Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 34: Lời tỏ tình nóng bỏng của thiếu niên



Bạch Thư yết hầu chuyển động, không kìm được mà khẽ nuốt nước miếng.

Kỳ Ngôn ở quá gần cô, gần đến mức cô có thể ngửi thấy rõ ràng hơi nước sau khi tắm trên người anh, mang theo chút nhiệt độ ấm nóng và hơi thở thiếu niên, giống như những đốm lửa nhỏ cứ thế len lỏi, mơn trớn trên da thịt cô giữa đêm khuya.

Vốn dĩ cô muốn nói là không được, nhưng lúc này cúi đầu nhìn đôi mắt ửng đỏ, bờ môi bị hơi nước hun đến mềm mại, cùng những lời nói cẩn trọng lại chân thành kia của anh...

Câu nói "không được" của cô chẳng hiểu sao không thể thốt ra thành lời.

Vả lại đêm khuya thanh vắng, bầu không khí cũng vừa vặn đến thế.

Cô do dự hai giây, khóe miệng khẽ mím lại, giống như cuối cùng cũng đã thỏa hiệp trong lòng, thấp giọng mở lời: "Có thể..."

Nhịp thở của Kỳ Ngôn trong nháy mắt trở nên dồn dập, giống như củi khô được châm lửa, hơi nóng phả ra khiến vành tai Bạch Thư nóng bừng.

Anh đột ngột siết c.h.ặ.t cánh tay, ôm ghì cô vào lòng, lực đạo mạnh đến mức tưởng như muốn khảm cô vào tận xương tủy.

Bạch Thư có thể cảm nhận rõ ràng trái tim đang đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh, cùng đôi bàn tay đang run rẩy nhẹ nơi thắt lưng mình.

"Bạch Thư..."

Anh thì thầm tên cô, giọng khàn đặc không ra hình dạng, mang theo vài phần run rẩy vì không dám tin.

Giây tiếp theo, đôi môi nóng bỏng đã vội vã phủ xuống.

Nụ hôn này chẳng có chút kỹ xảo nào, gấp gáp đến mức gần như vụng về.

Anh hôn quá vội, răng vô tình va vào môi dưới của cô nhưng cũng chẳng kịp xin lỗi, chỉ càng thêm dùng sức mút lấy phiến môi mềm mại ấy, giống như người đang khát cháy cổ cuối cùng cũng tìm thấy dòng suối ngọt.

Bạch Thư bị anh hôn đến hơi đau, vừa định nhíu mày thì lại cảm nhận được một giọt nước ấm nóng rơi xuống gò má.

Cô kinh ngạc phát hiện, trên hàng mi đang khép c.h.ặ.t của Kỳ Ngôn lại đọng lại những giọt lệ nhỏ xíu.

Chỉ là hôn thôi mà?

Có gì mà phải khóc cơ chứ.

Nhưng chính phát hiện này đã làm lòng cô mềm đi, bàn tay vốn đang chống trước n.g.ự.c anh dần dần leo lên sau gáy.

"Chậm một chút..."

Cô khẽ dỗ dành trong kẽ hở giữa những lần lấy hơi, đầu ngón tay lùa vào mái tóc còn hơi ẩm của anh.

Kỳ Ngôn lại như bị động tác này kích thích, trong cổ họng bật ra một tiếng rên rỉ trầm khàn, anh ôm cô c.h.ặ.t hơn, mái tóc ướt cọ xát vào gò má cô.

Nụ hôn của anh dần từ thô lỗ trở nên triền miên, nhưng vẫn mang theo vài phần trân trọng, dè dặt.

Đầu lưỡi thử thăm dò phác họa hình dáng môi cô, sau khi được cô ngầm cho phép mới dám tiến sâu vào, nhưng khi vừa chạm vào đầu lưỡi cô lại như thẹn thùng mà rụt lại, giống như một thiếu niên lần đầu được nếm vị ngọt.

Bạch Thư bị phản ứng vừa non nớt vừa nhiệt liệt này làm cho tim đập nhanh liên hồi, rõ ràng là nên chê anh quá gấp, nhưng lại không tự chủ được mà đáp lại.

Cô có thể cảm nhận được cơ thể Kỳ Ngôn run lên kịch liệt vì sự đáp lại này, cơ bắp trên cánh tay đang ôm cô gồng lên cứng nhắc, giống như phải dùng hết sức bình sinh mới kìm nén được thôi thúc tiến thêm bước nữa.

"Chị ơi..."

Anh thở dốc lùi ra một chút, trán tựa vào trán cô, đáy mắt tràn ngập tình cảm nồng nàn không thể tan biến.

