Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 26: Thực hiện nhiệm vụ hôn môi bị Hoắc Lăng bắt gặp



Bạch Thư nghiến răng nghiến lợi, hầm hầm bước tới trước mặt anh.

Kỳ Ngôn vẫn ngồi trên sofa, đôi chân dài vắt chéo, tư thế vô cùng tùy ý, nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp trai đầy trương dương của mình.

Gương mặt kia đúng là sinh ra để làm loạn lòng người mà.

Ngũ quan tinh xảo đến mức không tìm ra một tỳ vết, đôi mắt sắc sảo nhưng không hung dữ, sống mũi cao thẳng, đường nét môi rõ ràng, mỗi một đường nét đều như sinh ra để thu hút mọi ánh nhìn.

Anh tuấn đến mức không hề thu liễm, lại dừng đúng ở ranh giới giữa phong trần và thanh lịch, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là không thể rời mắt.

Bạch Thư càng nhìn càng thấy bốc hỏa.

Trời phú cho gương mặt cực phẩm thế này, kết quả anh ta lại chẳng nghĩ đến việc dùng nó vào chính đạo!

Cô đột nhiên tiến lên một bước, bàn chân không khách khí giẫm vào khoảng trống giữa hai chân anh, động tác dứt khoát và mang theo chút hung hăng.

Cơ thể Kỳ Ngôn lập tức chấn động, dáng vẻ mây trôi nước chảy ban đầu phút chốc sụp đổ.

Bả vai anh cứng đờ, đồng t.ử co rút trong tích tắc, gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ cô sẽ làm vậy.

Anh nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động, hơi thở nghẹn lại, ánh mắt thoáng chút thẫn thờ.

Bạch Thư đứng từ trên cao nhìn xuống anh, giọng nói lạnh lùng ném xuống:

"Cái đồ không có chí tiến thủ, có vài thứ đúng là mọc phí trên người em rồi."

Kỳ Ngôn không hiểu nổi, đang yên đang lành sao lại nâng tầm lên thành công kích cá nhân thế này?

Lông mi anh khẽ rung động, ngước đầu nhìn cô, đôi mắt trong veo quá mức, mang theo chút vô tội vì bị đ.á.n.h cho nghệch mặt ra.

Bạch Thư nhìn gương mặt này, cơn giận lại chẳng tài nào phát ra được nữa.

"Bỏ đi."

Cô soi lại mình trong gương, gật đầu quyết định lấy bộ này.

Sau đó cô bảo Kỳ Ngôn đi về trước.

...

Đây là một bữa tiệc từ thiện vô cùng long trọng.

Hội trường rộng rãi nhưng cách bày trí không hề phô trương, mỗi một chi tiết đều toát lên vẻ tinh tế.

Ánh đèn ấm áp không ch.ói mắt, bao phủ cả khán phòng trong một lớp hào quang dịu nhẹ.

Trên các bàn tròn đều được bày hoa hồng trắng và chân nến bạc, thanh nhã mà trang trọng.

Khách mời đến dự rất đông, nhìn lướt qua, gần như những gương mặt m.á.u mặt trong mọi ngành nghề đều có mặt, phong thái trò chuyện đầy tự tin và quyền lực.

Giữa đại sảnh dựng một sân khấu tạm thời không quá cao, hai bên là khu vực chờ được ngăn cách bởi những tấm rèm màu nhạt đơn giản.

Bạch Thư vừa bước vào hội trường, đã có không ít ánh mắt âm thầm dõi theo.

Cô diện một chiếc váy dạ hội màu xanh đậm với những đường cắt may dứt khoát, tối giản, phần vai vuông vức, vòng eo được thắt lại vừa vặn.

Bước chân cô vững chãi, cử chỉ thong dong, dù không nói lời nào nhưng tự thân đã mang một khí chất áp đảo.

Làn da trắng nõn rạng rỡ, ánh đèn chiếu lên mặt cô, phản chiếu một dung nhan diễm lệ bừng sáng.

