"Em đừng có luôn nói mấy lời như thế, sấy xong thì biến đi."
Cô muốn đẩy người ra.
Kỳ Ngôn như không nghe thấy, góc độ máy sấy trong tay hơi điều chỉnh, luồng gió rơi vào vùng da nơi chân tóc cô, gió ấm lướt qua, kèm theo lực đạo từ lòng bàn tay và đốt ngón tay của anh mang theo chút khiêu khích.
"Có phải chị sợ em không?"
Giọng anh trầm thấp, như đang dỗ dành trẻ con, lại như đang từng bước dẫn dụ.
"Hay là sợ chính chị sẽ không kìm lòng được?"
Bạch Thư: "..."
Vãi thật!
Chút lý trí còn sót lại trong đầu cô ngay lập tức bị thiêu rụi thành tro.
Cả người cô như bị châm lửa, suy nghĩ bay bổng, ngồi trên sofa mà cảm thấy nóng ran như ngồi trên đống lửa, suýt chút nữa là bật dậy luôn.
Cái tên này cũng biết trêu chọc quá rồi đấy!
Kỳ Ngôn nghiêng đầu, đuôi mắt cong lên một nụ cười, giống như cố tình ghé sát để xem phản ứng của cô, thế nhưng tay vẫn giữ vững máy sấy, điều chỉnh góc độ không nhanh không chậm, luồng gió ấm từng đợt từng đợt thổi vào đuôi tóc cô.
"Được rồi, không đùa chị nữa."
Giọng anh dịu lại, mang theo chút ngoan ngoãn nịnh nọt.
"Sấy khô tóc trước đã, có được không?"
Bạch Thư nghiến răng, nín thở, thật sự suýt chút nữa không nhịn được mà vặn gãy đầu anh tại chỗ.
Cô vừa định phát hỏa lần nữa thì liếc thấy bóng dáng nhỏ bé ở đầu kia sofa…
A Lạc không biết từ lúc nào đã đặt điện thoại xuống, thân hình nhỏ bé rúc vào góc, đôi mắt to đen láy đang chớp chớp nhìn chằm chằm cô và Kỳ Ngôn.
Ánh mắt vô tội, thuần khiết như một chú nai con vừa mới chào đời, còn mang theo chút mờ mịt và kinh ngạc ngây thơ.
Bạch Thư: "..."
Sống lưng cô căng cứng, cảm giác như bị bắt quả tang tại trận vậy.
"Em trai em còn ở đây đấy!"
Bạch Thư không ngồi yên được nữa, đứng dậy sờ thử tóc, cũng đã khô gần hết rồi.
Kỳ Ngôn tiếc nuối thở dài, không ngờ luồng gió nhẹ anh mở lại có thể sấy nhanh đến thế.
Anh không trêu cô nữa, kéo cô ngồi lại sofa, giọng điệu đặc biệt ôn hòa nói:
"Em đã nghỉ hết các công việc trước đây rồi, đồ đạc cũng chuyển từ chỗ chủ trọ sang đây luôn. Nhờ sự hào phóng của chị lần trước với bà ấy mà tiền đặt cọc cũng được trả lại toàn bộ."
Bạch Thư gật đầu.
"Từ giờ trở đi em là người của công chúng rồi, ở bên ngoài nhớ chú ý lời ăn tiếng nói."
Cô dùng sức rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh.
Kỳ Ngôn cúi đầu nhìn lòng bàn tay, chút hơi ấm còn sót lại như khắc sâu vào da thịt.
Đầu ngón tay anh từ từ thu lại, khẽ vê nhẹ như đang mân mê chút vương vấn không nỡ, ánh mắt cũng sâu thẳm thêm vài phần.
"Người của công chúng à..."
Anh lầm bầm một tiếng, khóe môi nhếch lên biên độ lớn hơn.
"Nhưng em đã được chị b.a.o n.u.ô.i rồi mà."
Bạch Thư lườm anh, ra hiệu là em trai anh vẫn còn ở đây đấy.
Kỳ Ngôn từ từ mỉm cười, giọng trầm xuống:
"Bất kể em là ai, chỉ cần chị cần, em nhất định sẽ có mặt."
Bạch Thư định vặc lại một câu, nhưng khi lời nói đó vang lên, anh lại đang nhìn cô đúng lúc đó.
Ánh mắt vừa nghiêm túc, lại vừa có chút lả lơi.
Bên tai là hơi thở nóng ấm khi anh ghé sát, lướt qua gò má cô, như lửa đốt từng chút một vào tim.
