Bạch Thư bước vào phòng ngủ, từ trong tủ quần áo lục ra một bộ đồ mặc nhà nam sạch sẽ.
Cô vừa đi ra vừa giải thích:
"Bộ này trước đây mua cho Ninh Trình, em ấy chưa mặc qua đâu, em cứ mặc tạm đi nhé."
Giang Nghiên đón lấy bộ đồ ngủ, ngón tay khẽ mơn trớn chất vải, ánh mắt hơi d.a.o động.
"Được."
Giọng anh trầm khàn, dường như có chút để tâm: "Em sẽ mặc bộ này."
Đợi đến khi Giang Nghiên vào phòng tắm.
Bạch Thư ngồi trên sofa lướt điện thoại.
Dạo gần đây Kỳ Ngôn có chút tin tức trên thanh tìm kiếm nóng.
Bởi vì một vài chương trình giải trí của anh lại tiếp tục được phát sóng, gương mặt đó vẫn có sức hút cực kỳ lớn.
Đúng lúc này cửa phòng tắm mở ra, khoảnh khắc Bạch Thư ngẩng đầu lên, cả người bỗng thấy có chút không tự nhiên.
Anh đã thay đồ xong và đi ra.
Bộ đồ ngủ vốn mua cho Ninh Trình nên hơi rộng một chút, ống tay áo đùn lại nơi cổ tay, lùng bùng để lộ ra một đoạn cánh tay trắng ngần.
Tóc anh vẫn còn vương hơi nước, vài lọn tóc dán c.h.ặ.t trước trán, làn da dưới ánh đèn càng thêm nhợt nhạt, ánh mắt dịu dàng, sắc môi nhạt màu, trông anh vô cùng yên tĩnh và ngoan ngoãn.
Bạch Thư nhìn anh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ kỳ quặc.
Kỳ Ngôn mặc bộ này chắc chắn không thể đẹp bằng anh.
Giang Nghiên nhẹ nhàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô, cả người mang theo hương thơm thanh khiết sau khi vừa tắm xong.
Đó là mùi sữa tắm quen thuộc của Bạch Thư.
Anh ngước mắt nhìn cô: "Quần áo rất vừa vặn, cảm ơn chị."
Bạch Thư trấn tĩnh lại tinh thần, uống một ngụm nước để che giấu: "Vừa là tốt rồi."
Cô không ngẩng đầu lên, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn đang dừng trên người mình.
Ánh nhìn ấy khiến cô thấy nóng bừng cả mặt.
Giữa hai người rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Ánh đèn phòng khách nhu hòa, thời gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn lại tiếng thở khẽ khàng trong không khí.
Bạch Thư dời mắt đi trước, đặt ly nước xuống rồi đứng dậy:
"Em đi nghỉ ngơi đi, phòng đã chuẩn bị xong cho em rồi."
Giang Nghiên "ừm" một tiếng, đứng dậy đi theo sau lưng cô.
Bạch Thư đưa anh tới phòng ngủ phụ, khi đẩy cửa vào, ánh đèn bên trong bừng sáng.
Căn phòng không lớn nhưng lại ngăn nắp đến mức gần như không một hạt bụi.
Trên giường đã trải sẵn ga giường và vỏ gối mới sạch sẽ, màu xám nhạt, mang theo mùi hương thơm ngát của nắng mới.
Bạch Thư tùy ý chỉ tay về phía đó:
"Chị mới thay bộ đồ giường đấy, toàn bộ đều là đồ mới."
Giờ đây trải nghiệm nhiều rồi, cô sớm đã học được cách để lại đường lui cho mình.
Trong nhà luôn dự phòng sẵn vài bộ ga giường, khăn lông sạch sẽ, ngay cả đồ ngủ nam cũng có vài bộ dự phòng.
Cái người này, lời này nghe qua có vẻ như không có ý đồ gì khác...
Bạch Thư nhìn chằm chằm anh vài giây, bán tín bán nghi hỏi: "Chỉ là ngủ thôi sao?"
Giang Nghiên lập tức gật đầu, ngữ khí bình ổn gần như không có kẽ hở:
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thần sắc anh nghiêm nghị như thể đang hứa hẹn một chuyện đại sự gì đó, ngay sau đó bồi thêm một câu.
"Em sẽ không đạp chăn, cũng không nghiến răng đâu."
Bạch Thư suýt chút nữa thì bị câu nói này làm cho sặc nước bọt.
Cô nhất thời không biết nên cười hay nên giận, khóe môi giật giật hai cái:
"Em kể ra cũng đầy đủ phết nhỉ."
Giang Nghiên nhìn cô với vẻ mặt vô tội, dường như không nghe ra sự bất lực trong lời nói của cô, căng thẳng hỏi:
"Có được không chị?"
Bạch Thư lặng thinh nhìn anh vài giây, cuối cùng chỉ cảm thấy nếu mình nói thêm câu nào nữa là sẽ thua chắc.