Đôi môi đỏ thắm, đuôi mắt xếch nhẹ, trong sự rạng rỡ có chút lạnh lùng, khiến người ta không dám khinh suất nhìn thẳng.

Cô không đeo bất kỳ trang sức cầu kỳ nào, chỉ điểm xuyết một đôi khuyên tai bạc tố đơn giản bên tai, mỗi khi di chuyển lại đung đưa nhẹ nhàng, thấp điệu nhưng hút mắt, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo một cách tinh tế.

Chỉ riêng việc cô bước vào đã khiến vài vị khách đang trò chuyện phải dừng chủ đề lại.

Có người không nhịn được khẽ hỏi: "Đó là ai vậy?"

Người bên cạnh liếc nhìn cô, nhỏ giọng đáp: "Thiên kim nhà họ Bạch, cái cô đang nổi đình nổi đám dạo gần đây đấy."

Dừng một chút, lại có người nhẹ giọng bổ sung, ngữ điệu hơi lạnh:

"Chính là cô tiểu thư tống cả người nhà mình vào tù sao?"

"Chậc, đúng là loại mèo mả gà đồng nào cũng có thể đến đây."

Ngay sau đó là một giọng nói ch.ói tai đ.â.m vào tai Bạch Thư, mang theo sự khinh miệt và ghen tị không hề che giấu.

Cô chậm rãi quay đầu nhìn lại.

Người vừa nói là Phùng Viện, cái đuôi ngoan ngoãn nhất của Bạch Duyệt.

Nhà họ Phùng vốn chẳng có bản lĩnh gì, nhờ vào việc nịnh bợ Bạch Duyệt điên cuồng mới miễn cưỡng có chút danh tiếng trong giới.

Giờ đây Bạch Duyệt đang ngồi tù, nhà họ Bạch cũng đang lung lay sắp đổ, nhà họ Phùng tự nhiên cũng theo đó mà xuống dốc không phanh.

Phùng Viện nâng ly rượu, cười mỉa một tiếng, giọng điệu đầy vẻ châm chọc cố ý hạ thấp đối phương:

"Để bám lấy cái chân lớn của nhà họ Ninh mà đến cả bố đẻ em ruột cũng tống vào tù được, vậy mà vẫn còn mặt mũi đến đây.

Ồ, tôi suýt quên mất, có những người da mặt vốn dĩ rất dày.

Ngày trước bị Hoắc Lăng từ hôn công khai trước mặt bao nhiêu người, biến thành trò cười cho cả thành phố mà vẫn có thể vờ như không có chuyện gì đi qua đi lại."

Bạch Thư đứng cách đó không xa, vẻ mặt không chút cảm xúc lắng nghe, chỉ cảm thấy một luồng khí tức hạ thấp chỉ số thông minh vô vị tột cùng đang ập đến.

Cô không có chút biến động tâm trạng nào.

Không phải là vấn đề có giận hay không, mà là loại người này thực sự khiến cô cảm thấy mắng trả cũng chỉ lãng phí nước miếng.

Tiếc thay, hôm nay tâm trạng cô lại không tốt.

Bạch Thư bước tới, không nói một lời, trước khi Phùng Viện kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cô đã giơ tay giáng một cái tát dứt khoát.

Tiếng tát vang lên giòn giã.

Phùng Viện loạng choạng, ly rượu suýt nữa thì không cầm chắc, một bên mặt đỏ ửng lên, cô ta trợn tròn mắt, không tin nổi nhìn Bạch Thư:

"Cô, cô điên…"

Lời còn chưa dứt, bên mặt còn lại đã hứng thêm một cái tát nảy lửa.

"Xem ra trời lạnh rồi, nhà họ Phùng cũng nên tàn lụi đi thôi."

Bạch Thư nói ra một câu mà kiếp trước cô luôn thấy rất ngốc nghếch, lại còn ra vẻ.

Nhưng mà ôi chao, cảm giác sảng khoái bất ngờ thật đấy!

"Cô nghĩ mình là ai chứ? Bây giờ nhà họ Bạch mới là kẻ tàn lụi!