Tim cô đập "thình thịch" lỗi mất một nhịp, hơi thở cũng loạn theo.
Rối loạn đến cực điểm.
Bạch Thư cứng đờ hai giây, nhưng mặt lại không tự chủ được mà nóng bừng lên, cuối cùng chỉ có thể hậm hực quay đầu đi, nghiến răng nhỏ giọng nói: "Biết rồi, biết rồi."
Đúng là cái đồ tai họa!
Bạch Thư gặp lại Kim Thành lần nữa là ở một quán cà phê dựng tạm.
Mấy người họ đều có việc gần đó nên tiện thể hẹn nhau ăn tối luôn.
Trong bữa ăn, khi nhắc đến tình hình gần đây, Kim Thành buột miệng nói:
"Mấy tấm ảnh Kỳ Ngôn chụp lần trước đã được nhà sản xuất gật đầu đồng ý rồi, tháng sau là có thể vào đoàn quay show thực tế."
Động tác của Bạch Thư khựng lại, đôi đũa dừng giữa không trung.
Cô quay sang nhìn Kỳ Ngôn, ánh mắt ấy khiến anh ngay lập tức cảm thấy chột dạ.
Cái tên này, đã có việc làm rồi mà cư nhiên không hề nhắc với cô một lời nào.
Ý gì đây?
Sợ cô biết rồi sẽ đòi tiền anh hay bắt anh trả nợ tình nghĩa sao?
Kỳ Ngôn nhận ra sự không vui của cô, nụ cười hơi sượng lại.
Yết hầu anh chuyển động một cái.
Bạch Thư mặt không cảm xúc nhìn Kỳ Ngôn, giọng điệu hờ hững: "Show gì thế?"
Kim Thành không nhận ra không khí bất ổn, cười đáp lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Một show về cuộc sống thực tế, cậu ấy tham gia với tư cách khách mời cùng với mấy cậu idol nhỏ của công ty.
Chủ yếu là làm việc chân tay, kiểu như sửa đường, khuân gạch ấy mà, nói chung là đi để lấy mặt mũi thôi."
Bạch Thư hỏi gì anh ta cũng trả lời đầy đủ.
Cô "ồ" một tiếng.
Hóa ra là đi theo làm nền cho một đám ngôi sao idol nhỏ.
Kim Thành nhìn qua nhìn lại giữa hai người, trong lòng cũng đã hiểu hòm hòm.
Anh ta đã thấy không ổn từ lâu rồi, cái cậu Kỳ Ngôn này bình thường lạnh lùng như cục băng, ngoài lúc chụp ảnh tạo dáng ra thì riêng tư gần như chẳng nói với ai câu nào, ai bắt chuyện cũng bị cậu ta làm cho đông cứng.
Thế mà hễ cứ đến trước mặt Bạch Thư là y như rằng biến thành người khác, nói nhiều, nhiệt tình, lại còn cười hiền lành vô hại như thế nữa.
Anh ta không phải chưa từng nghĩ đến chuyện hỏi han, chỉ là dạo này bận bù đầu, thực sự không có thời gian quản mấy chuyện yêu đương vớ vẩn này.
Hiện tại Bạch Thư cũng ở đây, anh ta bèn lắt léo nhắc một câu:
"Giai đoạn đầu Kỳ Ngôn có lẽ sẽ đi theo con đường nhan sắc, nếu show thực tế phản hồi tốt, phía công ty dự định sẽ để cậu ấy tích lũy thêm danh tiếng trước."
Anh ta dừng lại một chút, cười với ý tứ không rõ ràng:
"Có điều con đường này thường không cho phép công khai tình cảm. Đợi cậu ấy gây dựng danh tiếng thành công, tôi sẽ sắp xếp cho cậu ấy chuyển sang mảng phim ảnh, như vậy sẽ tiến bước vững chắc hơn."
Lời nói tuy không nặng nề nhưng câu nào cũng xoáy đúng vào trọng điểm.
Bạch Thư ngẩng đầu, hàng mi chớp chớp, giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhõm:
"Điều này trong hợp đồng chẳng phải đã viết rõ rồi sao?"
Hôm đó trong hợp đồng có một điều khoản, trong vòng năm năm không được có đối tượng hẹn hò.
Lúc đó Ninh Trình chính vì nhìn thấy câu đó nên mới lười so đo chuyện Kỳ Ngôn và cô đi quá gần nhau.
