Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Bạch Thư khựng bước, quay đầu nhìn chằm chằm em họ: "Em đi đua xe à?"
Ninh Trình chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy lý đương nhiên:
"Vâng, thỉnh thoảng chơi chút cho vui thôi mà. Sau đó mọi người đều quen biết nhau, thấy anh Cố cũng là người tốt nên cùng nhau ăn cơm vài lần."
Bạch Thư hoàn toàn kinh ngạc: "Sao chị không hề biết chuyện này?"
Ninh Trình nhún vai, biểu cảm vẫn mang theo vài phần vô tội:
"Chẳng phải chị lúc nào cũng bận rộn đó sao."
Bạch Thư không kịp hít thở sâu, quay đầu nhìn Cố Ngôn Thâm.
Cố Ngôn Thâm vừa vặn đón lấy ánh mắt của cô, đôi mắt ấy chứa đựng ý cười nhàn nhạt, hệt như vô tình, lại hệt như cố ý.
Bạch Thư chỉ cảm thấy hơi thở có một khoảnh khắc bị dồn nén.
Đôi lông mày và ánh mắt của gã này thực sự quá có phong tình.
Lúc khẽ ngước mắt là cười, khi rũ mắt cũng đang cười, đến cả một tia sáng nơi đó cũng giấu giếm sự ám muội một cách kín kẽ.
Ngay cả độ cong khi nụ cười đậm thêm cũng giống như cố ý làm cho cô xem.
Đúng là cậu em này nên dấn thân vào giới giải trí mới phải.
...
Bạch Thư bước vào quán lẩu, hơi nóng phả vào mặt trộn lẫn với mùi hương liệu, ngay lập tức xua tan đi hơi lạnh của màn mưa bên ngoài.
Ba người đi tới phòng bao thì thấy bên trong có một bóng hình quen thuộc.
Minh Tự!
Khoảnh khắc đó, trong đầu cô chỉ lướt qua một câu: C.h.ế.t tiệt.
Đây đâu phải là tiệc bạn bè, rõ ràng là Hồng Môn Yến!
Biết thế này mình đã chẳng thèm tới.
Đúng là món lẩu hại người mà.
Bạch Thư theo bản năng định quay người rời đi.
Nhưng hành động của cô vừa mới bắt đầu thì cổ tay đã bị một luồng lực nhẹ nhàng kéo lại.
Cố Ngôn Thâm hệt như đã dự liệu trước phản ứng của cô, động tác dứt khoát và gọn gàng ấn cô ngồi lại chỗ.
Anh nói với ngữ khí thản nhiên: "Đã đến thì cứ ở lại đi."
Bạch Thư nhìn chằm chằm vào dáng vẻ thong dong của anh, cả người cứng đờ trên ghế.
Đúng là đau đầu thật mà!
Minh Tự mỉm cười, trực tiếp trêu chọc:
"Ninh đại tiểu thư đây là không vui khi gặp tôi sao? Tôi thấy hơi buồn đấy nhé."
Bạch Thư cũng cười, nụ cười đầy vẻ khéo léo:
"Tất nhiên là không phải rồi. Chỉ là hôm nay tôi bước chân phải vào đây trước, cảm thấy vận khí không tốt lắm, đột nhiên không muốn ăn lẩu nữa thôi."
Minh Tự: "..."
Cái lý do này, đến cả việc lấy lệ cũng lấy lệ một cách đầy hùng hồn.
Ninh Trình vừa khéo uống một ngụm nước, nghe thấy câu này suýt chút nữa thì sặc c.h.ế.t, ho đến mức đỏ bừng cả mặt.
Còn Cố Ngôn Thâm thì lại tỏ ra vô cùng nhàn nhã.
Anh một tay chống cằm, khóe môi khẽ cong, nhìn Bạch Thư một cách đầy hứng thú.
...
Nồi lẩu sùng sục sôi lên, hương thơm lan tỏa khắp bàn ăn.
