Nhịp thở của Cố Ngôn Thâm dần dần bình ổn lại, đôi mắt ấy vẫn nhìn cô không chớp lấy một giây, rõ ràng là đang ép cô phải đưa ra một câu trả lời.
Bạch Thư há miệng, nhưng chẳng thốt nên lời.
Chút đắc ý nhỏ nhoi vì bản thân quá được săn đón vừa mới nảy ra, giờ đây đã bị ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ của Cố Ngôn Thâm dọa cho tan thành mây khói.
Thôi xong rồi.
Cô thực sự có chút sợ hãi.
Loại người như Cố Ngôn Thâm hoàn toàn khác với Kỳ Ngôn hay Giang Nghiên – những người vẫn còn chút cảm xúc mềm mỏng.
Anh sẽ không hành động bốc đồng, nhưng cái sự đáng sợ của anh lại càng khiến người ta hoảng loạn hơn…
Cái cảm giác áp bức bình tĩnh đến cực hạn ấy hệt như một bàn tay có thể siết c.h.ặ.t bất cứ lúc nào, bóp nghẹt khiến cô không tài nào thở nổi.
Sau lưng Bạch Thư dán c.h.ặ.t vào tường, đại não xoay chuyển cực nhanh.
Phải làm sao bây giờ?
Người này không dễ dỗ dành đâu.
Kỳ Ngôn chỉ cần dỗ vài câu là sẽ ngoan ngay.
Giang Nghiên có giận thì dùng chút chiêu trò nũng nịu là có thể lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Đầu óc Bạch Thư bắt đầu hoạt động hết công suất.
Dỗ dành? Vô dụng thôi.
Nũng nịu?
Có lẽ sẽ cứu được mạng này.
Vậy thì dứt khoát kết hợp cả hai rồi thêm chút "kích thích" vậy.
Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, không có ai.
Thế là, Bạch Thư hít sâu một hơi, kiễng chân lên, cả người đột ngột áp sát lại gần.
Cô trực tiếp chủ động hôn anh.
Cố Ngôn Thâm không ngờ cô lại tung ra chiêu này, cả người anh chấn động, theo bản năng định né tránh, nhưng vào khoảnh khắc đó hơi thở của cô đã hoàn toàn bao trùm lấy anh.
Răng môi chạm nhau, nhịp thở vốn dĩ đang lạnh lùng cứng nhắc của anh tức khắc rối loạn.
Nụ hôn ấy mang theo vài phần vội vã, cũng có vài phần cẩn trọng, nhưng lại đầy rẫy sự mê hoặc.
Cố Ngôn Thâm định giơ tay đẩy cô ra, nhưng cuối cùng đôi bàn tay ấy lại chỉ đặt lên eo cô để giữ vững.
Bạch Thư nhận ra hơi thở của anh càng lúc càng nặng nề, biết chiêu này đã có hiệu quả, liền thừa thắng xông lên tựa trán vào đầu anh, nhịp thở dồn dập, giọng nói cũng trầm xuống.
"Dù cho em có thích người đàn ông khác đi chăng nữa"
Cô khẽ thở dốc, đôi mắt lấp lánh.
"Thì em cũng vẫn thích anh mà, không được sao?"
Đầu ngón tay của Cố Ngôn Thâm siết c.h.ặ.t lại, nhịp thở gần như mất kiểm soát.
Anh chằm chằm nhìn cô, nơi đáy mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp.
Có giận dữ, có hoảng loạn và cũng có cả vài phần bất lực.
Hồi lâu sau, anh khẽ cười một tiếng, nụ cười ấy pha lẫn ngọn lửa giận đang bị đè nén.
"Cái đồ phụ nữ nhà em."
Giọng nói không lớn, nghe như nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại tràn đầy vẻ không cam lòng mà chẳng thể làm gì được.
Bạch Thư vẫn dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, cảm nhận được nhịp đập của trái tim ấy.
Cô không ngờ chiêu này lại thực sự có tác dụng?
Trong lòng cô lại không nhịn được mà thầm đắc ý.
Được lắm Bạch Thư, cái khả năng quản lý cảm xúc và xử lý khủng hoảng này của mày đúng là đạt đến trình độ chuyên nghiệp rồi.
