Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 194: Anh không cưỡng ép, em cứ yên tâm



Bạch Thư cầm thẻ phòng ra khỏi cửa, đi tới sát vách quẹt thẻ mở khóa.

Trong phòng một mảnh tĩnh mịch, ánh đèn dịu nhẹ, không khí phảng phất mùi hương lạnh lẽo thanh tao.

Cô đứng ở cửa, cảm thấy căn phòng này thật quá sức ngăn nắp, chăn nệm phẳng phiu như vừa mới trải xong, cứ như thể chưa có người ở vậy.

Mà vali của Cố Ngôn Thâm thì được đặt ngay ngắn ở đằng kia.

Cô kéo khóa ra, mới mở được một nửa thì một chiếc hộp nhỏ "tạch" một tiếng bật văng ra ngoài.

Bạch Thư giật nảy mình, tay run b.ắ.n lên, suýt chút nữa tưởng mình vừa chạm vào cơ quan ám khí gì đó.

Cô cũng không nhìn kỹ xem đó là cái gì, thuận tay nhét chiếc hộp vào một góc vali.

Dù sao nhìn nhiều chỉ thêm ngượng ngùng.

Cô sợ bản thân sẽ nhìn thấy một chiếc nhẫn hay thứ gì tương tự, đến lúc đó lại bị anh nói lời mỉa mai châm chọc.

Bạch Thư tiếp tục lật tìm bên trong, kết quả phát hiện Cố Ngôn Thâm căn bản chẳng mang theo mấy bộ quần áo.

Một bộ vest chỉnh tề, còn lại toàn là đồ mặc ở nhà và đồ ngủ.

Bạch Thư chọn lấy một bộ có màu sắc vừa mắt, quay người trở về phòng mình.

Vừa mở cửa đã thấy Cố Ngôn Thâm đang nằm trên giường, tư thế lười biếng, nhịp thở đều đặn, dường như đã thực sự ngủ thiếp đi.

Bạch Thư vung tay lên, "bộp" một cái, bộ đồ ngủ chuẩn xác rơi thẳng vào mặt anh.

Cố Ngôn Thâm khẽ cử động, khóe môi lộ ra ý cười.

Bạch Thư đảo mắt trắng, biết ngay là anh ta đang giả vờ ngủ mà.

Nếu không thì với cái tư thế cần hở đều đã hở sạch ra thế này, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống đang ngủ thật.

Khăn tắm quấn lỏng lẻo ngang hông, lộ ra nửa đoạn đường nhân ngư, hõm eo nông nông, chỉ nhìn thôi cũng thấy có chút lóa mắt.

Cô vòng sang phía bên kia, cầm lấy điều khiển chuẩn bị tắt đèn, nhưng lại không dám đứng quá gần anh, sợ rằng người nọ lại giở trò tập kích bất ngờ.

Khoảnh khắc ánh đèn mờ đi, Cố Ngôn Thâm khẽ mở mắt, hàng mi đổ xuống vệt bóng mờ nhạt, ánh mắt mang theo vài phần ý cười dõi theo bóng lưng cô.

Bạch Thư thầm đe dọa trong lòng: Anh ta mà dám động đậy lần nữa, mình sẽ dám đá cho một cái.

Kết quả người nọ không những không động đậy, ngược lại còn thấp giọng cười một tiếng, thanh âm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Sau khi Bạch Thư tắt đèn, trong bóng tối chỉ còn lại tiếng thở của hai người.

Thế nhưng cô lại trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Bởi vì cô phát hiện trong không khí lan tỏa một mùi hương thoang thoảng, không phải hương thơm thanh khiết của dầu gội, cũng chẳng phải mùi sữa tắm, mà là một loại hương thơm mang theo chút ngọt ngào, hệt như kẹo, lại pha lẫn chút hương hoa nhạt.

Mùi hương ấy dịu dàng, quấn quýt, khiến lòng người có chút nóng hừng hực.

Bạch Thư trở mình, không nhịn được thấp giọng hỏi: "Có phải anh có xịt nước hoa không?"

Cố Ngôn Thâm dường như cũng chưa ngủ, giọng nói vang lên ở cự ly gần, trầm thấp lại mang theo ý cười:

"Anh không có."

Giọng anh rất gần, mang theo chút nhiệt độ.

Bạch Thư theo bản năng lại lùi ra xa một chút.

Cố Ngôn Thâm lại thuận thế xích lại gần, hơi thở càng thêm rõ rệt:

"Chẳng phải anh vừa tắm ở chỗ em sao? Quần áo cũng là em lấy, anh làm sao mà xịt nước hoa cho được."

Bạch Thư ngẩn ra, nghĩ đi nghĩ lại thấy dường như đúng là vậy.

Cô chợt thấy có chút ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng, kéo kéo chăn lên cao:

"Vậy anh xê ra xa em một chút, em hơi nóng."

Bạch Thư trực tiếp quấn c.h.ặ.t mình vào trong chăn.

Cố Ngôn Thâm vươn tay, lòng bàn tay khẽ chạm vào vai cô, giọng nói dịu dàng khàn đặc:

"Em bảo nóng thì đừng có đắp kín mít như thế."

Bạch Thư nói lý nhí một câu: "Mặc kệ em."

Cố Ngôn Thâm bị nghẹn lời, thần sắc khựng lại.

Anh biết hôm nay mình thực sự đã làm quá rồi, làm gì cũng dễ khiến cô bực mình, thế là khẽ thở hắt ra một hơi, lùi ra sau vài tấc, để lại một chút không gian.

Không khí rơi vào tĩnh lặng.

Bạch Thư khá bất ngờ vì anh lại ngoan ngoãn như vậy, cô vốn định tiếp tục nuôi dưỡng cơn buồn ngủ, nhưng bỗng nhiên…

Một tia chớp ch.ói mắt rạch ngang bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, ánh điện soi sáng cả căn phòng.

