Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 180: Ngủ với Hoàng tử



Bạch Thư chỉ cảm thấy lớp váy áo dày nặng đang siết c.h.ặ.t lấy cơ thể, nóng đến mức khiến người ta không thở nổi.

Cô khó chịu cau mày, đưa tay kéo loạn xạ bộ váy trên người.

Động tác mang theo vài phần nôn nóng, ngay cả những sợi tóc cũng bị mồ hôi làm bết dính vào gò má.

Cô kéo quá mạnh khiến vùng da nơi xương quai xanh bị chà xát đến đỏ ửng.

An Đức Lỗ vốn đang đứng bên giường, thấy bộ dạng đó của cô thì thần sắc tức khắc đờ ra.

Ban đầu anh thậm chí còn có chút hoảng loạn, gương mặt thoáng qua vẻ căng thẳng và lúng túng không giấu giếm.

Nhưng khi thấy động tác của cô càng lúc càng hỗn loạn, ngay cả làn da cũng bị kéo đỏ lên, anh lập tức tiến lên phía trước, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.

"Đừng làm vậy, sẽ làm mình bị thương đấy."

Giọng nói của anh trầm xuống, mang theo sự dồn dập.

Bạch Thư mơ màng nhìn anh, hơi thở khẽ loạn, ánh mắt m.ô.n.g lung, căn bản không phân biệt nổi mình đang ở đâu.

An Đức Lỗ chạm vào bàn tay nóng hổi của cô, anh vội vàng buông người ra, quay đi lấy khăn mặt.

Nữ hầu đã bưng tới một chậu nước.

Anh vắt khô chiếc khăn đã thấm nước đá, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán và bên cổ cho cô, động tác vô cùng dịu dàng.

Hơi thở của Bạch Thư vẫn còn loạn xạ, cả người lún sâu vào gối, gò má một mảng hồng rực.

Những sợi tóc ướt át dính vào da thịt, đôi môi cô dường như còn đang lẩm bẩm điều gì đó.

An Đức Lỗ cúi người xuống, muốn nghe rõ xem cô đang nói gì.

Ngay khoảnh khắc đó, Bạch Thư theo bản năng túm lấy cổ tay áo của anh, đầu ngón tay hơi lạnh, mang theo một chút lực đạo như đang ỷ lại.

Cô lầm bầm thốt ra vài chữ mờ nhạt: "Đừng đi... Chị lạnh... Kỳ..."

An Đức Lỗ sững sờ, cả người đóng băng tại chỗ.

Anh cúi đầu nhìn gương mặt đỏ bừng trên giường, trái tim khẽ thắt lại.

Đầu ngón tay gần như đã chạm vào tóc cô, nhưng rồi lại gượng gạo thu về, chỉ có thể im lặng đứng đó vài giây, sau đó ngồi xuống bên giường, giọng nói khàn đặc:

"Anh ở đây, không đi đâu cả."

Tay anh vẫn cầm chiếc khăn lạnh, lặp đi lặp lại việc hạ nhiệt cho cô.

Chỉ là cái chữ "Kỳ" kia, không biết là chữ "Kỳ" nào.

Là tên của một người đàn ông sao?

Hay là một người nào đó mà cô vẫn luôn canh cánh trong lòng?

Có phải cô ấy... Đã có người mình thích rồi không?

Đêm tĩnh mịch, ánh mắt anh dưới ánh đèn vàng vọt trở nên khó đoán định cảm xúc.

...

Bạch Thư dần chìm vào giấc ngủ yên tĩnh, hơi thở nhẹ nhàng, sắc mặt cũng không còn đỏ như trước.

An Đức Lỗ đắp lại chăn cho cô, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, sợ làm cô thức giấc.

Ánh đèn dịu dàng hắt lên vai anh, nhưng thần sắc anh lại từng chút một trở nên ưu tư.

Anh ngồi bên giường hồi lâu, tầm mắt vẫn luôn dừng lại trên gương mặt bình yên ấy, đôi môi khẽ mở, giọng nói trầm thấp:

"Kỳ là ai?"

