Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 120: Cố Ngôn Thâm tìm tới tận nơi



Bạch Thư nhìn thấu tâm tư của anh, trong lòng không khỏi thầm thở dài.

Người đàn ông này chính là không nỡ rời đi.

Nhưng cô cũng chẳng buồn bóc mẽ, dù sao thì bây giờ thời gian vẫn còn dư dả.

An Đức Lỗ lại như không hề nhận ra suy nghĩ của cô, anh vẫn mỉm cười, giọng điệu ôn hòa lại pha chút quyến luyến:

"Nếu không phải vì em phải đi làm, anh thực sự muốn đi vòng quanh thêm vài con phố nữa."

Bạch Thư uể oải đáp lại một câu:

"Nếu anh lỡ chuyến bay, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

An Đức Lỗ nghe vậy thì bật cười thấp, nhưng ý cười vẫn không hề tan biến.

Từng phút từng giây của quãng đường này, anh đều muốn khắc sâu vào trong ký ức.

...

Xe dừng lại ở bãi đậu xe dưới lầu công ty của Bạch Thư, sau khi xuống xe, An Đức Lỗ vẫn kiên quyết muốn tiễn cô lên lầu.

Bạch Thư bất lực ngăn anh lại, ngữ khí mang vài phần nghiêm túc:

"Hoàng t.ử điện hạ, anh sắp phải đi rồi. Nếu đi lên mà bị người ta nhìn thấy, họ sẽ bàn tán về tôi mất."

An Đức Lỗ im lặng trong chốc lát, đôi mắt xanh thẳm khẽ chớp động, cuối cùng anh vẫn gật đầu đầy vẻ chán nản, giọng trầm xuống: "Được thôi."

Thế nhưng giây tiếp theo, anh đột nhiên vươn tay, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, lực đạo mạnh mẽ hệt như muốn khảm cô vào tận xương m.á.u.

Bạch Thư không vùng vẫy, cứ để anh ôm một lát như thế, cho đến khi cảm nhận được hơi thở tràn đầy sự lưu luyến không rời của anh, cô mới nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Cô ngước mắt, nụ cười nhạt nhòa: "Hoàng t.ử điện hạ, chúc anh thượng lộ bình an."

Yết hầu An Đức Lỗ khẽ chuyển động, anh khẽ đáp: "Ừm."

Sau đó anh lại hạ thấp giọng, mang theo vài phần cố chấp:

"Đợi khi xuống máy bay, anh sẽ gửi tin nhắn cho em. Em nhất định phải trả lời anh đấy."

Bạch Thư gật đầu: "Được."

Thế nhưng ánh mắt An Đức Lỗ vẫn chẳng nỡ rời đi, hệt như muốn khắc ghi dáng vẻ của cô thật sâu vào trong lòng, bước chân cũng chần chừ mãi không nhích đi được.

Cứ như vậy, hai người người kéo kẻ co, dây dưa ròng rã suốt mười phút đồng hồ.

Bạch Thư thực sự hết cách, cô đưa cổ tay lên nhìn thời gian, không nhịn được mà nhắc nhở:

"Tôi sắp muộn rồi, sắp đến giờ làm việc rồi."

Lúc này An Đức Lỗ mới từng chút một buông cô ra, nhưng thần sắc vẫn đầy vẻ luyến tiếc.

Trong lúc đó suýt chút nữa họ đã bị đồng nghiệp đi ngang qua trông thấy, Bạch Thư phản ứng cực nhanh, dứt khoát vùi cả người vào lòng anh mới miễn cưỡng thoát được một kiếp.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng cô toát mồ hôi hột.

Nếu thật sự bị nhìn thấy, ngày mai cả công ty chắc chắn sẽ đồn ầm lên cho xem.

Cách đó không xa, người tài xế mà An Đức Lỗ mang theo đang đứng bên cạnh xe, vẻ mặt muốn nói lại thôi, mấy lần cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay.

Rõ ràng, anh ta cũng đang thầm sốt ruột thay.

Hiển nhiên thời gian ra sân bay của hoàng t.ử điện hạ hoàn toàn không hề dư dả.

Lại mười phút nữa trôi qua.

An Đức Lỗ rốt cuộc cũng bị thời gian ép đến mức buộc phải lên xe.

Khi tài xế tiến lên nhắc nhở, đôi mày anh nhíu c.h.ặ.t, mãi không chịu nhấc bước, cho đến khi Bạch Thư khẽ thúc giục, anh mới chậm chạp tiến về phía cửa xe.

Trước khi lên xe, đôi mắt xanh của anh vẫn dán c.h.ặ.t lên người Bạch Thư, hệt như muốn khắc sâu cả con người cô vào ký ức.

Ngay cả khi đã ngồi vào trong xe, anh cũng không đóng cửa ngay mà quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt cô thêm một lần nữa, lúc này mới bất đắc dĩ ra hiệu cho tài xế khởi hành.

Bạch Thư đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe kia dần đi xa cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt, cô mới khẽ thở phào một hơi.

