Im lặng hồi lâu, cô miễn cưỡng đè nén sự thôi thúc muốn từ chối, đổi tông giọng:
"Em đang ở dưới lầu à?"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, ngay sau đó truyền đến tiếng reo vui không kìm được của Kỳ Ngôn:
"Hiện tại em đang đứng trước cửa rồi, chị có thể mở cửa cho em không?"
Bạch Thư: "..."
Cô xoa xoa thái dương, trong lòng đầy rẫy những lời oán thán.
Bản thân cô cũng lười xuống giường nên trực tiếp nói cho anh mật mã khóa cửa:
"Tự nhập đi rồi vào."
Đầu dây bên kia Kỳ Ngôn ngẩn ra, ngay sau đó không giấu nổi vẻ vui mừng, cả người toát lên sự phấn khởi: "Được!"
Ngoài cửa, Kỳ Ngôn nhận lấy đồ đạc trực tiếp từ tay Tiểu Trần: "Cậu về đi, không cần vào đâu."
Tiểu Trần ngẩn ngơ, đôi tay trống không, cả người vẫn còn đang ngơ ngác.
Cậu ta trân trân nhìn Kỳ Ngôn ôm đồ, cười rạng rỡ đến mức ấy, hoàn toàn không giống với gương mặt lạnh lùng thường thấy ở phim trường.
Sự tương phản này cũng quá lớn rồi đi!
Ban ngày khi đi làm, anh Kỳ Ngôn lạnh như một tảng băng, ánh mắt sắc lẹm, nói năng cực kỳ ít lời.
Vậy mà riêng tư trước mặt chị Bạch Thư, cái bộ dạng có chút nũng nịu này...
Hoàn toàn như hai người khác nhau!
Trước khi đi, Tiểu Trần vẫn không nhịn được quay đầu lại, hạ thấp giọng dặn dò:
"Anh ơi, gần đây có tay săn ảnh bắt đầu theo dõi anh rồi, anh với chị Bạch Thư... Ngàn vạn lần đừng để bị chụp được."
Kỳ Ngôn đang ôm đồ chuẩn bị vào cửa, hờ hững gật đầu một cái như thể đáp lệ cho có lệ.
Tiểu Trần thấy anh như vậy thì trong lòng thở dài, nghiến răng nói ra cả những lời mà Kim Thành từng giao phó:
"Anh à, dù không nghĩ cho bản thân thì anh cũng phải nghĩ cho chị Bạch Thư. Nếu thực sự bị chụp được, tay săn ảnh chắc chắn sẽ nhắm vào chị ấy, lúc đó phiền phức sẽ lớn lắm."
Gương mặt điển trai thu lại vẻ tùy ý, thay vào đó là sự nghiêm túc nặng nề.
Anh mím c.h.ặ.t môi, gật đầu thật mạnh: "Biết rồi."
Tiểu Trần thấy anh cuối cùng cũng để tâm mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
...
Bạch Thư nghiêng đầu nhìn thì thấy Kỳ Ngôn đẩy cửa bước vào.
Anh vẫn đang mặc bộ đồ thời thượng, áo khoác cắt may gọn gàng, áo phông bên trong tùy ý nhưng lại làm nổi bật đường nét vai lưng vô cùng đẹp mắt.
Trên tóc trước trán còn vương lại vài miếng dán lấp lánh, khẽ lóe sáng theo từng chuyển động, rõ ràng là vừa từ hiện trường sự kiện vội vàng trở về.
Ánh đèn hắt lên mặt anh, gương mặt điển trai sạch sẽ ấy thêm vài phần sắc sảo sau khi rời sân khấu, đôi mắt sáng rực, nụ cười vừa hiện lên đã mang theo khí chất thiếu niên ch.ói mắt.
Bạch Thư tùy ý lên tiếng: "Chị đói rồi."
Lời vừa dứt, Kỳ Ngôn còn chẳng đợi cô nói hết câu sau, lập tức gật đầu:
"Em vào bếp đây, chị nghỉ ngơi thêm lát nữa đi."