Bạch Thư ngẩng đầu lên, ngoài miệng vẫn dịu dàng đến c.h.ế.t người, cô khẽ nâng mắt nhỏ nhẹ nói:
"Nếu anh không bằng lòng thì thôi vậy."
Dứt lời, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, ngữ khí dịu dàng như gió thoảng nhưng lại mang theo một chút khoảng cách hư ảo.
Bàn tay Cố Ngôn Thâm khẽ cử động, nhưng cuối cùng vẫn không đưa ra lần nữa.
Lúc Bạch Thư quay người đi, cô cảm thấy bờ môi vẫn còn nóng rát, cú vừa rồi quá mạnh bạo nên bị anh c.ắ.n cho hơi sưng đỏ.
Cô đưa tay lên sờ, không nhịn được mà nhíu mày.
Cứ thế này mà quay lại thì thế nào cũng bị người ta nhìn ra cho xem.
Cô vội vàng quay lại nhà vệ sinh, định bụng dặm lại chút son môi để che đi.
Mà Cố Ngôn Thâm vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Anh nhìn bóng lưng cô dần khuất xa, những ngón tay chậm rãi siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m.
...
Bạch Thư đối diện với gương cẩn thận sửa lại lớp trang điểm, màu son được đổi thành tông đỏ đậm hơn một chút, miễn cưỡng che đi vệt sưng đỏ, trông chỉ giống như lớp trang điểm hơi dày hơn bình thường.
Cô khẽ thở phào một cái trước gương, thầm tự gật đầu với chính mình:
"Chắc là lừa qua mắt được thôi."
Sau khi chấn chỉnh lại cảm xúc, cô đẩy cửa trở lại phòng bao.
Vừa bước vào, mấy luồng ánh mắt gần như đồng thời đổ dồn lên người cô.
Bạch Thư giả vờ như không có chuyện gì mà ngồi lại vị trí cũ, còn chưa kịp cầm đũa lên thì giọng nói nhàn nhạt của Giang Nghiên đã vang lên bên cạnh.
"Môi chị hơi sưng đấy."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thư khựng người lại trong phút chốc, suýt chút nữa thì bị sặc không khí.
Mấy người xung quanh đều khẽ ngước mắt lên, biểu cảm của mợ Ninh thoáng khựng lại một chút, ngay cả lông mày của Hoắc Lăng cũng khẽ nhúc nhích.
Bạch Thư nhanh ch.óng nở một nụ cười, nỗ lực duy trì vẻ trấn tĩnh:
"À, cái đó, chị vừa mới dặm lại son môi, màu hơi đậm nên nhìn có vẻ dày chút thôi."
Giang Nghiên hơi nghiêng đầu, giữa đôi lông mày mang theo một tia dò xét không rõ ý tứ.
"Vậy sao?"
Ngữ khí anh nhàn nhạt, khóe môi gần như không có biến động, khiến người ta không phân biệt được anh đang hỏi hay đang thắc mắc.
Bạch Thư vội vàng đ.á.n.h trống lảng, đưa tay chỉ vào đĩa thức ăn phía trước.
"Chị muốn ăn món kia, em lấy giúp chị với."
Giang Nghiên cuối cùng vẫn đưa đũa ra, lặng lẽ gắp cho cô một miếng thức ăn đặt vào bát.
Bạch Thư khẽ nói một câu "cảm ơn", đang định làm dịu bầu không khí đi một chút thì đột nhiên nghe thấy tiếng động ở phía đối diện.
Thư ký của Cố Ngôn Thâm bước tới, hơi cúi người tỏ vẻ cung kính, giọng nói không cao nhưng đủ để cả bàn tiệc nghe thấy:
"Ninh tổng, Hoắc tiên sinh, thật xin lỗi. Cố tổng của chúng tôi vừa rồi uống hơi nhiều, hiện tại cần phải ra ngoài một lát."
Đôi đũa trong tay Bạch Thư khựng lại một chút, trái tim cũng theo đó mà lỡ một nhịp.
Vị thư ký nói tiếp, lại cung kính bồi thêm một câu:
"Cố tổng bảo tôi chuyển lời tới Ninh tổng, lần tới sẽ đích thân mời ngài uống một bữa riêng ạ."