Trong lòng rõ ràng là nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tiễn được vị hoàng t.ử điện hạ này đi, nhưng lại mơ hồ mang theo một chút cảm giác hụt hẫng.

...

Bạch Thư vẫn quẹt thẻ vào công ty như thường lệ, thay đổi sang vẻ mặt chuyên nghiệp, ngồi lại vị trí làm việc của mình.

Thời gian qua cô cứ dăm bữa nửa tháng lại xin nghỉ, ban đầu còn gây ra vài lời bàn tán, giờ đây mọi người đều đã quen rồi, trái lại chẳng còn ai thèm liếc nhìn cô lấy một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cấp trên dường như cũng đã nắm bắt được nhịp độ của cô, không còn giao cho cô những công việc lặt vặt tốn thời gian nữa, mà dần dần điều chỉnh sang những nội dung cần bắt nhịp nhanh, học cách xử lý vấn đề, cùng một số nhiệm vụ liên quan đến quản lý và tích lũy kinh nghiệm.

Bạch Thư ngồi trước máy tính lật xem tài liệu, tiếng gõ bàn phím vang lên thanh thoát, dứt khoát.

Nhịp điệu hiện tại như thế này là vừa vặn, không quá thong thả mà cũng có thể thuận thế tích lũy thêm chút vốn liếng.

Cô cảm thấy vị cấp trên này thực ra cũng là một nhân tài hiếm có, đầu óc linh hoạt, làm việc đâu ra đó.

Cứ nhìn những nhiệm vụ anh ta giao cho cô dạo gần đây mà xem, vừa giúp cô nhanh ch.óng thạo việc, vừa có thể thuận tiện tích lũy kinh nghiệm, sắp xếp vô cùng thỏa đáng.

Bình thường công việc của bản thân anh ta cũng được xử lý rất tốt, năng lực không tồi.

Chỉ là...

Chẳng có chút dã tâm nào cả.

Quyền lực chia hết cho các nhóm trưởng, để nhóm trưởng dẫn dắt tổ viên chạy đôn chạy đáo.

Bản thân anh ta thì vui vẻ nhàn hạ, có chút nghi vấn lười biếng.

Cho nên Bạch Thư đã quyết định rồi, sau này nếu cô cần dùng đến nhân tài, nhất định phải mang anh ta theo.

...

Buổi chiều.

Bạch Thư dán mắt vào màn hình, tay vẫn đang gõ bản báo cáo cuối cùng, dư quang liếc thấy từ cuối hành lang phía không xa có hai bóng người đang đi tới.

Ninh Trình, một thân đồ bình dân, vai hơi ngả về sau, thần thái lười nhác, bước chân tuy vậy vẫn rất vững chãi, vóc dáng cao ráo giữa đám đông rất dễ nhận ra.

Gương mặt anh ta trông có vẻ lạnh nhạt, nhưng thực tế giữa đôi mày lại lộ ra vẻ mất kiên nhẫn như thường lệ.

Mà Cố Ngôn Thâm thì hoàn toàn khác biệt, bộ tây trang phẳng phiu tôn lên vóc dáng hiên ngang, ngũ quan lạnh lùng, ánh mắt sắc sảo trầm ổn, quanh thân toát ra một luồng khí thế không giận tự uy, hệt như ép nhiệt độ không khí xung quanh xuống vài độ.

Vẻ mặt Bạch Thư lập tức trở nên vô cảm, nhưng trong lòng lại đang gào thét không thôi.

Một mục tiêu vừa mới đi, mục tiêu khác đã tìm tới?

Có thể cho tôi yên ổn vài ngày được không hả!

Phía Ninh Trình cũng mang vẻ mặt vô cảm, đôi chân dài sải từng bước, trong lòng cũng đang gào thét: Rõ ràng lão t.ử vốn chẳng muốn đi làm, tại sao lần nào cũng có người lôi kéo tôi chạy đến công ty thế này?

Bạch Thư lập tức cúi đầu, giả vờ như đang chuyên tâm nhìn vào màn hình, cố ý không thấy người đang tới.

Nhưng trong lòng cô thì rõ hơn ai hết.

Kiểu thao tác này cô quá quen thuộc rồi, càng ngó lơ thì càng dễ bị để mắt tới.

Thế là, cô dứt khoát cầm lấy tài liệu trên bàn, đứng dậy chạy thẳng vào văn phòng cấp trên.

Cửa văn phòng vang lên tiếng "cạch", vị cấp trên bên trong đang gác chân lên, vừa xem tài liệu vừa c.ắ.n hạt dưa, c.ắ.n đến là vui vẻ.

Đột ngột có người xông vào, anh ta theo bản năng quát khẽ: "Không biết gõ cửa à…"

Đợi đến khi nhìn rõ người tới là Bạch Thư, cả người anh ta khựng lại, nắm hạt dưa trong tay lập tức "pạch" một cái cất vào ngăn kéo, biểu cảm nhất thời có chút ngượng ngùng.

Anh ta ho khