Mà phía bên này Cố Ngôn Thâm lại chẳng mảy may để ý đến hình tượng của mình.

Lúc này cúc áo sơ mi của anh đang buông lỏng, cổ áo xộc xệch, mái tóc bị cô đẩy đưa trở nên hơi rối, kính cũng trượt xuống dưới sống mũi, cả người toát ra một khí chất bất kham và tản mạn.

Anh cứ thế định trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài, dọa cho Bạch Thư thót tim, cô vội vàng vươn tay chộp lấy cánh tay anh, hạ thấp giọng gấp gáp:

"Anh định cứ thế này mà đi ra ngoài sao?"

Bước chân Cố Ngôn Thâm khựng lại, anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt nửa thật nửa giả, khóe môi nhếch lên một nụ cười:

"Sao thế, em vẫn còn luyến tiếc tôi à?"

Thần tình ấy lười nhác, dáng vẻ lộn xộn không những không nhếch nhác mà trái lại còn toát ra một mùi vị quyến rũ đầy nguy hiểm, khiến nhịp tim Bạch Thư nhất thời lại loạn nhịp.

Bạch Thư bị câu nói này làm cho nghẹn họng, gương mặt nóng bừng lên, cô cố gồng giọng giữ vẻ bình tĩnh:

"Tiếc cái con khỉ ấy, chỉnh đốn lại quần áo đi!"

Cố Ngôn Thâm lại cười, đôi mắt dài hẹp nheo lại, cúi người ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp mờ ám:

"Vậy em chỉnh giúp tôi đi."

Hơi nóng phả qua bên tai mang theo ý vị khiêu khích.

Lòng bàn tay Bạch Thư siết c.h.ặ.t, cả người cứng đờ, trong lòng gào thét "cái quái gì vậy", thế nhưng vẫn phải giả vờ trấn định.

Nhưng nhịp tim đã nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cô chỉ cảm thấy người đàn ông này rõ ràng là cố ý, nhất quyết muốn trêu chọc cô đến mức sụp đổ mới thôi.

Bạch Thư lườm anh một cái cháy mắt nhưng vẫn đưa tay ra chỉnh đốn cho anh.

Động tác của cô dứt khoát, kéo phẳng vạt áo trên người anh, ngón tay nương theo chất vải đi dần lên phía trên, vuốt phẳng lại bộ vest xộc xệch.

Cuối cùng, cô dừng lại trước cổ áo đang mở rộng của anh, đầu ngón tay khẽ chạm qua l.ồ.ng n.g.ự.c anh, động tác dứt khoát cài chiếc cúc trên cùng lại.

Cố Ngôn Thâm cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng trẻo kia đang bận rộn trên người mình.

Mỗi một lần đầu ngón tay chạm vào giống như mang theo dòng điện, khi rơi trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh, nhịp tim vốn dĩ bình ổn lập tức trở nên hỗn loạn.

Nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh chưa bao giờ bình thường cả.

Cố Ngôn Thâm đột ngột vươn tay, chộp lấy cổ tay Bạch Thư, lực không lớn nhưng lại khiến cô hoàn toàn không thể cử động.

Ánh mắt anh thâm trầm, ngữ khí nghiêm túc một cách lạ thường:

"Em không phải là người của thế giới này."

Tim Bạch Thư đập mạnh một cái, nhịp thở loạn nhịp.

Cái gì cơ?

Chẳng lẽ anh ta đã phát hiện ra rồi?

Rằng mình căn bản không phải là người bản địa mà là người xuyên không tới đây?

Đầu cô nổ vang một tiếng "uỳnh", đến cả nhịp thở cũng sắp không giữ nổi, nhịp tim đập loạn xạ đến mức gần như muốn vọt ra ngoài.

Ngay lúc cô đang căng cứng toàn thân, chuẩn bị tìm lý do lấp l.i.ế.m thì khóe môi Cố Ngôn Thâm khẽ cong lên, từ từ nhả ra một câu:

"Em là thiên sứ sao?"

Bạch Thư: "..."

Cô hoàn toàn hóa đá tại chỗ.

Trong lòng có hàng vạn con linh dương chạy loạn xạ qua…

Suýt chút nữa thì dọa c.h.ế.t lão nương rồi!

Bạch Thư hít sâu một hơi, cố sống cố c.h.ế.t giữ vững biểu cảm, gồng mình buông lại một câu lạnh lùng:

"Đồ thần kinh."

Dứt lời, cô mạnh tay rút tay về, xoay người trực tiếp đẩy cửa bước ra ngoài.

Ngoài cửa, Ninh Trình đang lo lắng đi tới đi lui, vừa thấy cô ra liền lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Bạch Thư cứ nghĩ đến Cố Ngôn Thâm vẫn còn đang ở trong phòng thay đồ nữ là lòng lại bốc hỏa.

Cô đảo mắt một cái, tiến lên chộp lấy cánh tay Ninh Trình, hạ thấp giọng gấp gáp:

"Chị có chuyện muốn nói với em, chúng ta đi ra ngoài trước đã."

Chẳng đợi Ninh Trình kịp phản ứng, cô đã kéo anh rảo bước đi ra ngoài.

Ninh Trình bị Bạch Thư lôi đi đến ngơ ngác, suýt chút nữa không theo kịp bước chân cô, vẻ mặt đầy mờ mịt hỏi:

"Chị họ, chị có thấy Cố Ngôn Thâm đâu không?

Em vừa nãy còn đang tìm anh ấy, kết quả chớp mắt một cái đã không thấy người đâu rồi."

Tim Bạch Thư thắt lại, sắc mặt không đổi, tùy tiện quăng lại một câu:

"Chắc là đi trước rồi cũng nên."

"Không thể nào, không có anh ấy thì chúng ta đâu có vào được buổi yến tiệc đó."

Bạch Thư: "..."