Cái loại sao chổi bị người ghét ch.ó chê như cô, không biết đã dùng thủ đoạn quyến rũ gì để dắt mũi Ninh Trình leo lên vị trí này!"

Giọng Phùng Viện đột ngột rít lên, gần như xuyên thấu cả hội trường.

Xung quanh lập tức im lặng vài giây, những vị khách đang tán gẫu đều dừng động tác, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía này.

Có người âm thầm lấy điện thoại ra, có người lại tiến lại gần hơn, nheo mắt xem kịch hay.

Chút thể diện và chừng mực trong không khí xem chừng sắp bị hất đổ hết cả.

Bạch Thư ngước mắt nhìn cô ta, ánh mắt thậm chí chẳng có chút gợn sóng, chỉ nhẹ nhàng chớp mắt một cái như thể đang xác nhận xem đối phương có thực sự dám gào lên câu đó hay không.

Mối quan hệ của cô với nhà họ Ninh hiện tại vẫn chưa công khai ra ngoài.

Cũng do năm xưa bố của cô phất lên được là nhờ nhà vợ, vì giữ sĩ diện nên ông ta giấu rất kỹ, ngay cả trong giới cũng chỉ biết đến thần thoại "tay trắng lập nghiệp" của ông ta.

Sau này khi định bám víu lấy nhà họ Ninh thì ông ta đã bị tống vào tù. Còn những người biết thân phận thật sự của cô, cũng chỉ là vài người bạn già do đích thân Ninh lão phu nhân giới thiệu.

Lúc này trong đám người đứng xem, quả thật có vài người đang khẽ nhíu mày, đó là vài vị trưởng bối có quan hệ tốt trong giới của Ninh Trình, họ nhìn nhau, dường như đã nhận ra điều gì đó.

Nhưng chưa đợi họ lên tiếng, Ninh Trình cuối cùng đã xuất hiện.

Anh ấy mặc một bộ vest màu xám đậm, dáng người cao ráo, đường nét lạnh lùng, bước chân vững chãi tiến vào hội trường, vừa vặn nghe thấy câu nói ch.ói tai của Phùng Viện.

Bạch Thư mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch.

Cái vai pháo hôi này cư nhiên lại tự dâng lên một màn vả mặt sảng khoái ngay tại chỗ.

Đúng là một phông nền quá sức đạt tiêu chuẩn.

Phùng Viện vẫn đang hừng hực lửa giận, mắt đỏ hoe, rõ ràng vẫn chưa nhận ra tai họa đã giáng xuống đầu mình.

Lúc này, thần sắc Ninh Trình vô cùng bình thản, không vội nổi giận mà chỉ ngước mắt quét một vòng xung quanh, ánh mắt lạnh nhạt mang theo một áp lực vô hình.

Khách khứa xung quanh đều thu lại nụ cười, ý định xem kịch hay cũng giảm đi vài phần.

Ninh Trình đi đến bên cạnh Bạch Thư, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân:

"Vẫn chưa chính thức giới thiệu, đây là con gái ruột của cô tôi, là cháu ngoại của bà nội tôi."

Giọng anh ấy vang lên rõ ràng: "Là hậu bối chính tông nhất của nhà họ Ninh."

Không gian xung quanh im phăng phắc như tờ.

Vài vị khách vừa nãy còn đang định xem trò cười giờ sắc mặt biến đổi, có người theo bản năng tránh ánh mắt đi chỗ khác, cũng có người sực nhớ ra thời gian trước bên cạnh Ninh lão phu nhân quả thực có xuất hiện một bóng dáng như vậy.

Câu nói này có sức nặng rất lớn, hơn nữa lại do đích thân thái t.ử gia nhà họ Ninh nói ra.

Phùng Viện đứng ngây ra tại chỗ, vẻ đắc ý trên mặt phút chốc tan biến sạch sành sanh.

"Bạch Duyệt cô ta... Cô ta căn bản không hề nói bà ngoại mình là người nhà họ Ninh... Cô ta chưa từng nói bao giờ!"

Cô ta thậm chí chẳng buồn để ý đến cái mặt đang đau rát, vội vàng hỏi dồn dập.

