Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 128: Khiến mục tiêu chủ động hôn ký chủ một lần



Bạch Thư vừa nhai thức ăn vừa không nhịn được mở lời, giọng điệu có chút thận trọng:

"Sao em lại đưa chị đến đây? Chẳng phải em nói mấy việc của em không được để người khác biết sao?

Miệng chị không kín lắm đâu, em đừng để chị làm kẻ phản bội nhé, chị cũng không muốn phản quốc đâu."

Giang Nghiên đang thong thả múc canh, nghe vậy liền ngước mắt nhìn cô một cái, đôi mắt dài hẹp thoáng qua một tia cười ý.

Anh đặt bát canh xuống bên cạnh tay cô, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút lười nhác đầy từ tính:

"Nếu chị thực sự phản quốc, em sẽ là người đầu tiên bắt chị lại."

Bạch Thư: "..."

Cô nuốt vội miếng cơm, suýt chút nữa thì bị sặc.

Giang Nghiên thấy cô trợn mắt, khóe môi lại càng cong lên sâu hơn, chậm rãi bổ sung một câu:

"Nhưng mà chị yên tâm đi, em sẽ không cho chị cơ hội đó đâu."

Anh tựa lưng vào ghế, đôi mắt hơi nheo lại, rõ ràng là đang nói đùa nhưng ánh mắt lại mang theo một sự cố chấp gần như khẳng định, hệt như cả đời này cô cũng không thể thoát khỏi tầm kiểm soát của anh.

Tim Bạch Thư thắt lại, cảm thấy người này đúng là dám nói và cũng dám làm thật.

Lúc này Giang Nghiên hơi rướn người tới, ánh mắt đặt lên gương mặt cô, mang theo một sự dịu dàng không hề che giấu, giọng nói trầm thấp và quyến luyến, hệt như mỗi chữ đều gõ nhẹ vào tâm trí cô.

"Em chỉ là muốn cho chị xem tác phẩm mà em đắc ý nhất thôi."

Lồng n.g.ự.c Bạch Thư khẽ rung động, vốn dĩ đã lường trước được câu trả lời như vậy nhưng vẫn không nhịn được mà khẽ "ồ" một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì để tiếp lời:

"Vậy ở đây... Tức là cấp trên của em đã đồng ý rồi sao?"

Giang Nghiên nghe vậy, đôi mắt khẽ cong lại, ý cười lan tỏa như sóng nước, khi khóe môi nhếch lên, cả gương mặt tuấn mỹ đều toát ra một sức quyến rũ chí mạng.

"Em không có cấp trên."

Anh thong thả mở lời, đầu ngón tay còn vô tình gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng nói dịu dàng đến mức gần như là cưng chiều:

"Em có một đội ngũ, nhưng tất cả đều nghe lệnh em. Em đưa chị đến đây cũng không cần sự cho phép của bất kỳ ai cả."

Bạch Thư ngơ ngác nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một Giang Nghiên như thế này.

Trước đây anh luôn kiệm lời, dù thỉnh thoảng có mỉm cười thì cũng mang theo vài phần dịu dàng tùy ý, trầm lặng hệt như một chàng trai kỹ thuật đắm mình trong mớ nghiên cứu khoa học.

Thế nhưng hôm nay, anh hệt như hoàn toàn biến thành một người khác.

Đôi mắt vốn luôn lười nhác kia lúc này lại lấp lánh thứ ánh sáng không thể che giấu, khí chất toàn thân kiêu hãnh và mãnh liệt, hệt như bị thứ gì đó đốt cháy.

Trong lời nói mang theo sự hưng phấn khó lòng kiềm chế, trong động tác đều toát lên vẻ tự tin làm chủ mọi việc, thậm chí còn ngang nhiên đưa cô vào nơi như thế này.

Lòng Bạch Thư không khỏi ngẩn ngơ.

Rốt cuộc là anh đã chế tạo ra thứ gì vậy?

...

Đợi đến khi Bạch Thư ăn no nê hạ bát đũa xuống, cô không nhịn được mà xoa xoa bụng.

Đồ ăn ở đây thực sự rất ngon, đặc biệt là bát cơm trắng, hạt nào hạt nấy đều tăm tắp, mang theo một mùi thơm thanh khiết, nhai trong miệng thấy ngọt thanh tự nhiên.

Gạo bán ngoài thị trường bây giờ đa phần chỉ chú trọng vẻ ngoài hào nhoáng nhưng hương vị lại nhạt nhẽo, loại gạo mang theo hương thơm nguyên bản thế này đúng là hiếm thấy.

Cô không kìm được mà ăn liền một mạch hai bát lớn.

Vừa tựa vào ghế thì Giang Nghiên đã đưa tới một ly nước ấm, đầu ngón tay còn kẹp một viên t.h.u.ố.c nhỏ màu trắng, nụ cười dịu dàng:

"Thuốc tiêu hóa đấy, ăn một ít đi, nếu không chị sẽ thấy khó chịu lắm."

Bạch Thư sững người, không ngờ ngay cả chi tiết nhỏ nhặt này anh cũng chú ý tới.

"Ngay cả cái này em cũng chuẩn bị sao?"

Cô không kìm được mà thốt ra.

Giang Nghiên cười khẽ, vươn tay đưa viên t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay cô:

"Em không muốn chị ăn no quá rồi lại quay sang trách em đâu."

Bạch Thư chớp chớp mắt, vành tai không kiểm soát được mà hơi nóng lên.