Nói rồi, anh quay người đi thẳng về phía nhà bếp.
Bạch Thư ngẩn ra, nhìn dáng vẻ nghe lời răm rắp của anh, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên.
Cô vốn còn định tìm lý do gì đó để đuổi anh đi, nhưng cái tên này lại giữ thái độ ngoan ngoãn đến cùng, làm cô cũng chẳng nỡ gây khó dễ cho anh thêm nữa.
Chẳng mấy chốc, tiếng lạch cạch trong bếp dừng lại.
Kỳ Ngôn bưng đĩa bước ra, trên bàn nhanh ch.óng bày biện ba món mặn một món canh, ngay cả cơm cũng đã xới sẵn để một bên, hơi nóng nghi ngút.
Đợi đến khi đặt ngay ngắn đôi đũa cuối cùng, anh mới lau tay, đi tới cửa phòng ngủ, khẽ gọi:
"Chị ơi, có thể ăn cơm rồi."
Bạch Thư vừa vặn vệ sinh cá nhân xong, lúc đi ra thấy cảnh tượng ngăn nắp trên bàn ăn, lòng khẽ xao động nhưng không nói gì, chỉ thản nhiên bước tới ngồi xuống.
Cô gắp một miếng thức ăn đưa vào miệng, trong lòng thầm nhướng mày.
Tay nghề của tên này cư nhiên ngày càng lên tay, gần như đã nắm rõ khẩu vị của cô, trên bàn toàn là những món cô thường thích ăn.
Vừa ăn, cô vừa liếc thấy Kỳ Ngôn đi tới ban công, cẩn thận thu lại chiếc váy dạ hội cô tùy ý vắt ở đó tối qua, động tác tỉ mỉ như đang dọn dẹp một thứ đồ quý giá.
Rất nhanh, chiếc váy đó đã được anh gấp lại ngay ngắn, đặt vào trong một chiếc hộp.
Anh quay người lại, thần sắc nghiêm túc, giọng nói ôn hòa:
"Chị ơi, để em mang đi giặt khô giúp chị nhé?"
Bạch Thư đang cúi đầu uống canh, nghe thấy câu này suýt chút nữa thì sặc.
Cô ngước mắt nhìn bộ dạng vụng về nhưng cực kỳ nghiêm túc của anh, cuối cùng không nhịn được mà bật cười:
"Giờ em định làm bảo mẫu cho chị đấy à? Hửm? Lại còn kiêm luôn cả bồi ngủ sao?"
Kỳ Ngôn ngẩn ra, vành tai lập tức đỏ gắt, đến cả nhịp thở cũng loạn một nhịp, gương mặt điển trai rõ ràng muốn phủ nhận nhưng lại không thốt nên lời, chỉ có thể lắp bắp:
"Em... Em cũng không ngại."
Giọng anh rất thấp, mang theo chút lúng túng.
"Chiếc váy đó không cần động vào đâu, lát nữa chị gửi tiệm, có người xử lý rồi."
Bạch Thư xua tay.
Kỳ Ngôn đáp một tiếng: "Vâng".
Sau đó anh quay người đi lấy cây lau nhà bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Sàn nhà dưới sự lau đi lau lại của anh ánh lên vệt nước.
Chỉ thấy chân mày anh tập trung, đôi môi mím c.h.ặ.t, giống như coi việc nhỏ này thành một nhiệm vụ trọng đại nào đó.
Ống tay áo xắn lên đến bắp tay, đường nét cánh tay dưới ánh đèn trông vô cùng rắn rỏi, dứt khoát.
Bạch Thư vừa thong thả ăn cơm, vừa nhìn anh khom lưng lau sạch bong từng ngóc ngách cạnh bàn ăn, cạnh ghế sofa, trong lòng không khỏi thấy buồn cười.