Bạch Thư nhìn phản ứng đó, khẽ cười một tiếng, thong thả nói:

"Bạch Duyệt đâu phải do mẹ tôi sinh ra, có liên quan gì đến bà ngoại tôi đâu?"

Những người có mặt lập tức hiểu ra điều gì đó.

Cộng thêm việc tuổi tác của Bạch Thư và Bạch Duyệt không chênh lệch là bao.

Trong đám đông liền rộ lên vài tiếng cảm thán nhỏ, ánh mắt giao nhau, lời chưa nói ra nhưng trong lòng ai nấy đều đã tự biên soạn xong cả một kịch bản drama hào môn.

Mặt Phùng Viện trắng bệch, môi run rẩy, đứng không vững nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ta không ngốc, tất nhiên là đã nghe hiểu.

"Viện Viện!"

Mẹ cô ta bước nhanh qua đám đông chạy tới, thần sắc khó coi đến mức gần như không giữ nổi thể diện, quát khẽ:

"Nói nhăng nói cuội gì đấy! Mau xin lỗi tiểu thư Bạch, xin lỗi Ninh thiếu gia ngay!"

Phùng Viện còn chưa kịp phản ứng đã bị mẹ mình nắm c.h.ặ.t cánh tay kéo ra sau, đồng thời không ngừng hạ thấp giọng:

"Xin lỗi tiểu thư Bạch... Trẻ con không hiểu chuyện, tiểu thư Bạch đại nhân đại lượng xin đừng để tâm..."

Bạch Thư nhướng mày: "Bà đúng là rất có phong thái của vị dì từng là mẹ kế của tôi đấy."

Câu nói này vừa thốt ra, sắc mặt mẹ Phùng lập tức tái nhợt.

Những người ở đây đều biết, mẹ Phùng năm xưa bám được vào vòng tròn thượng lưu là nhờ những thủ đoạn không mấy tốt đẹp, cái quá khứ đó căn bản không chịu nổi sự soi mói.

Câu này của Bạch Thư giống như một lưỡi d.a.o m.ổ x.ẻ ngay vào chỗ mà bà ta sợ bị nhắc đến nhất.

"Mẹ, mẹ bóp con đau quá..."

Phùng Viện không nhịn được thút thít một tiếng, mặt vẫn đau rát, cổ tay bị siết đến đỏ ửng.

Xung quanh là vô số ánh mắt đổ dồn, tất cả đều như đang xem một trò hề.

Mẹ Phùng lúc này mới nhận ra mình đã thất lễ, nhưng khi quay đầu lại, Bạch Thư đã xoay người rời đi, không hề dừng lại nửa giây.

Còn phía Ninh Trình vẫn đang lầm bầm mắng mỏ.

"Chị họ, sao chị không để em nói thêm vài câu?"

Trong mắt anh ấy đầy vẻ ấm ức:

"Cái loại đó phải c.h.ử.i cho cô ta tìm lỗ nẻ mà chui xuống ngay tại chỗ chứ, chị không cho em nói làm em nghẹn c.h.ế.t đi được."

"Mấy con tép riu không lên nổi mặt bàn đó, em mắng cô ta chỉ làm hạ thấp thân phận của em thôi."

Bạch Thư trấn an cậu em họ:

"Giờ mọi người đều hiểu rõ chuyện là thế nào rồi, nếu em nói thêm vài câu nữa, biết đâu em lại biến thành kẻ bắt nạt người khác đấy."

Ninh Trình nghe cô nói vậy, nhíu mày suy nghĩ một lát, thấy cũng có lý.

"Nhưng vẫn để họ đi dễ dàng quá, em thấy bực mình."

Bạch Thư khẽ cười, khóe mắt liếc thấy một phục vụ bưng khay đồ uống đi ngang qua, cô thuận tay định lấy một ly cho Ninh Trình:

"Em bớt..."

Chữ "giận" còn chưa kịp thốt ra, động tác của cô khựng lại, cả người hơi ngả ra sau, mắt mở to kinh ngạc.