"Em... Em..."

Lời còn chưa dứt, anh đã thiếu kiên nhẫn mà hôn lên lần nữa.

Lần này anh đã học được cách lấy hơi, nhưng vẫn không khống chế được lực đạo, hôn vừa sâu vừa nặng, giống như muốn trút hết mọi cảm xúc kìm nén vào nụ hôn này.

Bạch Thư bị anh hôn đến mức cả người mềm nhũn, treo hẳn trên người anh, trong lúc mơ màng nghe thấy anh lầm bầm nỉ non:

"Thích chị quá... Thật sự thích chị quá..."

Gió đêm thổi qua rèm cửa, đem lời tỏ tình nóng bỏng của thiếu niên nghiền nát trong hơi thở quấn quýt.

Ngay khi Bạch Thư nghĩ rằng tối nay cuối cùng cũng có thể ngủ cùng siêu sao tương lai đẹp trai ngút ngàn này.

Lúc điểm tích lũy hệ thống nhận đủ, cả người lẫn nhiệm vụ đều thu hoạch trọn vẹn——

Thì người cô bỗng nặng trĩu.

Cánh tay Kỳ Ngôn vốn đang quấn quýt lấy cô bỗng lỏng ra, cả người anh đổ ập lên người cô, nhưng hơi thở lại yên tĩnh đến lạ thường.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng xào xạc của rèm cửa bị gió đêm thổi nhẹ, trong không khí vẫn còn vương lại hơi thở nóng bỏng của anh.

Bạch Thư có được khoảng trống liền dùng sức thở dốc mấy hơi, trong lúc chờ đợi tiến triển tiếp theo thì bầu không khí lại đình trệ một cách quái dị.

Đuôi mắt cô ửng đỏ, hàng mi vẫn khẽ run, cô chớp mắt, cúi đầu nhìn xuống…

"...?"

Kỳ Ngôn không nhúc nhích nữa. Thật sự là chẳng có lấy một cử động nhỏ nào.

Cô dè dặt giơ tay lên, vỗ vỗ vào lưng anh: "Này."

Không phản ứng.

Biểu cảm của Bạch Thư ngay lập tức nứt vỡ, giống như đang ở đỉnh cao sắp chạm tới vinh quang thì bị ai đó đạp thẳng xuống vực thẳm.

"Em, em đừng có ngất ngay lúc này cho tôi nhé Kỳ Ngôn!"

Cô vừa vỗ anh vừa cố gắng chống người dậy, kết quả là cái cơ thể nặng như đá của Kỳ Ngôn đè lên khiến cô chẳng nhúc nhích nổi.

Anh tựa vào cổ cô, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, mặt dán sát xương quai xanh của cô, dáng vẻ này...

Là hoàn toàn bị ngắt điện rồi.

Bạch Thư sững sờ hai giây, ngay sau đó cả người lập tức bùng nổ.

Cô một mặt dùng khuỷu tay thúc vào vai Kỳ Ngôn để đẩy người ra, một mặt nghiến răng mắng thầm:

"Đang đêm xuân rực rỡ mà lăn ra đột t.ử tại chỗ thế này, em định làm hỏng danh tiếng của tôi đấy à!"

Giọng nói máy móc của hệ thống thong thả vang lên…

Hệ thống: [Mục tiêu do tinh thần căng thẳng và hormone tăng vọt, cộng thêm việc bị dính mưa nên dẫn đến phản ứng sốt cao, hiện tại thân nhiệt đang tiếp tục tăng lên, kiến nghị lập tức xử lý hạ sốt.]

Sắc mặt Bạch Thư thay đổi, cô đưa tay lên thăm dò.

Trán Kỳ Ngôn nóng đến đáng sợ.

Cô luống cuống tay chân đỡ anh từ trên người mình xuống.

Khi nhìn thấy trên người anh chẳng mặc gì, mặt Bạch Thư vẫn nóng bừng lên.

Bạch Thư cũng nghiến răng nghiến lợi, cả người cô còn đang rạo rực, kết quả là cái tên này lại đổ bệnh lăn ra ngủ thẳng cẳng.

Cô vào phòng tắm vồ lấy một chiếc khăn, dấp nước rồi đắp lên trán anh.

Khi cúi xuống nhìn khuôn mặt đỏ bừng và đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của anh, chẳng hiểu sao cô lại thấy hơi chột dạ…

...

Bạch Thư ngủ một mạch đến tận trưa, khi tỉnh dậy cả người cứ như bị rút cạn sức lực.