Phòng bao trong phút chốc rơi vào im lặng.
Hoắc Lăng nhướng mày, thần sắc có chút không rõ ý vị, cậu Ninh khẽ mỉm cười:
"Tiểu Cố uống nhiều rồi, vẫn nên nghỉ ngơi là quan trọng nhất."
Bạch Thư cúi đầu gắp thức ăn, cô biết anh cố ý rời đi.
Xem ra anh ấy rất khó chấp nhận việc cô có người khác.
Nghĩ lại cũng bình thường thôi.
Cô cũng đâu có chấp nhận nổi việc bọn họ có người đàn bà khác đâu!
Nhưng mà bản thân cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Bạch Thư thầm thở dài một tiếng.
Hoắc Lăng trực tiếp tiến đến ngồi xuống bên cạnh cô.
"Anh ta bỗng nhiên bỏ đi."
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, tia cười nơi đuôi mắt thật giả khó phân:
"Không lẽ em đã nói gì với anh ta sao?"
Ngón tay Bạch Thư khẽ siết lại dưới gầm bàn, khóe môi giật giật, gương mặt cứng nhắc duy trì nụ cười.
"Em thì nói được cái gì cơ chứ?"
Ngữ khí cô nhàn nhạt, cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Hoắc Lăng nhìn cô, không truy hỏi thêm nữa.
Anh khẽ cười thành tiếng, tiếng cười không lớn nhưng mang theo một sự mập mờ khó hiểu, hệt như đang cười nhạo sự che giấu của cô, lại hệt như đang cười nhạo phỏng đoán của chính mình.
"Xem ra, đúng là có nói gì đó thật rồi."
Nói xong, anh giơ ly lên, hờ hững nhấp một ngụm rượu.
Bạch Thư vờ như cúi đầu ăn thức ăn, nhưng nhịp tim lại có chút dồn dập.
Hoắc Lăng nhìn bộ dạng này của cô, ý cười càng sâu hơn.
...
Ở một diễn biến khác, Minh Thứ vừa mới kết thúc một ca phẫu thuật kéo dài suốt mười tám tiếng đồng hồ.
Lúc tháo găng tay ra, đến cả đầu ngón tay anh ta cũng đang run rẩy, mồ hôi chảy ròng ròng theo thái dương, cả người gần như chỉ còn dựa vào ý chí để chống đỡ.
Nhưng lúc này anh ta không thể đi nghỉ ngơi được, vì còn phải trông chừng người anh em tốt Cố Ngôn Thâm.
Cố Ngôn Thâm mắt nhìn xuống, bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t, mở miệng ra là một câu…
"Minh Thứ, chắc là tôi điên thật rồi."
Minh Thứ vốn dĩ tưởng người này tìm mình để bàn chuyện công sự, kết quả giây tiếp theo, Cố Ngôn Thâm bắt đầu…
Tâm sự chuyện tình cảm.
"Tôi biết rõ cô ấy đang đùa với lửa."
Giọng Cố Ngôn Thâm khàn đến lợi hại.
“Nhưng chỉ cần cô ấy nhìn tôi một cái, là tôi hoàn toàn rối loạn cả lên."
"Cậu nói xem, tôi có phải là một tên lụy tình không?"
Minh Thứ: "..."
Có phải lụy tình hay không chẳng lẽ trong lòng cậu không tự biết sao?
Hơn nữa anh ta là một người vừa mới từ trên bàn mổ xuống, trong đầu vẫn còn vương vất mùi chỉ khâu, t.h.u.ố.c mê và mùi m.á.u, kết quả đột nhiên bị nhét đầy một bụng chuyện bát quái tình cảm.
Anh ta cảm thấy cả cái não mình đang ong ong lên, thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải mình quá mệt nên sinh ra ảo giác rồi không.
Cố Ngôn Thâm vẫn còn đang nói, tốc độ cực kỳ chậm, mỗi chữ thốt ra như thể đang nghiến răng nghiến lợi mà ép ra ngoài luồng hỏa khí đang kìm nén.
Minh Thứ nghe mà da đầu tê rần.
Anh ta cũng bắt đầu thầm xin lỗi vì trước đây đã từng nghi ngờ người anh em tốt này là gay.