Bạch Thư vừa máy móc gắp thức ăn, vừa thầm suy tính trong lòng.
Một người có bệnh sạch sẽ như Cố Ngôn Thâm, sao có thể cam tâm ngồi ăn chung một nồi với người khác cơ chứ?
Cô không nhịn được lén liếc nhìn sang phía anh một cái.
Cố Ngôn Thâm ngồi vô cùng tùy ý, ống tay áo sơ mi xắn lên tới cổ tay, cả người lười biếng tựa vào lưng ghế.
Hiện tại đôi bàn tay kia của anh quả thực vẫn đang đeo găng tay đen.
Lúc này nhân viên phục vụ đi tới lên món, sau đó thuận tay đặt xuống mấy đôi đũa dùng chung.
Mỗi người một đôi.
Được rồi.
Bản thân mình dù sao vẫn chưa thực sự trở thành người giàu có.
Lúc nào cũng quên mất những quy tắc cầu kỳ này.
Trong những bữa tiệc của giới thượng lưu thực thụ, không bao giờ cần phải tranh nhau gắp thức ăn, càng không bao giờ cầm đũa khuấy đảo trong nồi.
Cô ngước mắt nhìn, quả nhiên động tác của Cố Ngôn Thâm hệt như một bài mẫu chuẩn mực.
Đôi bàn tay đeo găng đen kia, thuôn dài và chuẩn xác gắp thức ăn lên, đến cả nước dùng cũng không hề dính thêm một giọt dầu thừa nào.
Sau đó anh thực hiện động tác vô cùng tự nhiên, cầm lấy đôi đũa của mình, thả vài lát thịt mỏng vào nồi.
Anh dùng chính đôi đũa của bản thân.
Bạch Thư vốn định nhắc nhở nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì, đến môi cũng đã hôn rồi, nói chuyện này chẳng phải là đáng ghét sao?
Cũng đành cứ để anh làm vậy.
Ở nước Y mấy ngày nay, cô chỉ thấy hương vị nồi lẩu này thơm lừng.
Quả thực là rất ngon.
Chỉ là Cố Ngôn Thâm gắp quá nhiều.
Bạch Thư dùng đũa khẽ gõ lên đôi đũa của anh, ngữ khí mang chút bất lực:
"Đủ rồi, em ăn không hết đâu."
Cố Ngôn Thâm ngước mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên, cười nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy em ăn no rồi thì gắp cho anh."
Bạch Thư thở dài một tiếng.
Cô biết cái loại lời này mà từ chối thì lát nữa chắc chắn phải giằng co với anh nửa ngày.
Cô dứt khoát ăn thêm hai miếng nữa, cúi đầu đưa đũa vào nồi, thuận tay gắp cho anh vài miếng thịt.
Kết quả là quên mất không dùng đũa chung.
Mà Cố Ngôn Thâm đến mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên một cái, cứ thế ăn luôn, bình thản như là điều hiển nhiên.
Ngược lại là Minh Tự ở phía đối diện, đôi con mắt suýt chút nữa thì lồi ra khỏi hốc mắt.
Sự kinh ngạc của Minh Tự nhanh ch.óng thu lại.
Có lẽ là anh ta nhớ ra chuyện cô và Cố Ngôn Thâm đã từng hôn nhau.
Đã hôn nhau rồi thì chắc chắn là không ghét bỏ gì nữa.
Minh Tự tiếp tục tán dóc với Ninh Trình.
Anh ta nói chuyện trơn tru, Ninh Trình lại càng tiếp lời mượt mà hơn.
Hai người kẻ tung người hứng, lời thốt ra hoa mỹ đến mức có thể nở ra hoa.
Bầu không khí đó, từ đường đua chuyển sang giới giải trí, rồi từ xe sang chuyển sang tiệc tùng, gần như cứ lơ lửng trong những lời nửa đùa nửa thật.
Đợi đến khi chủ đề từng chút một chệch sang chuyện phụ nữ…
Cố Ngôn Thâm ngước mắt.