Trận sốt cao tối qua làm cô rối như canh hẹ, cô vừa cho Kỳ Ngôn uống t.h.u.ố.c, vừa lau người, hạ sốt, bận rộn đến tận lúc trời gần sáng.

Cuối cùng dựa vào cạnh sofa cũng chẳng biết ngủ quên từ lúc nào.

Còn hiện tại, cô đã nằm trên giường, đắp chăn hẳn hoi, rèm cửa kéo kín, một tia nắng từ khe hở lọt vào, bóng nắng loang lổ.

Cô day day thái dương, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, rõ ràng là di chứng sau một đêm thức trắng.

Vừa định trở mình để định thần lại một chút thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Cô nhíu mày bắt máy, giọng nói vẫn mang theo sự khàn khàn lúc mới ngủ dậy: "Alo?"

"Chị họ! Địa chỉ nhà chị là ở đâu thế? Mau gửi cho em!"

Là Ninh Trình.

Giọng điệu còn cực kỳ gấp gáp.

Bạch Thư mơ màng báo địa chỉ, theo bản năng hỏi: "Em đến làm gì?"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gió và tiếng lái xe, Ninh Trình nói nhanh như b.ắ.n:

"Tối qua chẳng phải em nói với cả nhà là em ở chỗ chị sao?

Kết quả là hôm nay mẹ em cứ đòi đến xem."

"Mẹ em giờ đã ra khỏi cửa rồi, em cũng đang chạy qua đó đây, chị bên kia chuẩn bị trước đi…"

Bạch Thư vốn đang chìm trong cơn buồn ngủ, nghe thấy câu này, cả người giật b.ắ.n mình, đồng t.ử giãn ra vì kinh hãi.

"Em nói cái gì?"

Cô đã hất chăn nhảy xuống giường, cả người giống như được hạ sốt tại chỗ, tỉnh táo chỉ trong một giây.

Trong đầu chỉ còn sót lại một ý nghĩ: Xong đời rồi, Kỳ Ngôn vẫn còn ở đây!

...

Cánh cửa phòng vừa mở ra, Bạch Thư lao ra ngoài liền chạm ngay ánh mắt của Kỳ Ngôn đang ngồi trên sofa.

Anh ngồi trên sofa, mặc bộ đồ mặc nhà mà tối qua cô đặt hàng gấp trên mạng, áo phông xám phối với quần dài vải cotton nhạt màu, mái tóc rối rủ trước trán.

Cả người trông rất lười biếng và ngoan ngoãn.

Anh đang cầm điện thoại trong tay, cúi đầu lướt màn hình, nghe thấy động tác liền ngẩng lên nhìn cô, trên mặt vừa hiện lên một nụ cười…

Sau đó, nụ cười của anh cứng đờ lại.

Bạch Thư ngủ quá say, trên người chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng, vừa ngủ dậy chưa kịp chỉnh đốn, dây áo bên trái đã tuột xuống tận khuỷu tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này mảng da thịt trắng ngần nơi l.ồ.ng n.g.ự.c lộ ra rõ rệt, ngay cả đường cong thoắt ẩn thoắt hiện dưới xương quai xanh cũng hiện ra trước mắt.

Đôi mắt Kỳ Ngôn khẽ chấn động, vành tai lập tức nhuốm một tầng đỏ hồng không tự nhiên.

Bạch Thư không nhận ra tầm mắt anh có gì bất thường, dư quang của cô lại lướt thấy đồ ăn trên bàn.

Hơi nóng vẫn chưa tan, rõ ràng là đang đợi cô tỉnh dậy để cùng ăn.

Cô sốt sắng nói: "Em mau đi đi, đi ngay bây giờ!"

Kỳ Ngôn thong thả chớp mắt, ánh mắt vô tội nhìn cô, cho đến khi cô đi tới trước mặt mình, anh mới đột ngột đưa tay ra, ngón tay khẽ móc lấy dây áo bị tuột của cô rồi kéo lên vị trí cũ.

Anh trầm giọng nói, âm thanh mềm mại như sợi bông dán sát tai cô:

"Không thể để em ở lại ăn bữa trưa sao?"

Bạch Thư hít sâu một hơi, giọng điệu dịu lại đôi chút, giải thích:

"Mợ của tôi sắp tới rồi, còn mang theo cả cậu em họ kia nữa. Nếu em bị họ nhìn thấy ở đây, giải thích sẽ rất phiền phức."

Kỳ Ngôn khẽ chớp mắt, không nói gì, nhưng cảm xúc rõ ràng là thu liễm lại vài phần.