Loại người nghèo khổ nắm bắt được cơ hội kiếm tiền như thế này, cho dù chị họ mình có là kim chủ của anh thì anh cũng sẽ đá cô thôi.
Kim Thành nhìn Bạch Thư, anh ta cảm thấy gương mặt này cũng rất hợp để bước chân vào giới giải trí.
Lúc này thần thái Bạch Thư thoạt nhìn thì lười biếng, nhưng khi ngước mắt lên lại mang theo vẻ thanh khiết diễm lệ đầy lôi cuốn.
Mắt mày sinh ra đã đẹp, đuôi mắt còn vương chút ý cười chưa dứt, giống như một con hồ tinh vừa quyến rũ người ta xong đã vội giả vờ vô tội.
Chỉ tiếc là, người ta là tiểu thư nhà họ Ninh.
Thân phận như vậy, không phải nói muốn lăng xê là mình có tư cách lăng xê đâu.
...
Bữa cơm này Kim Thành nói đặc biệt nhiều.
Đa phần là giới thiệu về công việc tương lai của Kỳ Ngôn, cũng xen lẫn vài câu nhắc nhở không rõ cảm xúc.
Ví dụ như Kỳ Ngôn tương lai chắc chắn sẽ nổi tiếng, với gương mặt này, chỉ cần xuất hiện trên ống kính là chắc chắn sẽ hot.
Lại nói Kỳ Ngôn bây giờ đã bắt đầu đi theo con đường lộ diện, sau này mà bị người ta chụp được thì dư luận cũng không phải chuyện đùa.
Đợi anh ta rời đi, không khí bỗng chốc lặng xuống.
Bạch Thư lúc này mặt không cảm xúc chằm chằm nhìn Kỳ Ngôn, trong mắt không có chút cảm xúc nào, nhìn đến mức khiến Kỳ Ngôn cảm thấy lạnh sống lưng.
"Em sợ tôi biết em sắp nổi tiếng nên sẽ bắt em đưa tiền cho tôi sao?"
Anh lập tức đứng dậy giải thích, tốc độ nói nhanh hơn hẳn:
"Không phải em không nói, anh ta kéo em đi chụp vài tấm ảnh, vốn dĩ em định khi nào có công việc chính thức rồi mới nói với chị."
Giải thích vừa gấp gáp vừa chân thành, đến mức lôi cả điện thoại ra đưa đến trước mặt cô:
"Em vốn dĩ đã muốn đưa tiền cho chị rồi, sau này tiền của em đều đưa cho chị hết!"
Giọng điệu đó không giống như đang dỗi hờn, ngược lại giống như đã muốn nói từ lâu nhưng chưa có cơ hội mở lời.
Bạch Thư mỉm cười, thấy anh thật sự định chuyển khoản, cô đưa tay đặt lên mu bàn tay anh:
"Được rồi, tôi biết rồi, biết em không nghĩ như vậy mà, tiền cũng đừng chuyển cho tôi."
Cô nói xong còn cố ý nhìn vào số dư, cũng chỉ có vài vạn tệ, bèn chê bai:
"Chút tiền này tôi không thèm chấp, đợi khi nào em kiếm được tiền lớn rồi tính sau."
Kỳ Ngôn cảm nhận được sự chê bai của cô, nhìn vào số tiền mà đối với anh là cả một gia tài, anh tủi thân bĩu môi:
"Được rồi..."
Anh cũng tin là với chút tiền mọn này của mình, cô quả thực không thèm để vào mắt.
Chuyện này coi như xong.
Kỳ Ngôn im lặng một lát, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn sát lại gần, nhỏ giọng hỏi:
"Vậy tối nay, có muốn đi khách sạn không?"
Bạch Thư đang uống nước, nghe thấy câu này thì động tác khựng lại, quay sang nhìn anh một cái, thần sắc khó đoán.
Cô đương nhiên nghe ra được ý tứ vòng vo trong lời nói của anh, đuôi mắt nhướng lên, giọng điệu mang theo ý cười:
"Mới có chút tiền đã muốn đi thuê phòng rồi à?"
Vành tai Kỳ Ngôn đỏ lên, nhưng ánh mắt không hề né tránh, giọng trầm thấp:
"Em nói lấy thân báo đáp, không phải nói chơi đâu."
Bạch Thư đương nhiên biết anh không nói chơi.
Chỉ là hôm nay không phải lúc thích hợp.
Cô lắc đầu: "Buổi tối tôi phải về rồi, tối nay có việc."