Giang Nghiên thấy cô đặt ly nước xuống liền thuận thế nắm lấy tay cô, cười thoải mái:

"Đi thôi, đi dạo cho tiêu cơm, nếu không lát nữa sẽ khó chịu thật đấy."

Bạch Thư bị anh kéo đứng dậy, không nhịn được mà nghi hoặc nhìn anh một cái:

"Chẳng phải nói đưa chị đi xem tác phẩm của em sao? Bây giờ không đi à?"

Giang Nghiên khựng bước, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý, mang theo chút khí chất bí ẩn:

"Phải hai giờ rưỡi mới được, hiện tại họ vẫn đang thực hiện những khâu điều phối cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến lúc đó thứ chị nhìn thấy mới là hoàn chỉnh nhất."

Bạch Thư "ồ" một tiếng, trong lòng có chút tò mò nhưng cũng hiểu đây là cơ mật trong cơ mật, không tiện hỏi nhiều.

Đành để mặc anh dắt mình đi dạo chậm rãi, cảm nhận sự gần gũi có chút quá đỗi tự nhiên này.

...

Bạch Thư vốn tưởng Giang Nghiên sẽ đưa cô đến phòng thí nghiệm nào đó, nào ngờ đi suốt một quãng đường lại được dắt ra tận bờ biển.

Dưới chân là bãi cát mịn màng, gió biển mang theo vị mặn chát phả vào mặt.

Trên bãi biển đã có người đang hoạt động, có người đang chạy bộ, có người đang đá bóng, tiếng hò hét nhiệt tình nhưng khi thấy Giang Nghiên đi tới, động tác của họ đều đồng loạt khựng lại, từ xa thực hiện nghi thức chào nghiêm chỉnh, thần sắc đầy vẻ kính trọng.

Bạch Thư sợ tới mức suýt rụt người lại, kết quả là Giang Nghiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, khẽ cười một tiếng, thấp giọng dỗ dành:

"Đừng sợ."

Anh dắt cô đi vòng qua đám đông, đưa cô đến một bãi cát vắng lặng và yên tĩnh.

Nơi này không có sự ồn ào, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ.

Bạch Thư hít một hơi thật sâu không khí biển, lòng khẽ thả lỏng.

Cô không ngờ hôm nay mình lại có thể trải qua một ngày thong dong đến thế.

Cùng sánh bước bên một rường cột nước nhà trên bãi biển.

Bạch Thư dứt khoát cởi giày ra, điên cuồng để lại dấu chân trên cát, cô còn cười kéo Giang Nghiên xuống nước.

Giang Nghiên chơi cùng cô một lát.

Gió biển thổi tung làn tóc cô, Giang Nghiên đưa tay ấn nhẹ, khẽ vén lọn tóc ra sau tai cô, thần tình dịu dàng đến mức quá đáng.

Đúng lúc này…

Hệ thống: [Ting!]

Âm thanh hệ thống đột ngột vang lên trong đầu cô:

Hệ thống: [Nhiệm vụ tạm thời: Khiến mục tiêu chủ động hôn ký chủ một lần, không giới hạn ở má, trán, hay bờ môi... Phần thưởng nhiệm vụ sẽ được quyết định dựa trên mức độ thân mật.]

Bạch Thư: "..."

Nụ cười của cô suýt chút nữa thì cứng đờ, cô vội vàng thu lại nắm nước định hất về phía anh.

Giang Nghiên nhận ra thần sắc cô có chút kỳ lạ, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo đầy ý cười:

"Sao thế? Chơi mệt rồi à?"

Khóe miệng Bạch Thư giật giật.

... Mệt?

Nếu mệt mà đổi được một cái hôn thì giờ cô có thể nằm vật ra bãi cát này ngay lập tức cũng được.

Nhưng khổ nỗi cái người Giang Nghiên này, ngày thường trông có vẻ thong dong nhưng tâm tư thực chất lại rất sâu sắc.

Phải làm sao mới khiến anh ta "chủ động" được đây?

Đáy mắt cô lóe lên một tia sáng, đột nhiên vươn tay vén lọn tóc mái trước trán anh ra, cười nói:

"Tóc em rối hết cả rồi kìa."

Giang Nghiên ngẩn ra, ngay sau đó ánh mắt tối đi một chút, cong môi cười khẽ:

"Vậy chị giúp em đi."

Trong lòng Bạch Thư thầm gào thét…

Tới rồi!

Bầu không khí này chẳng lẽ không nên thuận thế mà "nở hoa" ngay tại chỗ sao?

Bạch Thư vươn tay vén những sợi tóc rối trước trán anh, vốn dĩ là một động tác không thể tự nhiên hơn.

Thế nhưng gió biển thổi qua, khoảnh khắc đầu ngón tay cô lướt qua thái dương anh, nụ cười nhàn nhạt vốn có của Giang Nghiên hệt như bị thứ gì đó đốt cháy, ánh mắt bỗng chốc thâm trầm đi vài phần.

Anh không nói gì ngay lập tức, chỉ lặng lẽ nhìn xoáy vào cô, đôi mắt ấy dưới ánh hoàng hôn tỏa ra ánh sáng, sự trong trẻo bao hàm một hơi nóng không lời, hệt như muốn thu trọn hình bóng cô vào bên trong.

Bạch Thư chớp mắt nhìn anh, khẽ mỉm cười, không hề có một chút từ chối hay gì cả.

Thực chất còn mang theo vài phần ý vị quyến rũ.

"Đừng cử động."

Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo chút từ tính đã bị gió biển nhào nặn qua.