Cô chợt nhớ tới màn kịch hài hước hồi sáng nay, Thẩm Như Mộng bị cô nói cho vài câu đã tức đến mức mất hết phong thái.
Kết quả chớp mắt một cái đã vận vào mình, cô vậy mà cũng bị Hoắc Lăng ép cho khí huyết sôi trào.
Đúng là quả báo nhãn tiền.
Bạch Thư hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén chút cảm xúc kia xuống.
Cô khẽ mỉm cười, thần tình tự nhiên hệt như trận đối đầu căng thẳng vừa rồi chưa từng xảy ra:
"Sao món vẫn chưa lên vậy? Em đói rồi."
Ninh Trình nhướng mày.
Bà chị họ vừa rồi còn tức đến mức sắp nổ tung, thế mà giờ lật mặt còn nhanh hơn lật sách, đúng là đáng nể.
Hoắc Lăng cũng không ngờ cô lại lấy lại bình tĩnh nhanh đến thế.
Anh còn chưa kịp đáp lời đã thấy Bạch Thư rút vài tờ khăn giấy, động tác dứt khoát xích lại gần phía anh.
Cô giơ tay, đầu ngón tay trắng nõn khẽ lướt qua vệt nước trên gò má anh, động tác nhẹ nhàng mang theo một chút mờ ám khó lòng phát giác.
"Tất cả tại em, thực sự xin lỗi anh."
Giọng điệu Bạch Thư lúc này ôn hòa, thậm chí còn mang theo nụ cười hối lỗi.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong lòng Hoắc Lăng ngược lại dấy lên sự nghi hoặc.
Ý cười nơi khóe môi anh càng đậm, cả người tựa vào lưng ghế, giọng nói vừa thấp vừa khàn:
"Em đây là... Đồng ý hôn sự của chúng ta rồi sao?"
Động tác trên tay Bạch Thư khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, đôi mắt ấy chứa đựng chút ý cười.
"Hôn sự gì cơ?"
Cô hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, khóe môi khẽ nhếch:
"Sao em lại không biết nhỉ? Chẳng phải em đã bị anh từ chối rồi sao?"
"Giờ anh lại muốn kết hôn với em à?"
"Đầu óc anh không có vấn đề gì chứ?"
Ninh Trình "phụt" một tiếng phun nước ra ngoài, cả người đứng hình tại chỗ.
Ngụm nước đó oái oăm thay lại phun hết lên người người đàn ông đang ngồi cạnh Hoắc Lăng, vốn đang lặng lẽ làm một "người vô hình".
Người đàn ông đó sững sờ, cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi bị ướt một mảng, cả khuôn mặt viết đầy vẻ ngơ ngác.
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu, đối mắt với Ninh Trình.
Không khí hệt như bị đông cứng trong tích tắc.
Hai người cứ thế nhìn nhau trân trân, bầu không khí quái dị đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Đúng lúc này, trong đầu Ninh Trình đột nhiên hiện lên hình ảnh Hoắc Lăng vừa bị Bạch Thư phun nước đầy mặt mà vẫn thản nhiên l.i.ế.m khóe môi đầy tận hưởng.
"Phụt!"
Anh ấy lại phun thêm phát nữa.
Lần này thì thực sự xong đời rồi.
Mặt Ninh Trình trắng bệch, cuống quýt đến mức suýt nhảy dựng lên, cầm khăn giấy lau loạn xạ lên áo sơ mi đối phương, miệng nói liên thanh:
"Tôi thật sự không cố ý, thật sự không nhịn được! Xin lỗi xin lỗi xin lỗi…"
Người đàn ông kia hoàn toàn mờ mịt, nhìn động tác hoảng loạn của đối phương, chỉ có thể máy móc đáp:
"Không sao, không sao..."
Bạch Thư liếc nhìn Ninh Trình đầy vẻ ghét bỏ.
Cái tên này sao có thể phun nước ra một cái cảm giác khiến người ta khó chịu về mặt sinh lý đến thế cơ chứ?
Ninh Trình cảm nhận được ánh mắt ghét bỏ của chị họ, cả gương mặt cứng đờ như gỗ, biểu cảm khó tả vô cùng.
Anh ấy cứng nhắc cầm khăn ăn lau miệng, trong lòng thầm mắng…
Tất cả là tại chị ấy!
Hoắc Lăng thu hết vào tầm mắt, khóe môi khẽ cong, thong thả xích lại gần.
"Người nhà em đáng yêu thật đấy."
Giọng nói trầm khàn mang theo ý cười kia gần như lướt qua vành tai cô, giống như một luồng khí nóng.
Bạch Thư vừa định đáp trả thì bên cạnh đột nhiên lại vang lên một tiếng…
"Phụt!"
Lần này đến lượt vị quý ông vừa bị Ninh Trình phun nước.
Chỉ có điều anh ta phản ứng cực nhanh, lập tức cúi đầu, phun chuẩn xác ngụm nước xuống đất.
"..."
Cả bàn người một lần nữa rơi vào im lặng tuyệt đối.
Ninh Trình: “?”
Bạch Thư: “?”
Hoắc Lăng khẽ nhíu mày.
Bạch Thư hít sâu một hơi, đưa tay day trán đầy bất lực: "Đổi chỗ khác ăn đi."
Ừm, đề nghị này nhận được sự đồng ý của tất cả mọi người.
Ai nấy đều thấy ghê rợn và mất vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
...
Gió bên ngoài nhà hàng mang theo chút se lạnh.
Điện thoại của Ninh Trình bỗng rung lên, anh ấy ra hiệu cho Bạch Thư rồi đi sang một bên nghe máy.
Bạch Thư vừa định đi thì Hoắc Lăng đã thong thả bước tới sau lưng.
"Chuyện liên hôn…"
Giọng anh không cao: "Em cân nhắc lại đi."
Bạch Thư khựng bước, quay đầu nhìn anh, ngữ khí bình thản:
"Cơ hội sẽ không có lần thứ hai."
"Hơn nữa hiện tại, anh không nên nghĩ cách cưới em."
Ánh mắt cô quét qua khuôn mặt đang cười phong thái nhẹ nhàng của anh:
"Mà nên nghĩ xem làm sao để nắm giữ nhà họ Hoắc trong lòng bàn tay."