Ánh mắt Kỳ Ngôn tối lại: "Việc gì thế?"
"Ăn cơm." Bạch Thư hờ hững đáp.
Thực ra là mợ Ninh lại giới thiệu cho cô vài người đàn ông, lần này bà ngoại cũng có mặt, nói là để xem mắt giúp cô.
Kỳ Ngôn ngẩn người, sau đó gật đầu, trên mặt không nhìn rõ cảm xúc:
"Vậy... Tối mai thì sao?"
Bạch Thư không trả lời, ngược lại kiễng chân lên đưa tay vỗ bốp một cái vào đầu anh:
"Cái cậu này, ngày nào trong đầu cũng chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện đó thôi!"
Kỳ Ngôn bị cô đ.á.n.h cũng không giận, trái lại còn chủ động cúi đầu xuống cho cô tiện tay vỗ thêm vài phát.
Bạch Thư đương nhiên không thật sự đ.á.n.h anh, tay mới giơ lên nửa chừng đã lười không muốn hạ xuống nữa.
Hai người ra cửa đứng bên lề đường đợi xe, gió đêm mang theo chút nóng nực ồn ã của thành thị.
Cô khoanh tay, vừa nhìn xe cộ qua lại, vừa hỏi bâng quơ:
"Chuyện ở trường học của em giải quyết xong chưa?"
Kỳ Ngôn quay đầu nhìn cô, gật đầu:
"Luận văn viết xong rồi, giáo viên hướng dẫn cũng cho qua rồi, đợi tháng sáu đến chụp ảnh tốt nghiệp là xong."
Bạch Thư "ừm" một tiếng, không nói gì thêm.
Anh nhìn ngọn tóc cô bị gió thổi bay nhè nhẹ, không kìm được muốn đưa tay ra vén giúp cô, nhưng lại sợ bị cô đ.á.n.h văng ra, cuối cùng chỉ lặng lẽ đút tay vào túi, cười khẽ:
"Chị thật sự không cần em sao? Tối nay em có thể đi cùng chị mà."
Bạch Thư không ngờ anh vẫn còn đang nghĩ đến chuyện đó, gắt gỏng:
"Em không ở với em trai à? Để nó một mình không sợ nó sợ hãi chạy mất sao?"
Kỳ Ngôn "ừm" một tiếng nói:
"Tình trạng của A Lạc bây giờ tốt hơn nhiều rồi, có thể giao tiếp bình thường, không còn chạy loạn nữa đâu."
Bạch Thư im lặng một lát, rốt cuộc vẫn hỏi:
"Sao em trai em còn nhỏ như vậy mà đã mắc phải căn bệnh đó?"
Giọng điệu cô không nặng, nhưng lọt vào tai Kỳ Ngôn, lại giống như bị thứ gì đó đ.â.m mạnh một cái.
Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.
Vẻ ôn hòa vốn dĩ còn vương chút sương gió ban nãy tan biến sạch sành sanh.
Anh nghiến c.h.ặ.t răng hàm, răng phát ra tiếng "cộp" trầm đục, hai tay nắm c.h.ặ.t, đốt ngón tay trắng bệch, ngay cả trong ánh mắt cũng trào dâng một ngọn lửa căm hận không thể kìm nén.
Bạch Thư sững người, lập tức nhận ra mình đã hỏi quá nhiều.
Cô đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay anh, giọng dịu lại:
"Khó nói thì đừng nói, tôi cũng không nhất thiết phải biết."
Kỳ Ngôn nhắm mắt lại, bả vai hơi thả lỏng một chút.
Bầu không khí đông cứng lại trong thoáng chốc.
Đèn đường kéo dài cái bóng của hai người phía sau, Bạch Thư nghiêng đầu nhìn dòng xe cộ phía bên kia đường, lại liếc nhìn khuôn mặt nghiêng đang căng thẳng của Kỳ Ngôn.
Cô khựng lại, khẽ hỏi: "Vậy ngày mai em có dự định gì không?"
Kỳ Ngôn không trả lời ngay, giống như vẫn chưa thoát ra khỏi cảm xúc vừa rồi, qua hai giây mới đáp:
"Ngày mai phải đi chụp ảnh, nói là buổi sáng chụp ảnh tạo hình nhân vật."
Giọng điệu anh đã khôi phục lại vẻ lười nhác thường ngày, ánh mắt cuối cùng cũng quay trở lại trên mặt cô.
"Chụp xong là không còn việc gì nữa, lúc đó em sẽ báo cho chị sau nhé?"