Cái tên này, đâu còn là đại minh tinh lạnh lùng điển trai trên sân khấu nữa, rõ ràng là một người đàn ông nhỏ bé đang sốt sắng đòi làm bảo mẫu.
...
Ban ngày Bạch Thư đã ngủ đủ nên buổi tối lại rất tỉnh táo, ăn xong cô liền vùi mình trên sofa xem chương trình giải trí.
Trên tivi vẫn đang phát chương trình mà Kỳ Ngôn tham gia, đã cập nhật được mấy tập rồi.
Cô vừa xem vừa không nhịn được thầm quan sát "chính chủ" bên cạnh.
Kỳ Ngôn thì bận rộn không ngơi tay, dọn dẹp nhà cửa sạch không một hạt bụi, ngay cả góc bàn trà cũng được lau sáng bóng.
Đợi đến khi mọi thứ đã gọn gàng, kim giờ đã chỉ mười hai giờ rưỡi.
Anh đi vào bếp, nhanh ch.óng bưng ra một ly sữa nóng, nhẹ nhàng đặt bên tay Bạch Thư, rồi tự ngồi xuống bên cạnh cô.
Bạch Thư nhấp một ngụm, hơi ấm trôi xuống cổ họng, cô liếc nhìn anh một cái, thản nhiên hỏi:
"Ngày mai không có việc gì à?"
Kỳ Ngôn gật đầu, rồi lại lắc đầu, giọng điệu ôn thuận: "Có."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thư xua tay, đặt ly sữa lại lên bàn trà: "Vậy em đi nghỉ sớm đi."
Kỳ Ngôn im lặng một thoáng, chậm rãi nhích lại gần cô thêm vài phân, giọng nói đè rất thấp như sợ làm kinh động điều gì:
Chàng trai trước mắt, ngũ quan tinh xảo quá mức, lúc này lại lộ ra một tia bất an và mong chờ.
Trong đôi mắt ấy giấu những tia sáng lấp lánh, như thể đang đợi cô đưa ra câu trả lời.
Cô cố ý thong thả hỏi: "Em muốn ngủ ở đâu?"
Kỳ Ngôn không lên tiếng, nhưng thân hình lại nghiêng về phía trước thêm một chút.
Sợi tóc vụn trước trán rủ xuống che đi nửa đôi mắt, nhưng chẳng thể che giấu được những đốm sáng lung linh bên trong.
Sự kỳ vọng mãnh liệt ấy gần như muốn tràn ra khỏi đáy mắt.
Bạch Thư nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của anh, trong lòng thầm cười.
Kỳ Ngôn miệng không nói, nhưng cả người anh sắp viết chữ "Em muốn ngủ với chị" lên mặt rồi.
Cô đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ bóp lấy cằm anh, động tác mang theo vài phần khiêu khích, đuôi mắt hơi nhướng, nụ cười ẩn chứa chút trêu chọc: "Tự chọn đi."
Hơi thở Kỳ Ngôn nghẹn lại, ánh mắt bỗng sáng rực lên như vừa được ai đó đẩy mở một cánh cửa.
Gương mặt điển trai dưới ánh đèn ửng hồng, sự nồng nhiệt không kìm nén được nơi đáy mắt như đốm lửa, từng chút một lan tới, đẩy bầu không khí trở nên vô cùng ám muội.
"Được, vậy em ngủ trong phòng chị."
Bạch Thư vươn tay vò mái tóc anh, mái tóc chưa sấy khô vẫn còn vương chút hơi ẩm:
"Được, đi đi."
Kỳ Ngôn bị cô vò đầu cũng không muốn rời đi, tia sáng trong mắt anh càng đậm hơn, anh cũng không nhích đi mà cứ dùng dằng ở bên cạnh cô.
Cái đầu từng chút một cọ vào vai cô, sợi tóc mang theo hơi lạnh, thỉnh thoảng lướt qua cổ khiến lòng cô từng đợt tê dại.