Trong ngữ khí đó ẩn chứa vài phần chua xót, cũng có vài phần thất lạc không tự chủ được.

Anh thở dài một tiếng, đang định đứng dậy rời đi thì bất chợt, cổ tay bị giữ c.h.ặ.t lại.

Sức lực đó lớn đến kinh người, khiến anh loạng choạng một cái.

An Đức Lỗ ngỡ ngàng, thân hình hơi nghiêng đi, đang định giữ thăng bằng thì Bạch Thư đột nhiên ngẩng đầu lên.

Cô dường như vẫn còn đang ở trong mơ, ánh mắt mê ly, cả người nửa tựa vào anh, hơi thở nồng nặc mùi rượu.

An Đức Lỗ c.h.ế.t lặng tại chỗ, còn chưa kịp phản ứng thì Bạch Thư đã khẽ tựa tới.

Chỉ là một hành động cực kỳ nhẹ nhàng, môi cô đã chạm vào khóe môi anh.

Cái chạm ấy rất khẽ, gần như chỉ là lướt qua, nhưng lại khiến cả người anh tức khắc cứng đờ.

Không khí ngưng đọng trong vài giây.

An Đức Lỗ thẫn thờ, gần như nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ hay không.

Người phụ nữ này sao lại đột nhiên hôn mình?

Nào ngờ lúc này, nơi cánh môi của An Đức Lỗ truyền đến cảm giác đau nhói.

Lần này thì cả người anh cứng nhắc hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc hơi thở giao thoa ngắn ngủi, anh thậm chí quên cả phản ứng.

Hơi thở mang theo mùi rượu của cô phả lên môi anh, động tác vụng về mà dồn dập, phần nhiều là sự hỗn loạn vô thức.

Sự ngỡ ngàng trong phút chốc của An Đức Lỗ hóa thành hoảng loạn, anh đưa tay lên đỡ lấy vai cô.

"Em..."

Giọng anh khàn đặc, mang theo chút kinh hãi.

Bạch Thư giọng nói mơ hồ: "Nóng quá... Muốn đi ngủ..."

Khi nói chuyện mắt cô vẫn không hề mở ra, cả người tựa sát vào, trán cọ vào vai An Đức Lỗ.

"Ngủ đi, chúng ta ngủ đi, bây giờ em nóng quá, muốn ngủ với anh."

Cô mang theo hơi men, dùng tiếng Trung nói ra câu này, giọng điệu mềm nhũn như đang nói mộng mị.

An Đức Lỗ nhất thời đờ người ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếng Trung anh nghe hiểu, nhưng câu này khiến anh gần như nghi ngờ mình nghe nhầm.

Anh đang định mở miệng xác nhận lại thì giây tiếp theo, Bạch Thư đã đổ ập cả người lên, đẩy anh ngã xuống giường.

An Đức Lỗ kinh ngạc, tay không tự chủ được mà chống xuống mặt giường, nhịp tim đã mất đi tiết tấu.

Anh thấp giọng hỏi: "Thư, em đang nói gì thế?"

Bạch Thư không trả lời, mắt vẫn nhắm nghiền, thần trí m.ô.n.g lung, nhưng lại đưa tay ra kéo lấy vạt áo của anh.

An Đức Lỗ bị động tác của cô làm cho kinh hãi đến cứng người, ngay cả hơi thở cũng loạn nhịp.

...

Bạch Thư bị nóng đến mức tỉnh giấc.

Cô mơ màng mở mắt, cảm thấy toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi, tấm chăn dán vào người cực kỳ khó chịu.

Cô đưa tay lên lau mồ hôi trên trán.

Tuy nhiên, khoảnh khắc cô tỉnh táo lại, cả người tức khắc lặng đi.

Trên người không mặc quần áo.

Lúc này cả người cô đang trần trụi quấn trong chăn.

Hơi thở của Bạch Thư ngưng trệ, cả người ngay lập tức tỉnh táo hoàn toàn.

