Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Trong phòng bao không một bóng người, không khí ngột ngạt đến nóng bừng.
Chỉ còn lại những tiếng thở dốc đan xen vang vọng.
Không biết đã qua bao lâu, Bạch Thư cuối cùng cũng giơ tay lên, đ.ấ.m thật mạnh vào n.g.ự.c Kỳ Ngôn một cái.
Kỳ Ngôn khựng lại một chút, hơi thở vẫn chưa ổn định, lọn tóc rũ trước trán, hàng mi khẽ run, sắc tối trong đáy mắt vẫn chưa tan đi.
Anh cuối cùng cũng buông cô ra, khóe môi mang theo hơi thở dồn dập, cả người dường như cũng đang nỗ lực để lấy lại bình tĩnh.
Trên mặt Bạch Thư ửng hồng một cách không tự nhiên, cảm xúc nơi chân mày mắt rất phức tạp, vừa có chút giận, lại có chút căng thẳng.
Cô cũng lo lắng nhỡ đâu bên ngoài có người đột ngột đi vào.
Bạch Thư mím nhẹ môi, nhịp thở không đều, ánh mắt sáng rực hệt như đang giấu lửa.
Thần sắc của Kỳ Ngôn cũng không còn vẻ tùy ý như vừa nãy.
Ánh mắt anh rơi trên gương mặt cô, khóe môi vẫn còn lưu lại hơi thở ấm nóng kia.
Bạch Thư vẫn chưa kịp xuôi cơn giận, cô đưa tay đẩy anh ra xa vài bước, hạ thấp giọng mắng:
"Kỳ Ngôn, não em có vấn đề à? Chuyện này mà bị chụp được thì em không cần sự nghiệp nữa đúng không?"
Kỳ Ngôn bị mắng cũng không giận, trái lại còn khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo chút khàn khàn.
Anh tiến lại gần thêm một bước, cả người gần như dán sát vào cô, đầu khẽ tựa lên vai cô cọ cọ, ngữ khí vừa ngoan ngoãn vừa ăn vạ:
"Không lo đâu, em khóa cửa rồi."
Bạch Thư giận đến mức buồn cười, giơ tay vỗ anh một cái:
"Chị cứ tưởng em đã sửa đổi rồi, không ngờ em vẫn cứ xem nhẹ công việc như thế."
Kỳ Ngôn bị câu này của cô làm cho ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc hơn vài phần.
Anh nhìn thẳng vào cô, ý cười nơi khóe môi nhạt đi, giọng nói thấp nhưng đầy vẻ bướng bỉnh:
"Em có không nghiêm túc chỗ nào chứ?
Em làm việc chăm chỉ cần mẫn, ngay cả những thông báo người khác không muốn nhận em cũng nhận.
Cả cái ê-kíp đó, giờ đều dựa vào em làm việc để nuôi sống đấy."
Anh nói một cách bình thản, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi đè nén sâu trong lòng.
Bạch Thư nghe anh nói mà sững người, cơn giận nơi chân mày cũng dịu lại đôi chút.
Cô sực nhớ ra thời gian trước tên nhóc này phải đi tận hốc bò ké để quay phim.
Được rồi, có lẽ mình đã hiểu lầm anh rồi.
Bạch Thư cũng biết nhận lỗi, ngữ khí của cô mềm mỏng hơn:
"Được rồi, xin lỗi... Là chị hiểu lầm em."
Ánh mắt Kỳ Ngôn khẽ động, ý cười nơi khóe môi dần hiện rõ, trong vẻ nhu hòa mang theo chút ý đồ đã đạt được.
"Vậy em có nên đòi chút bồi thường không nhỉ?"
Bạch Thư vừa định mở miệng, lời còn chưa kịp thốt ra…
Kỳ Ngôn đã thuận thế cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Cô trợn tròn mắt, giận đến mức định giơ tay đẩy người ra.
Nhưng ngay lúc đó…
"Cộc cộc…"
Ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ cửa dồn dập.
Bạch Thư giật nảy mình, theo bản năng c.ắ.n anh một cái…
Kỳ Ngôn hừ nhẹ một tiếng, cả người tức khắc cứng đờ.
Anh nhíu mày, từ trong cổ họng bật ra một tiếng rên rỉ trầm đục.
Bạch Thư lúc này mới phản ứng lại, cả người đỏ bừng đến tận mang tai.
Hơi thở loạn nhịp, cô cuống cuồng đẩy anh ra, gấp giọng nói: "Đều tại em cả đấy!"
Kỳ Ngôn che khóe môi, trong mắt lại mang theo một tia cười.
Dù nhịp thở chưa ổn nhưng ánh mắt anh sáng đến kinh người.
Cái nụ cười đó rõ ràng là bị c.ắ.n mà vẫn thấy xứng đáng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng nói mơ hồ.
"Ơ? Sao cánh cửa này lại bị khóa rồi?"
"Chắc bị ai khóa nhầm rồi, để tôi đi lấy chìa khóa."
Bạch Thư lập tức tỉnh táo lại, đẩy Kỳ Ngôn ra theo phản xạ có điều kiện.
Cô vội vàng chỉnh lại tóc tai, vuốt thẳng tay áo, còn phủi phủi vạt áo, cố gắng làm cho mình trông thật bình tĩnh.
Nhưng đến khi cô ngẩng đầu nhìn Kỳ Ngôn, cả người lại đờ ra.
Anh vẫn đang mặc bộ cổ trang đen vàng kia, ngọc quan hơi lệch, cổ áo cũng hơi xộc xệch.