Chỉ là một cái liếc nhìn.
Cái nhìn ấy không mang theo biểu cảm gì nhưng lại khiến không khí khẽ khựng lại.
Ninh Trình còn chưa kịp phản ứng thì tiếng cười của Minh Tự đã đột ngột tắt lịm.
Hai người nhìn nhau một cái, ăn ý hệt như quân đội rút lui khỏi chiến trường, ngay lập tức thuận thế chuyển chủ đề sang đầu tư hầm rượu.
Bạch Thư ngồi ở giữa, cô ngược lại không cảm thấy gì nhiều.
Đám công t.ử nhà giàu này bàn chuyện phụ nữ cũng là bình thường, phụ nữ tụ tập với nhau cũng sẽ buôn chuyện nói xấu đàn ông thôi.
Chỉ là việc Cố Ngôn Thâm chăm sóc cô như vậy khiến Bạch Thư thấy hơi ấm lòng.
...
Bữa lẩu này vừa ăn xong, Bạch Thư lập tức đứng dậy chuẩn bị về khách sạn.
Tối nay cô thực sự rất mệt.
Hơn nữa bầu không khí của cái bàn ăn này từ đầu đến cuối cứ như đang nhảy múa trên lưỡi d.a.o vậy.
Ninh Trình và Minh Tự đang ăn uống vui vẻ, định bụng lát nữa sẽ đi tăng hai.
"Chị họ, chị không đi à? Chúng em định đến quán bar mới mở kia."
Bạch Thư mỉm cười xua tay: "Thôi, chị về nghỉ ngơi."
Lời cô vừa dứt, Cố Ngôn Thâm cũng đứng dậy, ngữ khí bình tĩnh: "Anh đưa em về."
Bạch Thư không chút do dự từ chối: "Không cần đâu."
"Con gái đi một mình buổi tối rất nguy hiểm."
Anh nhấn mạnh:
"Ví dụ như lúc nãy em mới tới đây, suýt chút nữa đã bị người ta bắt nạt rồi."
Bạch Thư nghẹn lời, đang định phản bác…
Sắc mặt Ninh Trình đã thay đổi.
"Chị họ bị bắt nạt?"
Bạch Thư vội vàng giải thích: "Chuyện nhỏ thôi, giải quyết xong rồi."
Nhưng trên mặt Ninh Trình toàn là vẻ hối hận, giọng nói trầm xuống vài phần:
"Biết thế này em đã đích thân đi đón chị rồi."
Cố Ngôn Thâm thản nhiên nhìn Ninh Trình một cái, ngữ khí bình ổn:
"Cho nên, lần này anh đưa cô ấy về."
Ninh Trình chẳng thèm suy nghĩ, gật đầu cái rụp:
"Thế thì tốt quá, anh Cố đáng tin cậy hơn em nhiều."
Bạch Thư: "..."
Có anh ta ở đây mới là không đáng tin nhất đấy biết không?
Đáng tiếc là sự kháng nghị của Bạch Thư không có hiệu quả.
Cuối cùng, vẫn là Cố Ngôn Thâm đưa cô về.
...
Trong xe yên tĩnh.
Suốt dọc đường, bóng đèn của thành phố sau cơn mưa lay động, Bạch Thư tựa bên cửa sổ, tâm trí vẫn còn lơ lửng.
Bất chợt…
Trong tầm mắt liếc qua, đôi bàn tay Cố Ngôn Thâm khẽ run rẩy.
Mặc dù đeo găng tay nhưng cái sự rung động nhỏ xíu đó vẫn không thoát khỏi mắt cô.
"Anh... Chẳng lẽ là đang buồn tiểu sao?"
Lời vừa thốt ra, cả người cô liền cứng đờ.
Thần sắc Cố Ngôn Thâm khựng lại, anh nghiêng mắt nhìn cô, giữa đôi lông mày và ánh mắt ấy không biết là có chút chê bai hay là hoàn toàn cạn lời nữa.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com