Bạch Thư cố gắng giữ giọng ôn hòa:

"Em về trước đi, chẳng phải đã nói là sẽ nghỉ việc sao? Xử lý xong chuyện bên đó sớm một chút thì sau này mới dễ sắp xếp lịch trình mới."

Cô khựng lại một chút, bồi thêm một câu:

"Còn về chuyện đám vô lại đòi nợ kia, lúc đó tôi sẽ tìm cách giúp em, không cần vội vàng lúc này đâu."

Kỳ Ngôn rũ mắt, đầu ngón tay khẽ nắm lấy gấu áo nơi đầu gối, như đang che giấu cảm xúc gì đó.

Anh im lặng vài giây mới khẽ gật đầu: "Được."

Giọng nói nhỏ như hạt bụi rơi trên mặt nước.

Đáp lại vô cùng ngoan ngoãn.

Nhưng đôi mày cúi thấp ấy lại mang theo một nỗi cô đơn không thể phớt lờ, giống như những mảnh vỡ vừa mới được ghép lại chưa lâu lại âm thầm tan rã ra lần nữa.

Bạch Thư không phải là không cảm nhận được cảm xúc của anh, nhưng bây giờ thật sự không thể quan tâm nhiều đến thế, cô kéo anh đi về phía cửa. Nào ngờ chuông cửa đúng lúc này lại vang lên.

Sắc mặt Bạch Thư thay đổi kịch liệt, cô quay đầu nhìn huyền quan, rồi lại nhìn Kỳ Ngôn vẫn đang đứng bên cạnh, mặt sắp xanh lè đến nơi rồi.

Giây tiếp theo cô không chút do dự, trực tiếp kéo mạnh Kỳ Ngôn về phía phòng ngủ.

Kỳ Ngôn còn chưa kịp phản ứng đã bị cô kéo ngã nhào vào trong tủ quần áo của phòng thay đồ.

Cô dứt khoát đóng cửa tủ lại, hạ thấp giọng dặn dò:

"Từ giờ trở đi không được phát ra tiếng động, không được ra ngoài!"

Trong tủ quần áo, Kỳ Ngôn tựa lưng vào những hàng áo khoác, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng quen thuộc.

Hàng mi anh khẽ run, mất vài giây sau mới chậm rãi chớp mắt, khóe miệng cư nhiên lại từ từ nhếch lên.

Mình đây là đang được "giấu người trong nhà vàng" sao?

...

Bạch Thư mở cửa, còn chưa kịp lên tiếng đã thấy Ninh Trình đứng thở hồng hộc ngoài cửa, trán đầy mồ hôi.

"Mẹ em vẫn chưa tới chứ?"

Anh ấy vừa nói vừa lảo đảo xông vào, thuận tay đá đôi giày ra.

Cả người ngồi bệt xuống ghế thay giày ở huyền quan, hộc tốc thở dốc:

"Em phi như bay tới đây đấy, mệt c.h.ế.t mất."

Bạch Thư gật đầu, giọng điệu nhàn nhạt: "Ừ, vẫn chưa."

Nói xong cô quay người đi thẳng vào phòng ngủ.

Trước khi vào cửa cô đã thuận tay vớ chiếc áo hoodie trên giá đồ để mặc vào.

Đợi cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong đi ra, Ninh Trình đã ngồi vào bàn ăn từ lúc nào chẳng biết.

Trên bàn bày biện những món ăn Kỳ Ngôn đã chuẩn bị từ sáng.

Thịt kho tàu bóng loáng, mềm mịn, tôm xào tươi ngon óng ánh, rau xanh mướt mát, bát canh nóng hổi cũng đang tỏa hương nghi ngút.

Mấy món ăn được trình bày đẹp mắt, màu sắc phối hợp hài hòa, nhìn qua là khiến người ta không kìm được muốn cầm đũa ngay.

Ninh Trình đang nhìn chằm chằm đĩa thịt kho tàu, nước miếng sắp chảy ra đến nơi:

"Chị họ, chị đặc biệt làm đấy à?"

Bước chân Bạch Thư khựng lại, tầm mắt lướt qua đồ ăn trên bàn, khóe miệng giật mạnh một cái.

Cô thuận miệng đối phó: "... Ừ."

Ninh Trình vẻ mặt cảm động:

"Mẹ em hôm nay cứ đòi đến, em vốn còn sợ chị bên này chưa chuẩn bị gì, kết quả là chị quá là đáng tin cậy luôn!"

Khóe miệng Bạch Thư cười gượng gạo.

Chuông cửa lại vang lên.

Bạch Thư biết nhân vật chính đã đến.