Cô không dám cử động lung tung, lại lờ mờ cảm nhận được điều gì đó, khẽ nghiêng đầu qua thì thấy một mái tóc vàng bên cạnh.

Là An Đức Lỗ.

Người đàn ông đang nằm nghiêng ngủ rất say, bờ vai lộ ra ngoài, hơi thở đều đặn.

Đầu óc Bạch Thư rối thành một mảng hỗn độn.

Cô không hét lên, cũng không cố gắng hồi tưởng lại xem đã xảy ra chuyện gì.

Phản ứng đầu tiên của cô là đưa tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

Màn hình sáng lên, năm giờ sáng.

Bạch Thư thở hắt ra một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại.

Sau đó cô nhẹ nhàng vén chăn, lúc xuống giường mỗi một bước đi đều đặt xuống cực nhẹ, sợ làm kinh động đến người trên giường.

Dưới đất vương vãi bộ váy tối qua của cô, nhăn nhúm thành một đống.

Bạch Thư cúi người xuống nhặt, nhưng lại phát hiện dây áo của bộ lễ phục đã bị đứt vài chỗ, căn bản không thể mặc nổi.

Cô mím môi, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy thớ vải.

Hiện tại, cô chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi này.

Cuối cùng Bạch Thư vơ đại từ trên sofa được một chiếc áo khoác, đó là chiếc áo An Đức Lỗ đã cởi ra tối qua, kích thước quá lớn, khoác lên người cô dài gần đến đầu gối.

Cô không có thời gian để so đo, chỉ lo cài từng chiếc cúc áo lại, xác định có thể che chắn được cơ thể, lúc này mới hít sâu một hơi rồi đẩy cửa phòng ra.

Không ngờ bên ngoài hành lang đã có các nữ hầu đang bận rộn.

Ngay khi Bạch Thư bước ra, vài ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô.

Động tác trên tay những nữ hầu kia khựng lại, nhìn nhau trân trân, không ai lên tiếng.

Bạch Thư chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Cô cố giữ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên:

"Tôi có chút việc... Phải về trước đây."

Giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Các nữ hầu nhìn nhau một lượt, cuối cùng một người trong số đó khẽ gật đầu, ngữ khí cung kính:

"Vâng, thưa tiểu thư. Nhưng xin mời tiểu thư đi thay đồ trước đã ạ."

Bạch Thư ngẩn ra, mặt lại càng đỏ thêm.

Cô gật đầu.

Bạch Thư đi theo họ đến một căn phòng tắm.

Hơi nước trong phòng tắm nhanh ch.óng mịt mù, dòng nước ấm áp gột rửa khắp cơ thể cô.

Cô nhắm mắt lại, để mặc những giọt nước trượt dài từ lọn tóc xuống.

Chuyến đi này, đúng là một t.h.ả.m họa.

Sau khi tắm xong, cô thay một bộ váy đơn giản hơn, cả người cuối cùng cũng khôi phục được chút bình tĩnh.

Khi cô bước ra khỏi phòng thay đồ, trên bàn trang điểm chiếc vương miện nguyệt quế bằng vàng kia lại được đặt ngay ngắn, ánh kim loại lấp lánh dưới nắng sớm đến nhức mắt.

Bạch Thư liếc nhìn một cái, thần tình bình thản, không đưa tay ra lấy nữa.

Cô đi thẳng qua nó, nói với nữ hầu đang chờ bên ngoài:

"Làm ơn chuẩn bị xe giúp tôi, tôi muốn về khách sạn."

"Vâng, thưa tiểu thư."

Rất nhanh, một chiếc xe hơi màu đen đã dừng lại dưới chân bậc thềm dài của cung điện.

Nữ hầu mở cửa xe cho cô. Khoảnh khắc Bạch Thư lên xe, cô thậm chí không hề ngoái đầu nhìn lại.

Cửa xe khẽ khép lại, cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế ngồi, tòa cung điện ngoài cửa sổ lùi xa dần.

Trở về, đặt vé, rời đi.

Đó là ý niệm rõ ràng duy nhất trong đầu cô lúc này.