Bạch Thư nhíu mày, ghét bỏ lùi lại một bước để nới rộng khoảng cách giữa hai người, giọng điệu lạnh nhạt:
"Nói chuyện thì cứ nói, đứng gần thế làm gì? Mọi người ăn xong rồi thì đi đi, tôi còn chưa ăn đâu."
Dứt lời, cô đưa tay nắm lấy cánh tay Kỳ Ngôn, kéo anh đi thẳng vào trong.
Bị cô bất ngờ kéo đi, Kỳ Ngôn nhất thời ngẩn người.
Ban nãy lòng anh vốn đang rất khó chịu, cái cảm giác chua xót ấy cứ cuồn cuộn dâng lên từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Cố Ngôn Thâm.
Những người đàn ông bên cạnh người phụ nữ này, ai nấy đều như thể sinh ra đã thuộc về nơi có hào quang rực rỡ.
Còn anh, chẳng có gì cả.
Thế nhưng lúc này, bàn tay cô đang siết c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.
Dù không phải là mười ngón đan nhau, cũng chẳng phải cái nắm tay nồng nàn thắm thiết, nhưng sự tiếp xúc này là do cô chủ động.
Kỳ Ngôn chớp mắt, bóng tối trong lòng như bị ánh mặt trời x.é to.ạc một lỗ hổng, niềm thỏa mãn và vui sướng nhỏ nhoi lập tức đong đầy đôi mắt, ngay cả vành tai cũng lặng lẽ ửng hồng.
Anh mỉm cười, ngoan ngoãn bước theo Bạch Thư vào trong.
Phía sau, Cố Ngôn Thâm đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt trầm xuống.
Thẩm Như Mộng liếc nhìn anh, định nói lại thôi, còn Cố Mạn đã tức giận hừ một tiếng:
"Anh à, người đàn bà này lăng nhăng quá, cô ta..."
"Cố Mạn!"
Cố Ngôn Thâm đột ngột lên tiếng, giọng không cao nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương không thể kìm nén.
Lông mày anh vẫn bình thản, nhưng tiếng quát khẽ ấy khiến Cố Mạn sững sờ, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, sắc mặt thay đổi xoạch một cái.
"Chú ý chừng mực của em đi."
Anh chẳng buồn liếc nhìn cô ta lấy một cái, giọng điệu lạnh lùng:
"Nếu em còn dám nói bậy về cô ấy một lần nữa, anh sẽ đưa em ra nước ngoài."
Cố Mạn há miệng, nửa ngày trời không dám ho he thêm câu nào.
Thẩm Như Mộng cũng nhẹ nhàng kéo tay cô ấy, ra hiệu đừng nói nhiều nữa.
Cố Ngôn Thâm đứng đó, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào hướng hai người kia rời đi, dường như cái nhìn của anh đã bị đóng đinh vào bàn tay Bạch Thư đang nắm lấy Kỳ Ngôn.
Đầu ngón tay anh khẽ cử động, trên mặt không lộ ra cảm xúc gì, chỉ có đôi chân mày khẽ nhíu lại một chút.
Thẩm Như Mộng dõi theo bóng dáng dần xa kia, nheo mắt đầy suy tư, bỗng nhiên khẽ mở miệng:
"Người đi bên cạnh Ninh Thư trông có vẻ hơi quen mắt, hình như gặp ở đâu rồi thì phải?"
Câu nói này của cô ta giống như một lời bâng quơ, nhưng lại thành công dời đi sự chú ý của Cố Ngôn Thâm.
Hiếm khi thấy Cố Ngôn Thâm quay đầu nhìn cô ta một cái.
Cảm nhận được ánh nhìn đó, gương mặt Thẩm Như Mộng lộ ra chút căng thẳng pha lẫn thẹn thùng.
Cô ta cũng lập tức hiểu ý, nháy mắt ra hiệu với Cố Mạn.
Cố Mạn vốn đang nén giận, trong lòng vẫn ấm ức vì vừa bị quát mắng, sắc mặt còn chưa kịp giãn ra, bị Thẩm Như Mộng khẽ đẩy một cái mới miễn cưỡng bĩu môi, giọng điệu có chút oán trách:
"Hình như là ngôi sao nào đó..."
Thẩm Như Mộng tiếp lời ngay:
"Đúng rồi, chị cũng nhớ ra rồi, dường như là người khá nổi tiếng trong mấy chương trình thực tế gần đây."