Bạch Thư bị anh làm cho phiền không chịu nổi, cuối cùng giơ tay bóp cằm anh, trực tiếp cúi người hôn lên môi anh một cái.
"Được rồi."
Cô buông tay, còn tiện đà vỗ vỗ lên gương mặt điển trai của anh, giọng điệu mang theo ý cười:
"Giờ thì đi ngủ được chưa?"
Cả người Kỳ Ngôn sững lại, vành tai trong chớp mắt đỏ rựng, khóe môi lại không nén được mà nhếch lên, cười đến mức mắt cong thành hình vầng trăng khuyết.
"Được, em đi đây."
Nói thì nói vậy, nhưng bước chân anh nhích đi cực kỳ chậm, đi đến cửa phòng còn quay đầu lại nhìn một cái.
Bạch Thư đang tựa vào sofa, một tay chống cằm, ánh mắt lạnh lẽo lườm qua.
Kỳ Ngôn chột dạ rụt cổ lại, nhích thêm một bước, kết quả vẫn không nhịn được mà quay đầu lần thứ hai, ý cười lấp lánh nơi đáy mắt không tài nào đè xuống được.
Đợi đến khi anh quay đầu lần thứ ba, Bạch Thư trực tiếp giơ tay làm thế muốn ném cái gối ôm:
"Còn nhìn nữa tin hay không chị đá em ra ngoài thật đấy?"
Kỳ Ngôn nhe răng cười, ngoan ngoãn chui tọt vào phòng.
Phòng khách lập tức yên tĩnh trở lại, chỉ còn vương chút khí chất ám muội trong không trung mãi không tan.
Lúc này, màn hình quang năng trước mắt Bạch Thư khẽ nháy một cái.
Cô ngẩn ra, lập tức chú ý thấy giá trị hắc hóa của Kỳ Ngôn đã từ [7%] giảm xuống còn [6%].
Cô nheo mắt, trong lòng thầm tính toán.
Xem ra, chỉ cần khiến mục tiêu có được sự thỏa mãn nào đó thì giá trị hắc hóa sẽ giảm xuống.
Đây quả là một phát hiện mới.
Nhưng chuyển niệm một cái, lòng cô lại dâng lên một nỗi đắng cay.
Kỳ Ngôn này còn coi như dễ đối phó, dỗ dành hai câu, hôn một cái là có thể giảm trị số.
Nhưng nếu đổi thành Hoắc Lăng, Cố Ngôn Thâm, Giang Nghiên...
Chỉ nghĩ thôi cô đã thấy đau đầu rồi.
...
Bạch Thư đang ôm gối, nghiền ngẫm về phát hiện mới của giá trị hắc hóa thì điện thoại bỗng "đinh" một tiếng sáng lên.
Cô tùy tay cầm lấy xem, cư nhiên lại là do ông bố cặn bã kia gửi tới.
Nội dung tin nhắn là một bức thư xin lỗi dài dằng dặc, câu chữ viết cực kỳ chân thành, đại loại như "hối hận vì lúc đầu đã không chăm sóc con thật tốt", "sau này nhất định sẽ bù đắp", "vẫn hy vọng con nhận người bố này", nhìn qua gần như khiến người ta tin là thật.
Bạch Thư xem chưa đầy ba dòng, khóe môi đã lạnh lùng nhếch lên.
Khi đầu ngón tay cô vừa trượt đến nút "chặn", màn hình lại sáng lên một cái.
Ông bố cặn bã gửi đến tin nhắn thứ hai.
Cô vốn lười xem tiếp, nghĩ bụng lại là mấy lời nhảm nhí, nhưng dư quang liếc qua, mấy chữ đầu tiên của tin nhắn lại khiến cô hơi khựng lại.
[Thực ra mẹ con có để lại cho con một khoản di sản.]
Bạch Thư nheo mắt, đầu ngón tay dừng lại trên màn hình.
Câu nói này khiến cô không thể không nghiêm túc trở lại.
Lại là một tin nhắn nữa.
