Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Kỳ Ngôn vùi đầu vào cổ cô, ra sức nũng nịu, dáng vẻ hệt như một con thú nhỏ.
Bạch Thư bị anh cọ đến mức bật cười, đưa tay vỗ vỗ lưng anh:
"Chẳng phải chị đã về rồi sao?"
Kỳ Ngôn không nói gì, chỉ càng xích lại gần lòng bàn tay cô thêm vài phần, cả người gần như dán c.h.ặ.t lên người cô.
Anh lầm bầm: "Em cứ ngỡ tối nay chị sẽ không về cơ."
Bạch Thư thở dài, bị anh ôm đến mức người hơi nóng lên nhưng cũng không đẩy ra, chỉ khẽ nói:
"Được rồi, chị cũng rất mệt, người lại bẩn nữa, em để chị đi tắm cái đã."
Kỳ Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực: "Được."
Đến khi Bạch Thư tắm xong bước ra, tóc vẫn còn đang nhỏ nước.
Ánh đèn trong phòng khách dịu nhẹ, cô vừa ra ngoài đã thấy Kỳ Ngôn đang bưng một bát canh đặt lên chiếc bàn cạnh sofa.
Bát canh tỏa khói nghi ngút, hương thơm ngào ngạt.
Kỳ Ngôn tỉ mỉ trải một tấm đệm trên t.h.ả.m, cứ như đã tính toán sẵn cô sẽ ngồi ở đâu.
Bạch Thư mỉm cười ngồi xuống, vừa định mở miệng hỏi gì đó thì thấy Kỳ Ngôn đã cầm máy sấy tóc quay lại.
Anh ngồi trên thành ghế sofa, hai chân hơi dang ra, nhẹ nhàng gom tóc cô vào lòng bàn tay, đầu ngón tay lướt qua từng sợi tóc.
"Tóc còn ướt sẽ bị cảm lạnh đấy."
Luồng gió ấm áp và dịu nhẹ, tiếng "vù vù" vang lên bên tai.
Bạch Thư tựa vào cạnh gối anh, cả người có chút thả lỏng.
Đầu ngón tay anh mang theo nhiệt độ, thỉnh thoảng khẽ chạm vào cổ cô, ram ráp ngứa ngáy.
Cô không nhịn được mà thốt lên một tiếng: "Em thật tốt."
Kỳ Ngôn ngẩn người, sau đó liền mỉm cười.
Nụ cười ấy hệt như bầu trời đột nhiên hửng nắng, rạng rỡ và nhẹ nhõm.
"Vậy sau này chị khen em nhiều hơn một chút nhé."
Anh nói xong lại cúi đầu, tiếp tục chuyên tâm sấy tóc.
...
Bạch Thư ngồi trên sofa, một tay bưng bát canh, một tay gạt những lọn tóc lòa xòa, bắt đầu lải nhải phàn nàn.
"Lần ra nước ngoài này thực sự là mệt muốn c.h.ế.t, ở nước ngoài thì còn đỡ, chỉ có lúc trên máy bay là vật vã quá.
Lịch trình thì dày đặc, người cần gặp thì nhiều, quan trọng nhất là đồ ăn nước ngoài chẳng ngon tẹo nào, vị nhạt nhẽo kinh khủng."
Cô múc một thìa canh, thở dài rồi tiếp tục càm ràm:
"Còn nữa nhé, trên đường toàn người vô gia cư với quân trộm cắp, ý thức cũng chẳng ra làm sao. Đang đi bộ tự nhiên lại có người sấn tới."
Kỳ Ngôn lẳng lặng lắng nghe, ngồi bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại "ừm" một tiếng.
Anh biết cô chỉ là đang muốn trút bầu tâm sự.
Ngữ khí tuy chỉ là những lời càm ràm khe khẽ, nhưng sự mệt mỏi ẩn giấu trong từng câu chữ khiến anh nghe mà thấy xót xa.
Cô uống canh, giọng nói dần thấp xuống.
"Lần nào chị cũng chẳng cần điều chỉnh múi giờ, cảm giác cứ nằm xuống là ngủ được ngay."
Chủ yếu vẫn là do đi có vài ngày, vả lại lúc bay về cũng chẳng ngủ nghê được gì.
Kỳ Ngôn đưa tay đỡ lấy chiếc bát suýt thì bị đặt lệch của cô, nhỏ giọng nói:
"Vậy chị nghỉ ngơi sớm đi, không cần nói chuyện với em cũng được."
Bạch Thư uống xong bát canh gà, cả người ấm sực.
Trong bụng nóng hổi, đến cả đầu ngón tay cũng toát ra một sự ấm áp dễ chịu.
Cô tựa người vào sofa, thuận thế nằm xuống.
Đầu gối lên đùi Kỳ Ngôn một cách tự nhiên, những sợi tóc còn hơi ẩm xõa xuống.
Trên tivi đang chiếu một chương trình giải trí nhẹ nhàng, ánh đèn nhu hòa, tiếng gió khe khẽ.
Kỳ Ngôn vẫn cầm máy sấy, kiên nhẫn sấy khô từng lọn tóc cho cô.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, đầu ngón tay thỉnh thoảng chạm vào vành tai cô, cô cũng chỉ lười biếng nheo nheo mắt, không hề kháng cự.
Thời gian trôi qua, chương trình chiếu hết tập này đến tập khác, màn đêm bên ngoài cũng đã hoàn toàn tĩnh lặng.
Nhịp thở của Bạch Thư chậm lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đều đặn.
Đôi mắt vốn đang sáng rực cuối cùng cũng từ từ khép lại.
Kỳ Ngôn cúi đầu nhìn cô.
Dáng vẻ khi ngủ của cô mang theo chút điềm tĩnh, hàng lông mi đổ bóng li ti dưới ánh đèn.