Nói rồi, khóe miệng cô ta nở một nụ cười lịch thiệp.
...
Trong phòng bao cách âm cực tốt, ngăn cách hoàn toàn với những đợt sóng ngầm cuồn cuộn ngoài cửa thành hai thế giới riêng biệt.
Kỳ Ngôn ngồi đối diện cô, im lặng một cách khác thường, không hề truy hỏi xem vị "Cố tổng" với khí trường đáng sợ kia là ai.
Bạch Thư vốn tưởng anh lại sắp làm loạn, không ngờ anh lại ngoan ngoãn đến lạ.
Cô khẽ nghiêng đầu nhìn anh, lòng thoáng chút lưỡng lự, cuối cùng vẫn lên tiếng giải thích:
"Người lúc nãy là một đối tác làm ăn... Của gia đình."
Kỳ Ngôn ngẩn ra, không ngờ cô lại chủ động giải thích.
Ban đầu anh chỉ đang nén giận, giả vờ như không quan tâm, nhưng câu nói này của cô như phá vỡ một rào cản nào đó, khiến trái tim anh mềm nhũn đi.
Cái cảm giác được người ta để tâm đến thật ấm áp, cũng thật lâng lâng.
Nhưng anh vẫn hỏi ra điều mình để ý nhất, giọng hạ thấp, mang theo chút không chắc chắn:
"Vậy... Tại sao anh ta lại gọi chị là Thư Thư?"
Bạch Thư khựng tay lại, gò má hơi cứng đờ.
Cô dừng một chút, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên:
"Người trong nhà đều gọi như vậy, quen rồi."
Mắt Kỳ Ngôn sáng lên, khóe môi cong tớn, mang theo vẻ nghiêm túc đầy lấy lòng:
"Vậy em cũng gọi chị là Thư Thư nhé."
Anh nói một cách không chút do dự, trịnh trọng như thể đang tranh giành một vị trí ưu tiên vậy.
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của anh, Bạch Thư vừa bất lực vừa buồn cười.
Cô nhướng mày nhìn anh, khóe môi vương nét cười lười biếng: "Chị thấy em cứ gọi 'chị' nghe vẫn êm tai hơn."
Mắt Kỳ Ngôn sáng rực, cả người nhích lại gần cô hơn một chút, lặng lẽ dán sát vào.
Gương mặt vốn đã điển trai quá mức của anh dưới ánh đèn ấm áp càng thêm rực rỡ, khóe môi cong lên ẩn chứa chút ranh mãnh của thiếu niên.
Anh ghé sát tai cô, giọng đè xuống thật thấp, nhẹ nhàng như sợi lông vũ lướt qua tim…
"Vậy... Buổi tối em gọi chị là 'chị', có được không?"
Hơi thở của anh phả sát vành tai cô, tông giọng mang theo ý dò xét, lại nũng nịu đến mức khiến người ta mềm lòng.
Bạch Thư suýt nữa thì cầm không vững ly nước trong tay, cô liếc anh một cái, vừa vặn chạm phải đôi mắt vừa sáng vừa có chút "xấu xa" kia, cứ như thể anh biết tỏng cô sẽ bị câu này đ.á.n.h gục vậy.
Cô giơ tay đẩy anh ra một cái, động tác không nặng, giọng điệu giả vờ vô cùng chê bai:
"Sến súa c.h.ế.t đi được."
Kỳ Ngôn bị cô đẩy thì rụt lại, nhưng đôi mắt lại bừng sáng.
Cô không thực sự mắng anh, thậm chí vành tai còn đỏ lên kìa.
Bạch Thư quay mặt đi, định dùng hành động để che giấu vệt hồng âm thầm lan tỏa, thế nhưng Kỳ Ngôn đã nhìn thấy rõ mồn một, chút thẹn thùng vô ý ấy lọt vào mắt anh còn quyến rũ hơn bất cứ thứ gì.
Anh ngẩn ngơ, khóe miệng từ từ kéo lên, đó là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, như làn gió đầu tiên của mùa xuân, dịu dàng mà thiêu đốt.
Cô luôn quá vững vàng, quá lạnh lùng, quá lý trí.
Nhưng khoảnh khắc này, dáng vẻ đôi mắt cô nóng bừng, giọng điệu mang chút hờn dỗi là lần đầu tiên anh nhìn thấy, cũng là giây phút anh hoàn toàn gục ngã.
