Cô hơi cúi người xuống: "Nếu thực sự nỡ lòng, thì anh cứ việc mở lời."
Lời của Bạch Thư hệt như một mũi kim nhỏ, đ.â.m thẳng vào chỗ hiểm nhất của anh.
Vừa dứt câu này, cả người Cố Ngôn Thâm bỗng chốc cứng đờ.
Anh hơi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt trong veo và rạng rỡ của cô, yết hầu chuyển động, dường như muốn nói điều gì đó nhưng cái khí thế ấy khi đối diện với nụ cười của cô liền lập tức biến thành sự nhượng bộ.
Câu nói này của cô, nói vừa hay vừa sắc sảo.
Nếu thực sự để cô ở lại, anh sẽ mang tiếng là không biết xót người.
Còn không giữ, cô sẽ xoay người đi thẳng.
Đằng nào anh cũng là người chịu thiệt.
Đầu ngón tay Cố Ngôn Thâm khựng lại vài giây, cuối cùng cũng chậm rãi buông ra.
Bạch Thư cảm nhận được lực đạo kia vừa nới lỏng, cô nhướng mày, khẽ lắc lắc cổ tay.
Khi cô xoay người, ngón tay Cố Ngôn Thâm vẫn còn lơ lửng giữa không trung, hệt như có thứ gì đó nghẹn lại nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, muốn vớt vát lại nhưng chẳng thể thốt ra được lời nào.
Bạch Thư đi tới cửa, tay vừa đặt lên tay nắm cửa thì bước chân lại khựng lại.
Cô thở dài một tiếng, quay đầu nhìn anh, ngữ khí dịu xuống:
"Để em đi ăn miếng cơm đã, ăn xong sẽ vào bầu bạn với anh sau."
Cố Ngôn Thâm ngước mắt, đôi đồng t.ử thâm trầm hiện lên chút không nỡ:
"Vậy em không cần phải ra ngoài đâu."
Giọng anh trầm khàn mà ôn hòa: "Anh bảo người ta mang tới, em có thể ăn cùng anh."
Bạch Thư suy nghĩ một lát.
Nhìn dáng vẻ người nọ đang tựa nửa người trên giường bệnh, sắc mặt xanh xao nhưng thần tình vô cùng nghiêm túc.
Nghĩ bụng đồ ăn anh gọi tới chắc chắn sẽ rất ngon.
"Cũng được."
Cô khẽ đáp một tiếng, đi ngược lại kéo ghế ngồi xuống.
Nơi đáy mắt Cố Ngôn Thâm lướt qua một tia ý cười cực nhạt, sau đó anh nhấn nút gọi ở đầu giường.
Rồi anh dùng giọng điệu mang vài phần dịu dàng hỏi: "Em muốn ăn gì?"
Bạch Thư chẳng cần suy nghĩ, thốt ra ngay: "Lẩu."
Câu trả lời này vừa đưa ra, Cố Ngôn Thâm chớp chớp mắt, rồi lập tức nhấn nút đối thoại bên giường, nói một cách vô cùng hiển nhiên:
"Chuẩn bị lẩu."
Người ở bên ngoài sững sờ mất nửa giây, giọng nói có chút run rẩy:
"... Rõ, thưa Cố tổng."
Bạch Thư tựa vào ghế, cười đến mức đôi mắt cong tít lại:
"Thế thì gọi nhiều thịt vào nhé."
Cố Ngôn Thâm nhìn cái vẻ đắc ý đầy tự nhiên của cô, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tiếng cười ấy rất nhẹ, nhưng lại khiến phòng bệnh vốn lạnh lẽo bỗng chốc ấm áp thêm vài phần.
Bạch Thư nhìn đến ngẩn ngơ.
Cố Ngôn Thâm cười lên thế này thực sự là có vài phần ưa nhìn, thanh tao thoát tục, khiến người ta không nỡ rời mắt đi.
...
Nửa tiếng sau, Bạch Thư vốn tưởng ăn lẩu chỉ là hai người đối mặt với một cái nồi nhỏ, ăn tạm một bữa cho xong.
Nhưng khi cô được đưa tới căn phòng ăn được chuẩn bị riêng, cả người cô liền sững sờ.
Trên bàn trải khăn trắng tinh khôi, bốn nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút xếp thành hàng ngay ngắn, hương thơm hòa quyện với làn khói mờ ảo lan tỏa trong không gian.
Một hàng đầu bếp mặc đồng phục trắng đang cung kính đứng bên cạnh, tư thế thẳng tắp, thần tình nghiêm nghị, trông hệt như đang chuẩn bị cho một bữa quốc yến.
Bạch Thư: "..."