Cô theo bản năng nghĩ thầm, xem ra đêm nay sắp mưa to rồi.

Nào ngờ giây tiếp theo, một luồng hơi ấm áp từ phía sau áp sát tới, cả người cô bị ai đó ôm lấy từ đằng sau.

Bạch Thư cứng đờ trong lòng anh, bị hành động đột ngột làm cho nhịp tim hẫng một nhịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô vừa định mở miệng, đúng lúc này bên ngoài "đùng" một tiếng sấm rền nổ vang, ánh chớp ngoài cửa sổ sáng lòa.

Sau đó Bạch Thư cảm nhận rất rõ ràng người phía sau khẽ run lên một cái.

Cái sự run rẩy đó không phải là do t.ì.n.h d.ụ.c, mà là sự sợ hãi thực sự, mang tính phản xạ có điều kiện.

Giây tiếp theo, lại một tia chớp nữa rạch phá bầu trời đêm, ba giây sau tiếng sấm lại một lần nữa nổ tung.

Cố Ngôn Thâm run b.ắ.n cả người, cư nhiên trực tiếp vùi đầu vào trong chăn của cô.

Bạch Thư ngẩn người tại chỗ.

Không lẽ nào chứ?

Cô hỏi một câu với vẻ không thể tin nổi: "Anh không phải là sợ sấm đấy chứ?"

Trong lòng không nhịn được thầm mắng: Đây là nam chính cơ mà, làm gì có nam chính nào lại sợ sấm?

Thế nhưng cơ thể căng cứng và sự né tránh theo bản năng của Cố Ngôn Thâm rõ ràng không phải là diễn kịch.

Bạch Thư đang định xuống giường, chân vừa mới cử động một chút thì cổ tay đã bị Cố Ngôn Thâm nắm lấy.

Tay anh lạnh ngắt, lực nắm không lớn nhưng lại mang theo một tia dồn dập.

Thế nhưng anh lại như đột nhiên nhận ra điều gì đó, run rẩy buông tay ra, giọng nói lí nhí:

"Anh không phải sợ sấm, anh là sợ... Những âm thanh không thể dự liệu trước."

Bạch Thư suýt chút nữa bật cười thành tiếng, cô kìm nén mà cong môi: "Thì đó chẳng phải vẫn là sợ sấm sao?"

Cố Ngôn Thâm không nói gì, chỉ cúi gục đầu.

Khoảnh khắc sau, lại một tia chớp nữa soi sáng căn phòng.

Bạch Thư nhìn thấy rõ sườn mặt anh đang căng c.h.ặ.t trong ánh sáng mập mờ, cơ bắp cứng đờ, đến cả đường quai hàm cũng như bị bóp nghẹt.

Anh thực sự đang sợ hãi.

Sự buồn cười nơi đáy lòng Bạch Thư dần tan biến, cô động tác dứt khoát rời khỏi giường, sải bước tới bên cửa sổ, đóng c.h.ặ.t cửa lại rồi kéo lớp rèm dày nặng vào.

Tạch.

Căn phòng ngay lập tức bị bóng tối nuốt chửng.

Lần này Bạch Thư chẳng nhìn thấy gì nữa, tay đưa ra phía trước dò dẫm, ngay cả giường ở đâu cũng không sờ thấy.

Cô cẩn thận lần mò trong bóng tối, lòng bàn tay vừa mới chạm vào một vật gì đó thì đã bị chiếc ghế vấp phải.

"Á!" Cô kinh hô thành tiếng, cả người đổ ập về phía trước, trực tiếp ngã vào một vòng tay ấm nóng.

Cố Ngôn Thâm gần như theo bản năng đón lấy cô, cánh tay nhanh ch.óng siết c.h.ặ.t, ôm lấy cô cực kỳ vững vàng.

Anh thấp giọng nói một câu: "Cẩn thận."

Bạch Thư ngẩn người, giây tiếp theo đã được anh nhẹ nhàng bế lên, động tác dịu dàng đến lạ kỳ.

Anh rất tự nhiên đặt cô trở lại giường, động tác dứt khoát và điêu luyện hệt như đã làm qua vô số lần vậy.

Bạch Thư vừa định ngồi dậy thì cảm thấy đệm giường bên cạnh lún xuống.

Cố Ngôn Thâm cũng nằm xuống theo.

Còn chưa đợi cô phản ứng, một luồng hơi thở ấm nóng áp sát, cô bị đôi cánh tay thuôn dài và đầy lực của anh vòng lấy từng lớp, gần như không thể cử động.

Cả người bị ôm c.h.ặ.t đến mức không còn kẽ hở.

Hệt như bị một con bạch tuộc quấn lấy vậy.

"Cố Ngôn Thâm…" Bạch Thư gọi khẽ một tiếng.

Cố Ngôn Thâm phả một hơi thở bên cổ cô, giọng nói khàn khàn lại dịu dàng:

"Anh không cưỡng ép, em cứ yên tâm."

Bạch Thư thầm mắng trong lòng.

Đây đã không còn là vấn đề anh có cưỡng ép hay không nữa rồi.

Mà là cái dáng vẻ này của anh…

Giọng nói dịu dàng, hơi thở kề sát, lại còn mang bộ dạng mong manh dễ vỡ như thế.

Ngược lại chính bản thân cô bắt đầu thấy loạn nhịp.

Cái kiểu hơi thở bị dồn nén, cái sự xích lại gần đầy kiềm chế đó khiến dây thần kinh của cả người cô đều bị dắt đi.

Cô nhắm mắt lại, trong lòng có một khoảnh khắc cư nhiên cảm thấy...

Có chút muốn lại gần anh.