Kỳ Ngôn tâm trạng cực tốt, cả người phấn chấn như được tiêm m.á.u gà, ngồi cũng không thèm ngay ngắn nữa mà áp sát hẳn vào người Bạch Thư.
Anh khẽ cười một tiếng, đuôi mắt nhếch nhẹ, giọng cố ý làm mềm đi, mang theo sự nũng nịu đầy tính toán:
"Chị ơi~."
Lại gọi thêm một tiếng, còn ngọt xớt hơn lúc nãy: "Chị à~."
Giống như đang ngậm đường mà thốt ra vậy, mềm mại như kem tan chảy, tiếng không lớn nhưng lại như nhỏ thẳng vào tai cô, mang theo một hơi ấm ẩm ướt.
Động tác gắp thức ăn của Bạch Thư khựng lại, vành tai lại một phen nóng ran, cảm giác tê dại men theo sau gáy chạy thẳng lên trên.
Cô quay đầu lườm anh một cái, muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thốt nên lời, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
Cái tên nhóc này, đúng là càng lúc càng biết cách trêu ghẹo người ta.
Bạch Thư không nhịn nổi nữa, giơ tay dùng đũa gõ vào mu bàn tay Kỳ Ngôn, một tiếng "chát" không nặng không nhẹ nhưng đủ để cảnh cáo.
Kỳ Ngôn lập tức giả vờ như bị đ.á.n.h t.h.ả.m lắm, rụt tay lại, cường điệu "suýt" một tiếng:
Thế nhưng ý cười nơi khóe mắt anh lại chẳng giấu đi đâu được, khóe miệng nhếch cao, trông cứ như đang khoe khoang việc mình được cô "bắt nạt".
Bạch Thư lườm anh một cái, lười chẳng buồn tiếp lời, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Nhưng khóe môi vẫn không kìm được mà nhếch lên một chút.
Cô giấu đi rất nhanh, nhưng vẫn bị Kỳ Ngôn thoáng nhìn thấy, chút ý cười vô ý ấy như sợi lông vũ lướt qua tim anh, ngứa ngáy khôn nguôi.
Lúc này, cửa phòng bao nhẹ nhàng vang lên tiếng gõ, nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, tay bưng món cuối cùng.
Bạch Thư lập tức lườm Kỳ Ngôn một cái, ánh mắt sắc sảo mang theo lời cảnh cáo "em liệu mà tiết chế lại cho tôi".
Nhân viên phục vụ vừa vào, đang cúi đầu định đặt món xuống bàn, nào ngờ Kỳ Ngôn bỗng nhiên đứng dậy, vóc dáng cao lớn nhưng động tác lại vô cùng ôn hòa lễ độ.
Anh vươn cánh tay dài chủ động đón lấy đĩa thức ăn, thân hình nương theo đó hơi nghiêng về phía trước, ngay lập tức đứng rất gần.
Cô phục vụ theo bản năng ngẩng đầu lên, liền chạm phải một gương mặt khiến người ta phải nín thở…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gần, quá gần rồi.
Ánh mắt anh sạch sẽ trong trẻo, sống mũi cao thẳng, dáng môi mỏng mà thanh tú, nhìn ở cự ly gần càng thấy đường nét sâu hoắm đến kinh ngạc.
Gương mặt tuấn tú như bước ra từ màn ảnh lúc này đang ở ngay trước mắt, cô thậm chí có thể thấy hàng lông mi của anh khẽ rung động.
Cô phục vụ nhất thời ngẩn ngơ, cả người cứng đờ, đến hơi thở cũng như đình trệ mất vài giây.
"Vất vả cho cô rồi, cảm ơn nhé."
Giọng Kỳ Ngôn vô cùng ôn hòa.
"Tôi... Tôi... Quý khách... Mời quý khách dùng bữa..."
Giọng cô ấy run cầm cập, tay chân chẳng biết để đâu cho hết, vội vàng cúi chào một cái rồi bước chân loạng choạng lùi ra ngoài.
Kỳ Ngôn nhìn bóng lưng hoảng loạn rời đi của cô ấy cũng chẳng để tâm mấy.
Còn Bạch Thư thì nhìn anh với vẻ mặt cạn lời:
"Giờ em ra ngoài đến người qua đường cũng trêu được hả?"
Kỳ Ngôn chớp mắt, giải thích với vẻ vô tội ấm ức:
"Em chỉ nói lời cảm ơn thôi mà, vả lại em chẳng có hứng thú với người khác, em chỉ muốn trêu chị thôi."