[Khoản di sản đó nằm trong một tài khoản và nơi cất giữ mà chỉ mình bố biết, nếu con muốn thì hãy gặp mặt bố một lần, bố sẽ từ từ nói cho con biết.]
Bạch Thư nhìn chằm chằm màn hình, đuôi mắt khẽ nhướng, khóe môi gợi lên một nụ cười lạnh.
Đúng là cáo già, lời nói thì nghe hoa mỹ quang minh chính đại, nhưng điều kiện lại nhắm thẳng vào việc gặp mặt.
Trong lòng cô hiểu rõ, tám phần mười là có cạm bẫy.
Nhưng hễ nhắc đến di sản, cô lại không thể hoàn toàn ngó lơ.
Đúng là hiện tại cô thực sự đang thiếu tiền.
Cô nhắn lại một tin: [Có thể gặp mặt.]
...
Bạch Thư tùy tay quăng điện thoại lên bàn trà, xoa xoa thái dương.
Di sản của mẹ tuy khiến lòng cô thắt lại, nhưng cô hiểu rõ lúc này không phải là lúc lo lắng ngay lập tức về chuyện đó.
Vừa cầm điện thoại, thấy tin nhắn trong nhóm mới sực nhớ ra ngày mai mình phải đi làm!
Hôm nay sở dĩ được nghỉ là do đích thân cấp trên nhắn tin đặc cách cho.
Sáng sớm mai là phải ngoan ngoãn quay lại.
Cô tắt đèn phòng khách, đẩy cửa phòng bước vào.
Ngoài dự đoán là Kỳ Ngôn cư nhiên đã ngủ say rồi.
Anh nằm nghiêng, lông mày yên tĩnh, hơi thở đều đặn, ngay cả những sợi tóc trước trán cũng rủ xuống, khiến gương mặt bớt đi vẻ trương dương ban ngày mà thêm vài phần ngoan ngoãn.
Bạch Thư vốn nghĩ tên nhóc này sẽ đợi mình mãi, không ngờ anh lại đi ngủ trước cả cô.
Ngủ rồi cũng tốt.
Cô nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh anh.
Đêm tĩnh lặng, kim giờ xoay từng vòng.
...
Mãi đến bảy giờ sáng, chuông báo thức đúng giờ vang lên, đ.á.n.h thức cô khỏi giấc ngủ mê mệt.
Kỳ Ngôn nhíu mày mơ màng xoay người, theo bản năng vươn tay ấn Bạch Thư trở lại trong chăn, giọng mũi ngái ngủ:
"Ngủ thêm lát nữa đi..."
Bạch Thư dở khóc dở cười, lòng thầm sốt ruột, vươn tay đẩy anh ra: "Chị phải đi làm."
Động tác của Kỳ Ngôn khựng lại, đôi mắt mở hé ra, tò mò ghé sát lại: "Làm gì cơ?"
Bạch Thư tùy miệng đáp: "Gần đây đang học việc ở công ty, cần phải đi làm đúng giờ."
Nghe cô nói vậy, Kỳ Ngôn không còn mè nheo như bình thường nữa, trái lại lập tức tỉnh táo hẳn, ngồi dậy theo.
Bạch Thư đi vệ sinh cá nhân, anh liền tự giác vào bếp.
Đến khi cô ra ngoài, trên bàn đã bày sẵn bữa sáng, hai người tự nhiên ngồi xuống ăn một bữa.
Ăn được một nửa, Kỳ Ngôn bỗng ngẩng đầu, giọng điệu nghiêm túc:
"Em có thể đưa chị đi làm không?"
Bạch Thư giơ tay xua xua: "Không cần đâu. Giờ em là người của công chúng rồi, để người ta thấy không hay."
Kỳ Ngôn không chịu nhượng bộ: "Vậy em không xuống xe, sẽ không bị ai thấy đâu."
Bạch Thư nhìn đồng hồ, đã tám giờ hai mươi, đành bất lực: "Được rồi."