Cô đã nhìn rõ gương mặt của người "phục vụ" đó.

Kỳ Ngôn!

Lúc này anh đang mặc một bộ đuôi tôm màu đen vô cùng vừa vặn, sơ mi trắng cài cúc chỉnh tề, cổ tay áo điểm xuyết viền bạc tinh tế, thắt nơ ngay ngắn.

Đặc biệt là mái tóc, rõ ràng đã được chăm chút kỹ lưỡng, toàn bộ tóc được vuốt ra sau gọn gàng, đường nét trán và thái dương lạnh lùng, lộ ra một gương mặt đẹp trai đến mức gần như trương dương.

Quá đẹp trai!

Đẹp đến mức khiến tim Bạch Thư đập thình thịch liên hồi.

"Sao cậu lại ở đây?"

Ninh Trình lên tiếng trước, nhíu mày chất vấn.

Bạch Thư thoát ra khỏi sự sững sờ trước nhan sắc của anh, cũng hỏi:

"Sao em lại xuất hiện ở đây vậy?"

Kỳ Ngôn lấy từ trên khay gỗ ra một ly nước trái cây đưa cho cô: "Em làm thêm ở đây."

"Làm thêm?"

"Làm phục vụ?"

Bạch Thư và Ninh Trình đồng thanh hỏi.

Kỳ Ngôn không đáp lời, chỉ cúi đầu, thuận tay vén lọn tóc mai bị rơi xuống bên tai cô, động tác dịu dàng như một thói quen tự nhiên.

Mặt Ninh Trình đen lại ngay tại chỗ, mắt trợn tròn, một tay gạt phắt tay anh ra:

"Cậu định làm cái trò gì đấy?"

Kỳ Ngôn không có thêm hành động gì khác.

Lúc này anh xoay người rời đi, Bạch Thư nhìn theo bóng lưng anh, tay vẫn cầm ly nước trái cây vừa nhận lấy, vẻ mặt đầy hoang mang.

Anh... Cứ thế mà đi sao?

Không phải đến để phá đám?

Không phải đến để gây chuyện?

Sao lại không giống như cô nghĩ chút nào thế này.

"Có phải hắn ta theo dõi chị tới đây không?"

Ninh Trình đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi.

Bạch Thư nghĩ chắc là không phải đâu, dù có theo dõi thì cũng phải có thiệp mời mới vào được chứ.

Ninh Trình cũng nghĩ đến điểm này.

Chưa kịp để hai người nghĩ ra manh mối gì, đã thấy Kỳ Ngôn đi tới trước cây đàn piano đại dương cầm giữa đại sảnh, động tác tự nhiên mở nắp đàn, trong khi các vị khách còn chưa kịp phản ứng, anh đã trực tiếp ngồi xuống.

Giây tiếp theo, một ánh đèn sân khấu tập trung chiếu rọi chuẩn xác lên người anh.

Anh ngồi ở đó, trong bộ đuôi tôm đen, sơ mi trắng dưới ánh đèn trông càng thêm phẳng phiu, viền bạc nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng sắc lẹm.

Dáng người thẳng tắp, bờ vai rộng mở, phong thái vô cùng trang trọng.

Mái tóc được vuốt ra sau không một sợi rối, đường nét lông mày và mắt được ánh đèn kéo ra một đường nét thanh lãnh, gương mặt tuấn tú quá mức lúc này lại có thêm một phần tĩnh lặng đặc trưng của sân khấu.

Sau đó, anh đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Thư.

Cái nhìn đó thản nhiên nhưng đầy sức xuyên thấu, đuôi mắt xếch nhẹ, khóe môi chậm rãi nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ hút hồn.

Trương dương, lại pha chút lả lơi, nhưng lại chẳng hề khiến người ta ghét bỏ.

Bạch Thư đang nhìn anh, nụ cười đó rơi vào đáy mắt khiến cô như bị ai đó điểm huyệt, trái tim khẽ run rẩy.

Kỳ Ngôn không nói gì, chỉ từ từ hạ mi mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên phím đàn.