Bạch Thư một tay cầm đũa, khẽ cười một tiếng: "Thật hay giả đây?"
Kỳ Ngôn hì hục nhích lại gần, đôi mắt đào hoa lấp lánh như chứa hào quang, nhỏ giọng thủ thỉ bên tai cô:
"Thật mà, em chỉ có cảm giác với mình chị thôi, nhìn người khác thấy nhạt nhẽo lắm, cũng chẳng muốn nhìn."
Khi nói chuyện, hơi thở của anh phả vào bên tai cô, nóng hổi như cơn gió quấn quýt không rời.
Bạch Thư bị giọng điệu này làm cho tê rần vành tai, đang định giơ tay đẩy anh ra xa một chút thì Kỳ Ngôn lại nhanh hơn một bước tiến sát thêm vài phân, giọng trầm thấp:
"Lúc nãy có phải chị ghen rồi không?"
Bạch Thư "chát" một tiếng dùng đũa gõ vào trán anh: "Giờ gan em đúng là lớn thật rồi đấy."
Kỳ Ngôn xoa xoa đầu, chẳng hề giận mà còn cười tươi hơn, lòng ngọt như ngâm trong mật.
...
Ăn xong, hai người cũng không nán lại lâu, dự định về nghỉ ngơi sớm.
Bạch Thư nhìn đồng hồ, ngáp một cái: "Chị phải về ngủ thôi, mai còn phải đi làm."
Kỳ Ngôn cũng gật đầu: "Mai em cũng phải xuất phát rồi, đi đến cái xó xỉnh vùng sâu vùng xa kia để quay phim, chắc phải ngồi xe bốn năm tiếng đồng hồ."
Bạch Thư liếc nhìn anh một cái, giọng điệu mang chút trêu chọc:
"Em đẹp trai thế này mà không ai mời đóng phim thần tượng sao? Cứ phải đ.â.m đầu vào mấy chỗ đóng phim hành động cực khổ thế làm gì?"
Kỳ Ngôn lắc đầu, thần sắc lại nghiêm túc đến lạ:
"Có chứ, nhưng em từ chối rồi, em không đóng phim thần tượng."
"Tại sao?" Bạch Thư nhướng mày.
"Mấy phim đó thường dựa vào lưu lượng và người hâm mộ."
Anh nói, giọng điệu rất bình thản:
"Trước đây em đã nói rõ với Kim Thành rồi, em thích chị, nên không muốn đi theo con đường lưu lượng đó."
"Hồi em mới ra mắt, Kim Thành đã muốn tống tôi vào mấy chương trình thực tế đào tạo thần tượng, bảo là em hợp lắm, còn có thể tăng lượng người hâm mộ nhanh ch.óng để nổi tiếng hơn, em trực tiếp từ chối luôn."
Bước chân Bạch Thư khựng lại, quay đầu nhìn anh, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Kỳ Ngôn nhìn cô cười, nụ cười nhẹ nhàng mà rạng rỡ:
"Bởi vì ngay từ đầu em đã biết, nếu một ngày nào đó chị thấy em trong chương trình thực tế vừa trêu ghẹo người khác vừa diễn trò tình cảm, thì chắc chắn chị sẽ chẳng thèm nhìn em lấy một cái."
"Hơn nữa em không thích người khác thích mình, em chỉ muốn được mình chị thích thôi."
Bạch Thư không lập tức lên tiếng, chỉ im lặng nhìn anh một cái.
Kỳ Ngôn không thúc giục cô trả lời, cũng không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhìn góc mặt nghiêng của cô.
Còn trong lòng Bạch Thư lại dấy lên một sự rung động tinh tế.
Những lời này của anh không có nửa điểm nịnh hót, nhưng lại khiến cô thực sự cảm nhận được.
Chàng trai này là nghiêm túc.
Vì cô, anh đã từ chối con đường dễ dàng nổi tiếng hơn, cũng chẳng có ý định dựa dẫm vào sự cuồng nhiệt của người hâm mộ hay những mối quan hệ thân mật giả tạo để tồn tại trong giới.
Sự kiên trì không phô trương này còn có sức nặng hơn cả những lời đường mật sáo rỗng.
Bạch Thư đang định nhân cơ hội chuyển chủ đề để làm dịu bầu không khí, nhưng họ vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng thì bước chân đồng thời khựng lại.