"... Thôi được rồi."
...
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, Bạch Thư đứng dưới vòi hoa sen, tiếng nước át đi tiếng thở dài của cô.
Cô càng tắm càng thấy hối hận…
Vừa nãy sao mình lại đồng ý cơ chứ?
Đầu óc mình vào nước rồi sao?
Cái dáng vẻ nghiêm túc của Giang Nghiên, rõ ràng nhìn qua là thấy không thể làm ra chuyện gì quá giới hạn...
Nhưng vấn đề là…
Ai mà biết được chứ!
Cô đưa tay lau mặt, lại cúi đầu nhìn làn da bị nước nóng xối đến đỏ ửng, thầm nghĩ: Thôi bỏ đi, đã lỡ đồng ý rồi, cũng không thể đột ngột đuổi người ta ra ngoài được, vậy thì tắm cho thật sạch sẽ vậy.
Bạch Thư tắm xong, chọn một bộ đồ ngủ bảo thủ nhất.
Rộng rãi, tay dài, quần dài, ngay cả cổ áo cũng được cài cẩn thận đến chiếc cúc trên cùng.
Cô nhìn mình trong gương, xác định hiện tại mình chẳng có chút sức hút nào cả mới hít sâu một hơi rồi mở cửa bước ra ngoài.
Ánh đèn trong phòng sáng lên dịu nhẹ, Giang Nghiên đã nằm trên giường.
Tư thế đó phải gọi là thẳng tắp vô cùng, hai tay đặt chồng lên trước n.g.ự.c, hệt như một bức tượng gỗ được huấn luyện bài bản.
Bạch Thư sững người ở cửa, nhìn anh vài giây, khóe môi khẽ giật.
Nghĩ bụng cũng tốt, cái bộ dạng này chắc là thực sự không có ý đồ gì khác.
Bạch Thư vừa thoa kem dưỡng da vừa bước ra từ phòng tắm, vẫn còn đang tự nhủ có phải mình quá cẩn trọng rồi không.
Kết quả vừa quay người lại…
Cả người cô cứng đờ tại chỗ.
Giang Nghiên đã lật tung nửa bên chăn còn lại, tư thế tự nhiên như thể chuyện này là lẽ đương nhiên.
Anh còn nhẹ nhàng vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, ánh mắt ôn hòa, giọng nói thấp như sợ làm cô giật mình:
"Mau qua đây ngủ đi chị."
Gò má Bạch Thư giật giật hai cái.
Cô đứng bên cạnh giường.
Nhìn cái bộ dạng kia của người trên giường, vừa ngoan vừa vô tội.
Bạch Thư chậm chạp nhích tới cạnh giường, nhìn đôi mắt yên tĩnh của anh, rốt cuộc cũng thở dài một tiếng.
Thôi kệ, mình cũng buồn ngủ rồi.
Thế là cô vén góc chăn lên, vừa mới nằm xuống…
Vòng eo đột nhiên thắt lại.
Cả người Giang Nghiên nhích lại gần, cánh tay điêu luyện vòng qua ôm lấy eo cô, cả người dính c.h.ặ.t lấy cô như một con bạch tuộc.
Hơi thở của anh ấm áp phả bên cổ cô, mang theo hương thơm thanh khiết sau khi tắm.
Bạch Thư bị động tác đột ngột của anh làm cho tim đập loạn xạ, sau khi định thần lại liền lập tức hạ thấp giọng:
"Giang Nghiên, em buông ra."
Đáp lại cô là giọng nói mơ hồ và trầm khàn của anh, mang theo chút buồn ngủ:
"Người chị rất ấm, em lạnh."
Ngữ khí đó dịu dàng gần như tiếng mê sảng, mềm mỏng lại vô tội.
Bạch Thư ngẩn ra, nhìn cái bộ dạng mắt nhắm mắt mở của cái tên trong lòng này, giận không được mà đẩy cũng không xong.
Cô đưa tay ra đẩy, phát hiện anh hoàn toàn không dùng sức, chỉ là nhẹ nhàng ôm lấy, động tác yên tĩnh không hề mang theo bất kỳ ý đồ nào khác.
Nhịp thở của anh đều đặn, gò má áp sát bên tóc cô, cả người tỏa ra hương thơm sau khi tắm và một luồng khí tức an tâm nhàn nhạt.
Bạch Thư thở dài một hơi, cuối cùng cũng không vùng vẫy nữa, chỉ thầm tự nhủ trong lòng…
Thôi, cứ vậy đi.
Dù sao anh ấy cũng chỉ ôm thôi, không làm gì khác cả.
Cô nhắm mắt lại, cơ thể vẫn còn hơi cứng nhắc, bên tai là nhịp thở dần dần ổn định của anh.
Chẳng biết từ lúc nào, màn đêm tĩnh lặng đến mức ngay cả nhịp tim cũng trở nên nhịp nhàng.