Cả người đứng đó với hơi thở chưa ổn định, đuôi mắt ửng hồng, sắc môi càng thêm diễm lệ.
Khổ nỗi anh lại quá đẹp trai, cái vẻ đẹp trai quá mức lúc này lại trở thành bằng chứng tội phạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thư chỉ thấy da đầu tê dại.
Chuyện này mà để người ta nhìn thấy thì giải thích thế nào cũng không xong.
Và hơn nữa... Mắt của fan hâm mộ nổi tiếng là cực kỳ tinh tường.
Kỳ Ngôn dù có che chắn gương mặt mình thế nào đi nữa, chỉ cần bộ đồ này bước ra ngoài là ngay lập tức bị bóc ra ngay là ai.
Bây giờ hai người ở chung một phòng, cửa lại còn khóa...
Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, vị trí số một trên bảng hot search chắc chắn sẽ là tên của cô.
Bạch Thư mím môi, đại não xoay chuyển cực nhanh.
Cô hạ thấp giọng, tốc độ nói cực nhanh:
"Lát nữa em cứ bảo là cửa bị hỏng, không biết sao lại không mở được."
Kỳ Ngôn nhìn cô, khóe môi khẽ động, nhỏ giọng hỏi:
"Vậy còn chị? Chị định ra ngoài bằng cách nào?"
Bạch Thư liếc mắt nhìn, ngữ khí quả quyết: "Chị có cách, em không cần lo cho chị."
Ngữ khí dứt khoát đó khiến Kỳ Ngôn không thể phản bác thêm.
Anh im lặng một lát, lý nhí đáp một câu: "Được rồi."
Chỉ là ngữ điệu đó mang theo chút không tình nguyện như thường lệ của anh.
Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, đã có thể nghe thấy tiếng người đang tìm chìa khóa.
Bạch Thư nín thở, lòng thắt lại.
Cô chỉnh lại tay áo, tiến đến phía sau rèm cửa để che chắn bản thân.
Ổ khóa cửa vang lên một tiếng "cạch".
Phía Kỳ Ngôn phản ứng cực nhanh, anh giả vờ như vô tình vặn vặn tay nắm cửa vài cái.
Ngay khoảnh khắc người bên ngoài đẩy cửa bước vào, anh nhường ra một khe hở, thần sắc bình tĩnh đứng bên cạnh cửa.
Cửa mở ra, hai nhân viên công tác ló đầu vào, vừa thấy là Kỳ Ngôn, tất cả đều sững sờ.
Kỳ Ngôn thần tình tự nhiên, ngữ khí thản nhiên:
"Vừa nãy không biết chuyện gì, tôi vào đây gọi điện thoại một lát, gọi xong định ra ngoài thì thấy cửa không mở được."
Hai người kia vội vàng xua tay xin lỗi:
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, chắc là cái cửa này bị cũ quá rồi..."
Kỳ Ngôn chỉ khẽ gật đầu, thái độ ôn hòa, không nói gì thêm mà trực tiếp bước ra ngoài.
Anh vừa đi khỏi, hai người kia lập tức ngồi xuống bắt đầu kiểm tra ổ khóa.
Loay hoay một hồi, một người ngẩng đầu nhíu mày nói: "Thấy vẫn bình thường mà nhỉ."
Người kia lắc đầu nói:
"Không được, vẫn nên thay đi. Vừa rồi suýt thì nhốt cả ngôi sao đấy, nếu lại xảy ra chuyện rồi bị người ta đồn ra ngoài thì rắc rối to."
Họ nhìn nhau, đều lộ vẻ căng thẳng, vội vàng lấy bộ đàm ra gọi người.
Mà lúc này, Bạch Thư thừa dịp họ rời đi liền nhanh ch.óng lách người ra ngoài.
Bạch Thư rảo bước quay lại phòng bao chính, khi cô đẩy cửa bước vào, mọi người cũng vừa chuẩn bị đứng dậy.
Kim Thành là người đầu tiên ngẩng đầu, nhìn thấy cô, trong thần sắc thoáng qua một tia dò xét:
"Hai người trò chuyện xong rồi à?"
Kỳ Ngôn vừa mới đứng đợi cô ở bên ngoài, hiện tại hai người cùng nhau đi vào.
Bạch Thư khựng lại một chút, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười đúng mực:
"Xin lỗi, vừa rồi đột nhiên có chút việc nên bị chậm trễ vài phút."
Ngữ khí của cô rất tự nhiên, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Mọi người nhìn nhau, tuy trong lòng ít nhiều đều có chút tò mò nhưng vì ngại hoàn cảnh nên cũng không ai thực sự hỏi ra miệng.
Kim Thành thuận thế cười nói giảng hòa:
"Không sao, chúng ta cũng vừa hay đến lúc phải đi rồi."
Bữa tiệc cuối cùng cũng tuyên bố kết thúc, mọi người lần lượt đứng dậy, chào tạm biệt nhau theo từng nhóm nhỏ.
Ninh Trình định mở miệng nói gì đó nhưng Bạch Thư trực tiếp đưa tay ngăn lại:
"Em muốn đi chơi thì cứ đi đi, chị phải về đây."
Ngữ khí của cô thản nhiên, không có chỗ cho việc thương lượng.
Ninh Trình há miệng, cuối cùng vẫn im lặng.
Bạch Thư cầm lấy túi xách, mỉm cười nhẹ với mọi người: "Chào mọi người nhé."
Nào ngờ cô vừa bước ra ngoài, Kỳ Ngôn cũng đi theo sau.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com