Thế này thì cũng quá long trọng rồi đi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô theo bản năng quay đầu lại, vừa ngước mắt lên đã thấy Minh Tự đang ngồi ở phía đối diện, mỉm cười vẫy tay.
"Chẳng phải anh đi ngủ rồi sao?"
Ngữ khí của Bạch Thư đầy vẻ bất lực.
Minh Tự trưng ra bộ mặt đầy lý lẽ, hì hì cười nói:
"Cái đó sao mà giống được? Ăn lẩu thì vẫn phải góp mặt một chút chứ."
Bạch Thư khẽ thở dài, vừa định lên tiếng chê bai thì lại chú ý tới bóng dáng ngoan ngoãn bên cạnh Minh Tự, chính là Cố Mạn.
Cô nàng ngồi ngay ngắn, thần tình hiền thục, tay cầm đũa, đang nhỏ giọng dặn dò đầu bếp:
"Đĩa thịt dê này cho thêm một chút, nước chấm này bớt cay đi một tí."
Ngay sau đó, Bạch Thư liếc qua dư quang, thấy Cố Ngôn Thâm bên cạnh gần như đang ngồi sát rạt lấy mình.
Bên ngoài bộ đồ bệnh nhân anh còn khoác thêm một chiếc áo khoác màu xám nhạt, hơi thở ấm áp, ngay cả cổ tay áo cũng thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c nhạt.
Cô cúi đầu nhìn cái nồi trước mặt anh.
Hóa ra lại là nồi lẩu cay Tứ Xuyên sực nức mùi dầu ớt.
Hơi nóng bốc lên hừng hực, lớp dầu đỏ cuộn trào, ớt và hoa tiêu nổi lềnh bềnh trên mặt nồi, mùi thơm nồng nàn kích thích vị giác phả thẳng vào mặt.
Bạch Thư cũng không ngờ tới việc Cố Ngôn Thâm lại là người thích ăn cay.
Cô cứ ngỡ kiểu đàn ông thanh lãnh cấm d.ụ.c như anh ta chỉ biết húp cháo trắng ăn với rau xanh.
Hoặc là đứng nhìn trời xanh hít thở không khí lạnh mà sống thôi chứ.
Cô nhìn quanh một vòng, nồi của Cố Mạn cũng là nồi dầu cay.
Xem ra cả nhà này đều thích ăn cay cả.
Còn phía Minh Tự thì đặt một cái nồi uyên ương, anh ta đang lười biếng dùng đũa khuấy bên phần nước dùng thanh đạm.
Bản thân Bạch Thư cũng dùng nồi uyên ương.
Cô bỗng nhiên thấy hơi hối hận.
Biết thế này thì thà cô cứ tự mình ra ngoài ăn cho xong.
Bày vẽ thế này, cứ như đang tham dự quốc yến vậy, cô chỉ sợ một động tác gắp thức ăn thôi cũng làm b.ắ.n váng dầu ra ngoài.
Cô còn đang mải nghĩ xem làm sao để tỏ ra tự nhiên một chút thì bên tai bỗng truyền đến một giọng nói trầm thấp.
Cố Ngôn Thâm ghé sát bên cạnh cô, giọng không cao nhưng vì khoảng cách quá gần nên hơi thở đều phả vào bên tai cô.
"Sao em không ăn? Thấy không ngon à?"
Ngữ khí ấy mang theo chút dịu dàng mờ ám, lại còn cố tình đè thấp giọng, nghe mà thấy nóng cả người.
Bạch Thư giật mình, quay đầu nhìn lại liền bắt gặp đôi mắt anh, thâm trầm, gần đến mức quá đáng, hệt như có thể thấu thị được tâm tư nhỏ nhặt của cô.
Mà mấy vị đầu bếp đang đứng thẳng tắp bên cạnh, nghe thấy lời Cố Ngôn Thâm nói, thần tình ai nấy đều căng thẳng, ánh mắt đồng loạt nhìn qua, chỉ sợ một câu "không ngon" của cô sẽ khiến họ mất bát cơm.
Bạch Thư vội vàng mỉm cười xua tay:
"Đâu có không ngon, em đã nếm đâu. Với lại lẩu thì làm sao mà không ngon được?"
Nói xong cô vội vàng gắp một lát thịt bò bỏ vào nồi.
Hơi nóng bốc lên khiến gò má cô hơi ửng hồng, oái oăm là Cố Ngôn Thâm cứ thích thú dán mắt nhìn cô, trong ánh mắt ấy ẩn chứa vài phần ý cười.
Các đầu bếp vội vàng bưng khay tiến lại, định bỏ từng lát thịt bò đã thái sẵn vào nồi cho cô.