Trước cửa là Cố Ngôn Thâm.
Một tay anh đút túi quần, bộ vest tôn lên dáng vai rộng và tấm lưng thẳng tắp, lông mày trầm mặc, khí trường so với lúc ăn tối còn lạnh lùng hơn vài phần.
Bên cạnh anh là một người đàn ông.
Người đó trạc tuổi trung niên, đang mặt mày hớn hở cúi đầu khom lưng với anh, giọng điệu cung kính, trên mặt toàn là vẻ nịnh nọt hùa theo, rõ ràng là đang nói những lời bùi tai.
Ánh mắt Kỳ Ngôn tức khắc lạnh đi mấy phần.
Bạch Thư cũng theo bản năng đi chậm lại.
Cô biết tên này đang đợi mình.
Suy nghĩ một hồi.
Cô nắm lấy cổ tay Kỳ Ngôn, nhỏ giọng nói: "Em ra xe trước đi."
Kỳ Ngôn khựng lại, chân mày nhíu c.h.ặ.t, không muốn rời xa cô: "Em không…"
Bạch Thư lập tức trao cho anh một ánh mắt, không mang theo cảm xúc nhưng lại ẩn chứa sự không cho phép từ chối.
Kỳ Ngôn trong nháy mắt hiểu ra điều gì đó, nghiến răng, đành phải cúi đầu đáp một tiếng:
"Được."
Giọng nói mang theo vài phần dỗi hờn và ấm ức.
Anh liếc Cố Ngôn Thâm một cái rồi quay người đi về phía xe, tấm lưng căng cứng.
Bạch Thư còn chưa kịp đi tới, Cố Ngôn Thâm bỗng nhiên bước tới một bước, đưa tay siết c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.
"Anh làm gì thế?"
Bạch Thư nhíu mày, muốn hất tay anh ra.
Cố Ngôn Thâm không buông, ngược lại còn hạ thấp giọng, tông giọng lạnh đến phát run:
"Nếu em muốn tất cả mọi người nhìn thấy bây giờ tôi làm gì với em, em cứ việc từ chối."
Anh đứng cực gần, lực tay không lớn nhưng lại mang tính áp bức cực mạnh.
Bạch Thư nhất thời ngây người, bị câu nói gần như là nửa đe dọa nửa dằn mặt này làm cho sững sờ, thực sự có một khoảnh khắc không thể thoát ra được.
Cố Ngôn Thâm kéo cô đi vào trong, bước chân trầm ổn và quen thuộc, dường như thông thạo từng ngóc ngách của nhà hàng.
Không lâu sau, anh đẩy một cánh cửa bên hông, đưa cô vào một căn phòng không bật đèn.
Bạch Thư bị ép bước vào, cửa phòng "cạch" một tiếng đóng lại, xung quanh tức khắc chìm vào bóng tối.
Tim cô thắt lại, theo bản năng đưa tay che lấy đôi môi mình, đã dự cảm được điều gì sắp xảy ra.
Nụ hôn như dự đoán rơi xuống, hơi ấm lan tỏa qua lớp da trên mu bàn tay.
Cố Ngôn Thâm không hôn được người, anh khẽ cười một tiếng, tiếng cười trong bóng tối càng thêm vẻ áp bức.
Giây tiếp theo, anh cúi người áp sát, hơi thở nóng rực, môi răng trực tiếp rơi xuống bên tai cô, c.ắ.n mạnh một cái.
Bạch Thư rên khẽ một tiếng, cả người trong nháy mắt cứng đờ.
C.h.ế.t tiệt!
Biết ngay tên này sẽ giở trò ám muội mà!
Cô mạnh dạn nghiêng đầu muốn tránh né, nhưng bên tai vẫn truyền đến hơi thở trầm thấp, Cố Ngôn Thâm không nhanh không chậm, cười như không cười:
"Sợ tôi sao?"
Lòng bàn tay Bạch Thư rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, tay kia giơ lên định đẩy n.g.ự.c anh ra thì lại bị anh nhanh ch.óng tóm lấy, ép c.h.ặ.t lên bức tường bên cạnh.
"Cố Ngôn Thâm!"
Cô nghiến răng quát khẽ, giọng nói mang theo cơn giận dữ đang kìm nén.
"Gọi tên thật là êm tai."
Anh nhìn xuống cô, mắt kính trong bóng tối phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo.