Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 160: Làm cho người ta có chút khó lòng chống đỡ



Bạch Thư thở dốc hồi lâu mới để cho luồng khí tức hỗn loạn kia từ từ tan đi.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vài phần bối rối, nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm của An Đức Lỗ đang nhìn mình chằm chằm, bên trong ẩn chứa chút ấm ức.

"Tại sao tới đây mà cũng không nói với anh một tiếng?"

Anh khẽ hỏi, ngữ khí nghe như thể đang chịu một chút ủy khuất nhỏ nhoi.

Bạch Thư nhướng mày, không trả lời ngay mà chỉ tựa lưng vào sofa, tiện tay cầm lấy ly nước bên cạnh, nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng đang khô khốc.

Đợi sau khi uống xong.

Cô mới nói: "Để cho anh bất ngờ mà."

Cô nói với giọng mang chút ý cười nhàn nhạt.

"Hoàng t.ử điện hạ, lúc anh biết em tới đây, anh không vui sao?"

An Đức Lỗ ngẩn ra, ngay sau đó bật cười.

Nụ cười ấy chân thành và rạng rỡ, khiến bầu không khí ngay lập tức trở nên nhu hòa.

Đôi mắt anh khẽ cong lại, khóe môi nhếch lên, ánh sáng trong đáy mắt như được nắng sớm thắp sáng.

"Vui chứ!"

Anh thấp giọng lặp lại, khẽ lắc đầu, nụ cười càng sâu hơn.

"Là cực kỳ vui."

Anh nhích lại gần một chút:

"Anh cảm thấy khoảnh khắc vui sướng nhất đời mình chính là lúc biết tin em đã đến đây."

Bạch Thư nghe câu nói này, nhìn vào ánh mắt ấy, đầu ngón tay vô thức cuộn lại.

Được rồi.

Vẻ đẹp trai kiểu người nước ngoài này luôn khiến cô không kìm lòng được mà rung động.

Chỉ là "thời kỳ nở hoa" của người nước ngoài thường rất ngắn ngủi.

Cũng không biết vị Hoàng t.ử điện hạ này có thể duy trì được vẻ đẹp này trong bao lâu.

"Thư."

Anh khẽ gọi tên cô, mang theo sự nồng nàn gần như không thể che giấu.

"Bất ngờ này của em thực sự là một đại bất ngờ.

Anh cứ ngỡ phải rất lâu nữa em mới chịu qua đây."

Bạch Thư giải thích:

"Lần này em sang đây vì công việc, ban đầu cũng không ngờ lại qua sớm như vậy.

Chỉ là bên phía công ty có một dự án bị nghẽn lại, em phải đích thân qua một chuyến."

Nụ cười dịu dàng của An Đức Lỗ không hề thu lại, anh lại nhích tới gần hơn, nhân lúc cô chưa kịp phản ứng đã ôm chầm lấy cô vào lòng một lần nữa.

Khoảnh khắc đó, Bạch Thư có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh, cùng với tiếng tim đập thình thịch rất mạnh.

Anh nói: "Em cứ yên tâm, bất kể là công việc gì, anh cũng sẽ giúp em thu xếp ổn thỏa."

Bạch Thư chỉ chờ đợi câu nói này.

Cô không từ chối, chỉ khẽ đẩy anh ra một chút, rồi nở một nụ cười nhạt với anh:

"Vậy thì cảm ơn Hoàng t.ử điện hạ."

Bàn tay An Đức Lỗ vẫn dừng lại sau lưng cô, ánh mắt trầm xuống, nụ cười nơi khóe môi mang theo vài phần nuông chiều:

"Thư, em thừa biết anh sợ nhất là em khách sáo với anh như vậy mà."

Bạch Thư nương theo lời An Đức Lỗ, lại bồi thêm vài câu ngọt ngào sến súa.

Đợi đến khi anh bị thư ký gọi đi, cô mới tranh thủ lúc rảnh rỗi rút điện thoại ra, báo bình an trong nhóm gia đình - cái nhóm được đặt tên là "Gia đình hạnh phúc".

Bạch Thư: [Con đang ở chỗ Hoàng t.ử An Đức Lỗ, mọi chuyện đều bình an ạ.]

Tin nhắn vừa gửi đi chưa được mấy giây, trong nhóm đã bắt đầu rôm rả.

Cha Ninh nhắn lại một câu "Chú ý an toàn", mẹ Ninh gửi một biểu tượng mặt cười, tiếp đó Ninh Trình lập tức bồi thêm một câu…

Ninh Trình: [Chị họ, chuyện làm ăn của nhà mình có thành hay không đều trông cậy cả vào chị đấy!]

Trong nhóm im lặng mất hai giây.

Tin nhắn tiếp theo là của mợ Ninh gửi tới.

Mợ Ninh: [Con nói cái gì vậy hả? Tiểu Thư đi trò chuyện với bạn bè chứ không phải đi gánh vác việc gì cả.]

Ngay sau đó lại thêm một tin nữa…

Mợ Ninh: [Tiểu Thư, đừng nghĩ đến dự án đó nữa, gia đình mình cũng không cần con phải gánh vác những thứ này đâu.]

Bạch Thư nhìn tin nhắn, không nhịn được mà mỉm cười, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình.

Cô nhắn lại một câu "Con biết rồi", rồi tắt màn hình điện thoại.

...

Khách sạn bảy sao mà An Đức Lỗ bao trọn nằm ở vị trí cao nhất trung tâm thành phố, cả tòa nhà trong màn đêm tựa như một ngọn hải đăng bằng vàng, rực rỡ đến mức ch.ói mắt.

Nhà hàng tầng thượng được bài trí tạm thời theo kiểu yến tiệc dưới ánh nến, dụng cụ ăn bằng bạc, rượu vang đỏ, nhạc dây, ngay cả cảnh đêm ngoài cửa sổ cũng được phản chiếu một cách hoàn hảo trên vách kính.

Bạch Thư vừa bước vào, cả người khẽ khựng lại một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không khí quá mức long trọng.

Cô cúi đầu nhìn bộ áo len dệt kim màu nhạt và chiếc quần giản dị trên người mình, ngay lập tức nảy sinh chút cảm giác lạc lõng, ngượng ngùng.

Lúc ở trang viên, An Đức Lỗ thực ra có nhắc một câu: "Em có muốn thay bộ đồ khác không?"

Lúc đó cô chê phiền phức.

Hơn nữa thay đồ xong rồi mới về thì kiểu gì cũng bị cậu mợ hiểu lầm, thế nên cô đã từ chối.

An Đức Lỗ cũng không ép buộc cô.

Kết quả bây giờ nhìn lại...

Trận thế này đâu giống như chỉ là ăn một bữa cơm tùy tiện.

Bên phía An Đức Lỗ ăn mặc cực kỳ chỉnh tề, bộ vest sẫm màu cắt may vừa vặn càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn tuấn tú của anh, mái tóc vàng dưới ánh đèn tỏa ra sắc màu nhu hòa, khiến cho các đường nét trên gương mặt anh như được chạm khắc tinh vi.

Anh nhìn thấy biểu cảm có chút bất lực của Bạch Thư thì hiểu ngay cô đang nghĩ gì.

Trong mắt anh đầy ý cười, bước lên phía trước khẽ nói: "Thư, em mặc gì cũng đều đẹp cả."

Bạch Thư ngồi xuống ghế không nói gì.

Cô nhìn phía trước, trên bàn ăn được bày biện vô cùng tinh xảo.

Mỗi một món ăn đều giống như một tác phẩm nghệ thuật, cách trình bày tỉ mỉ, màu sắc rực rỡ, hương thơm từ từ lan tỏa trong không khí.

Gan ngỗng, nấm truffle, cá vược, tôm hùm...

Từng món, từng món được bưng lên.

Cả một bàn gần như bao trọn tất cả những nguyên liệu cao cấp nhất mà người ta có thể nghĩ tới.

Ánh nến nhảy nhót trên những ly rượu viền vàng, phản chiếu một tầng ánh sáng nhu hòa.

"Thư, anh biết ở đất nước của các em thích tất cả các món phải lên cùng một lúc, nên anh cũng bảo họ dọn lên hết luôn."

Bạch Thư gật đầu, cô nâng ly rượu lên, đôi môi khẽ chạm vào, rượu vang đỏ khi vào miệng rất mượt mà và thơm nồng.

Cô hơi ngước mắt lên thì nhìn thấy An Đức Lỗ ở đối diện đang cúi đầu cắt bít tết giúp mình.

Động tác đó tao nhã đến mức gần như là kiểu cách.

Nhưng cũng chính vì gương mặt tuấn mỹ của anh mà việc đó lại trở thành một sự săn sóc dịu dàng.

"Đây đều là những món anh thích nhất."

An Đức Lỗ mỉm cười nói, ngữ khí mang theo chút tự hào nho nhỏ.

"Nhưng anh càng hy vọng em sẽ thích chúng hơn."

Bạch Thư nói thích thì cũng không hẳn.

Cô chỉ là thực sự đang buồn ngủ đến mức không chịu nổi.

Chưa kịp thích nghi với việc lệch múi giờ, đầu óc cô cứ mê mê muội muội.

Trên máy bay vốn đã không ngủ được, bên này đang là buổi tối thì ở trong nước lại đúng là ban ngày, cô đã thức liên tục hơn ba mươi tiếng đồng hồ rồi.

Nhấp một ngụm rượu vang vốn là muốn kích thích bản thân tỉnh táo hơn một chút.

Kết quả bụng ấm lên, ngược lại càng thấy buồn ngủ hơn.

Ánh nến trước mắt khẽ rung rinh, cả nhà hàng dịu dàng hệt như một nơi để thôi miên.

Cô ngáp một cái, cố gắng che giấu, ngước mắt lên liền thấy An Đức Lỗ đang chú ý nhìn mình.

Đôi mắt xanh ấy dưới ánh nến tỏa ra sắc thái nhu hòa, ý cười giấu rất sâu.

"Thư, em buồn ngủ rồi phải không?"

Giọng anh hạ xuống cực nhẹ, như sợ làm phiền đến cô.

Bạch Thư cũng lười làm bộ làm tịch, gật đầu một cái.

"Vậy ăn xong anh sẽ đưa em về nghỉ ngơi."

An Đức Lỗ mỉm cười đưa tay ra, lại cắt một miếng thịt khác đặt vào bên cạnh đĩa của cô.

"Anh không ăn à?" Cô hỏi.

"Anh nhìn em ăn là đủ rồi."

Bạch Thư bị những lời lẽ ngọt ngào hết câu này đến câu khác làm cho có chút khó lòng chống đỡ.

Cô cũng không đáp lời nữa, chỉ cúi mắt xuống, ghim miếng thịt kia lên.

Hương vị cực kỳ tươi non, đúng là rất ngon.

Nào ngờ đúng lúc này An Đức Lỗ đứng dậy, anh bưng đĩa của mình, đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh cô.

Chân ghế khẽ vang lên một tiếng, d.a.o nĩa trong tay Bạch Thư khựng lại, ý thức vốn đang mơ màng ngay lập tức tỉnh táo thêm vài phần.

Nhạc công kéo vĩ cầm bên cạnh cũng bị cảnh này làm cho giật mình, tay run một cái suýt chút nữa thì lạc điệu.

An Đức Lỗ dường như nhận ra sự kinh ngạc của cô, anh cười khẽ một tiếng, vẻ tùy hứng nơi đáy mắt dưới ánh nến trông vô cùng rõ rệt:

"Anh không thích nói chuyện qua một cái bàn dài như vậy."

Nói xong, anh lại ung dung đặt đĩa của mình trước mặt cô, đẩy miếng bít tết đã cắt sẵn qua, ngữ khí tự nhiên hệt như đang làm một việc hiển nhiên của trời đất.