Anh không dám cử động, đến nhịp thở cũng nén thật nhẹ, sợ làm phiền đến sự yên bình trong lòng mình.
Tiếng máy sấy tóc nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng thở khẽ của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỳ Ngôn ngắm nhìn cô hồi lâu, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.
Anh đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua ngọn tóc cô, thì thầm một câu: "Chào mừng chị về nhà."
...
Bạch Thư ngủ một mạch đến tận chiều ngày hôm sau, ánh nắng ngoài cửa sổ đã ngả về tây, trong nhà tĩnh lặng không một tiếng động.
Cô xoa xoa thái dương, liếc nhìn phòng khách, Kỳ Ngôn đã không còn ở đó.
Trên bàn có dán một tờ giấy nhỏ anh để lại.
"Chị ơi, em đi đến đoàn phim rồi, buổi chiều còn có buổi phỏng vấn nữa.
Trong bếp có canh gà tối qua anh luôn để chế độ giữ ấm, trong tủ lạnh cũng có thức ăn, chị lấy ra dùng lò vi sóng hâm nóng ba phút là được. Kỳ Ngôn."
Bạch Thư nhìn dòng chữ đó, khóe môi khẽ cong lên.
Sở dĩ Kỳ Ngôn phải đi làm sớm như vậy là vì để có được nửa ngày nghỉ này, Kim Thành đã phải rất "khai ân" rồi.
Hôm qua được nghỉ nửa ngày hoàn toàn là vì sợ Kỳ Ngôn sẽ làm ra chuyện gì chấn động.
Cũng bởi vì hiện tại Kỳ Ngôn ngày càng nổi tiếng hơn.
Tuy cách mức độ đại bạo còn một khoảng nữa, nhưng "tiểu bạo" thì chắc chắn là có thật.
Ít nhất thì bây giờ Kỳ Ngôn đi ra ngoài sẽ bị người hâm mộ nhận ra, cũng có tay săn ảnh bám theo chụp hình.
Bạch Thư đi vào bếp, nồi hầm và nồi cơm điện đều đang ở chế độ giữ ấm, cô lại mở tủ lạnh ra, thấy thức ăn đã nấu sẵn bên trong.
Cô chỉ cảm thấy Kỳ Ngôn thực sự rất chu đáo.
Bạch Thư làm theo những gì Kỳ Ngôn dặn, ăn sạch sẽ mọi thứ, cho bát đũa vào máy rửa bát tự động rồi rót ly nước súc miệng.
Màn hình điện thoại sáng lên, cô thuận tay trả lời tin nhắn của vài mục tiêu.
Kỳ Ngôn bảo đang quay quảng cáo, dặn cô nghỉ ngơi sớm.
Giang Nghiên gửi một biểu tượng cảm xúc đầy ẩn ý, kèm theo câu "Về nước thì lo mà điều chỉnh múi giờ cho tốt đi".
Tin nhắn của Cố Ngôn Thâm thì là một chuỗi sắp xếp công việc.
Chỉ có An Đức Lỗ là không thấy trả lời, chắc là thực sự đang bận.
Cô tựa vào sofa ngáp một cái, đang phân vân tối nay nên đi ngâm bồn tắm hay là đặt một ly cà phê thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
Không lẽ là Ninh Trình chạy tới đây?
Bạch Thư lầm bầm một câu, đôi dép lê "lạch bạch" đi ra ngoài.
Cửa vừa hé mở một khe nhỏ, khuôn mặt bên ngoài khiến cô ngay lập tức sững sờ.
Là Hoắc Lăng.
Bạch Thư theo bản năng định đóng sầm cửa lại.
Hoắc Lăng rõ ràng đã dự liệu được động tác của cô, tay anh đưa ra, trực tiếp giữ c.h.ặ.t lấy mép cửa với một lực rất mạnh.
"Bạch Thư."
Anh trầm giọng nói, ngữ khí thản nhiên nhưng lại mang theo hương vị không thể khước từ.
"Mở cửa."
Bạch Thư cạn lời ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt ấy:
"Bây giờ em tên là Ninh Thư, anh có thể đừng lúc nào cũng gọi cái tên đó được không?"
Cánh cửa vẫn bị anh đẩy ra, người cũng theo đó bước vào trong.
Bạch Thư chỉ có thể tựa vào khung cửa, mặt đầy vẻ bất lực nhìn anh cởi áo khoác, thay giày một cách vô cùng quen thuộc.
Căn nhà không lớn, ấy thế mà lại trở thành nơi tụ họp của cả một cái "tu la tràng".
Cái căn hộ nhỏ bé này của cô, các mục tiêu cứ người sau chăm chỉ hơn người trước, ai cũng tới cả rồi.
Sau khi vào nhà, tầm mắt Hoắc Lăng chậm rãi lướt qua phòng khách.
Nhà của Bạch Thư vì được Kỳ Ngôn dọn dẹp nên rất sạch sẽ.
Anh nheo nheo mắt, giọng nói ẩn chứa ý vị dò xét:
"Chỗ này của em hình như có rất nhiều người từng tới?"
Bạch Thư ngước mắt nhìn anh, thần sắc bình thản đến mức gần như lạnh lùng.
"Không có mà, nói mới nhớ, sao anh biết được địa chỉ nhà em?"
Hoắc Lăng không hỏi thêm, cũng không trả lời mà từng bước tiến lại gần Bạch Thư.
Anh dừng lại trước mặt cô, rủ mắt nhìn xuống.
"Sau khi em về nước."
Anh nói rất chậm, giọng nói khản đặc lại hàm chứa ý cười.
"Một cái tin nhắn em cũng không thèm trả lời anh."
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com