Cô hít sâu một hơi đi tới trước cửa, gượng ép nặn ra nụ cười ôn hòa, mở cửa…

Kết quả vừa mở cửa ra, nụ cười liền cứng ngắc.

Ngoài cửa không chỉ có mợ ăn mặc tinh tế đứng đó, mà bên cạnh còn có một bà lão chống gậy, tóc bạc trắng nhưng tinh thần vô cùng minh mẫn.

Là bà ngoại!

Không ngờ mợ lại đi cùng bà ngoại tới đây.

Trong lòng Bạch Thư càng thêm lo lắng không yên.

Kỳ Ngôn vạn lần đừng có chui ra ngoài đấy nhé.

"Mợ, bà ngoại, mọi người tới rồi ạ."

Bạch Thư cười vô cùng rạng rỡ.

Lão phu nhân và mẹ Ninh gật đầu bước vào trong.

Căn nhà này so với những người giàu có như họ thì không lớn lắm, nhưng một người ở thì cũng coi là vừa vặn.

Ánh sáng rất tốt, đồ đạc đơn giản thực dụng, sàn nhà được lau sáng bóng, ngay cả bàn trà cũng không có lấy một hạt bụi.

Công lao là nhờ cô định kỳ thuê người giúp việc, dù cho hôm nay có kiểm tra đột xuất thì cũng tạm gọi là qua cửa.

Hai người vừa vào đến nơi, tầm mắt lão phu nhân đã dừng lại trên bàn thức ăn nghi ngút khói, đủ cả màu sắc lẫn hương thơm kia.

Bạch Thư quyết định thật nhanh, lập tức cướp lời trước khi họ kịp mở miệng mà nói bừa:

"Con nghĩ mợ sắp qua nên đã tùy tiện làm chút đồ ăn, không biết bà ngoại cũng tới, nếu không con đã làm món gì thanh đạm hơn một chút rồi."

Nói xong câu này, nụ cười trên mặt cô sắp rạn nứt đến nơi.

Trong lòng cô gào thét: Thôi xong, thôi xong rồi, lần này tự mình tạo dựng thiết lập nhân vật quá đà rồi!

Mình rõ ràng là loại người đến gọi đồ ăn ngoài còn lười chẳng muốn ra cửa, giờ lại phải gượng gạo đi theo con đường hiền thục đảm đang.

Sau này nếu thiết lập này sụp đổ thì phải làm sao đây?

Nhưng nếu không nói như vậy thì cũng chẳng biết giải thích thế nào cho phải.

...

Bạch Thư phát hiện trong bếp cơm đã nấu xong, chỉ có điều chỉ nấu đủ cho hai người ăn.

Cuối cùng đành phải nấu lại một nồi khác, đợi đến khi bốn người ngồi vào bàn.

Tiếng khen ngợi cứ thế liên tiếp không dứt.

Mợ Ninh gắp một miếng cá cho vào miệng, tỉ mỉ nhai xong liền mắt sáng rực:

"Tiểu Thư, cá này hấp khéo thật đấy, tươi ngon đậm đà, không có chút mùi tanh nào, so với đầu bếp lớn ở khách sạn bên ngoài cũng chẳng kém cạnh gì."

Lão phu nhân cũng gật đầu:

"Mấy món này đủ cả sắc hương vị, cậu của con bình thường kén ăn nhất, ăn bàn tiệc này chắc chắn phải thêm hai bát cơm nữa."

Bạch Thư khóe miệng giật giật, đang định nói "đâu có, đâu có", kết quả quay đầu lại liền thấy Ninh Trình.

Cái tên đó đang cắm đầu ăn lấy ăn để, đôi đũa như không bao giờ dừng lại, cái miệng căn bản không ngừng nghỉ, ăn đến mức mỡ dính đầy mồm bóng loáng.

Cậu em họ vừa ăn vừa gắp thêm thức ăn vào bát cơm trắng, căn bản chẳng kịp góp lời, cứ như đã bị bỏ đói ba ngày vậy.

Bạch Thư: "..."

Thật quá đi mất, thật đến mức cô sắp tin rằng đây chính là bữa cơm do mình làm thật rồi.

"Ừm ừm!"

Ninh Trình miệng nhét đầy thịt, cuối cùng cũng ú ớ thốt ra được hai chữ, giơ ngón tay cái về phía cô.

Bạch Thư cười khan cúi đầu lùa cơm, vành tai nóng bừng.

Cô thầm thề trong lòng: Quay lại nhất định phải bảo Kỳ Ngôn viết cái thực đơn này ra.

Nếu không thì cái thiết lập nhân vật này, cô chẳng thể gồng nổi lấy một ngày.