Tiếng đàn lập tức vang lên...

Cái quái gì vậy?

Bạch Thư không ngờ anh còn có kỹ năng này.

Cô nhìn đến mức cảm thấy hơi khô cổ bỏng họng, uống cạn ly nước trên tay, lại lấy thêm một ly khác trên bàn uống sạch.

"Hóa ra hắn ta thực sự tới đây làm thêm à."

Ninh Trình thấy cảnh này thì tặc lưỡi nói.

Hệ thống: [Nhiệm vụ hôn môi: Hôn mục tiêu Kỳ Ngôn một lần, phần thưởng sẽ được trao dựa trên thời gian nụ hôn kéo dài.]

Mắt cô đột nhiên mở to.

Chỉ cảm thấy một luồng khí nóng không rõ nguyên do từ sâu trong cơ thể nhanh ch.óng lan tỏa ra.

Giống như một van điều tiết nào đó đột ngột bị mở ra, lòng bàn tay nóng ran, vùng cổ cũng trào dâng một cơn nhiệt kỳ lạ, ngay cả hơi thở cũng không còn ổn định. Bạch Thư cảm thấy mình thật là vô dụng.

Chẳng phải chỉ là một nhiệm vụ hôn môi thôi sao?

Vậy mà cô lại kích động đến mức toàn thân nóng bừng, ngay cả cổ họng cũng bắt đầu thấy khô khốc.

Ngay lúc này, nốt nhạc cuối cùng của Kỳ Ngôn vang lên, tiếng đàn đột ngột dừng lại.

Anh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt không chệch đi đâu được mà nhìn thẳng về phía cô, vừa vặn chạm nhau.

Tim Bạch Thư thắt lại một nhịp, cô khẽ nuốt nước bọt, như muốn nuốt trôi luồng nhiệt bất ngờ kia xuống.

Cô đột ngột đứng dậy, vừa nhỏ giọng nói vừa không dám nhìn anh thêm cái thứ hai: "Em họ, chị có chút việc tìm Kỳ Ngôn một lát."

Ninh Trình còn chưa kịp hỏi một câu "rốt cuộc là việc gì", đã thấy cô sải bước lướt qua bàn chính, đi về phía sân khấu.

Còn Kỳ Ngôn bên cạnh sân khấu vừa mới đứng lên, đang chuẩn bị rời khỏi khu vực đàn piano, đã bị Bạch Thư vung tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.

Kỳ Ngôn ngẩn người, chưa kịp mở lời đã bị cô không phân bua gì mà kéo đi ra ngoài.

Bước chân cô rất nhanh, động tác kéo anh cũng chẳng hề che giấu chút nào.

Dáng vẻ này, các vị khách có mặt tại hội trường tự nhiên đều thu vào tầm mắt.

Không ít người đồng loạt ngoái nhìn, xì xào bàn tán.

Còn ở phía bên kia hội trường, trong một góc tương đối yên tĩnh, Hoắc Lăng đang dựa vào chiếc ghế chân cao, áo vest vắt trên lưng ghế, cổ tay áo sơ mi hơi xắn lên, thần sắc lạnh lùng lắng nghe người đối diện nói chuyện.

Anh vốn dĩ luôn rất kiên nhẫn với những chi tiết vụn vặt thế này, nhưng tối nay lại bồn chồn một cách lạ thường.

Chốc chốc lại nhíu mày.

Cho đến khi bóng dáng quen thuộc kia lọt vào tầm mắt anh.

Bạch Thư…

Cô vậy mà ở giữa đám đông, chẳng hề che giấu mà nắm tay Kỳ Ngôn, vẻ mặt cấp thiết, trực tiếp kéo người ta từ bên sân khấu ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, Hoắc Lăng vụt đứng dậy, động tác đột ngột đến mức chiếc ghế bị đẩy ra tạo thành một tiếng động khẽ.

Đối phương ngẩn ra, theo bản năng lên tiếng: "Hoắc tổng, ngài định..."

[Phía sau màn kích thích bắt đầu rồi nha~.]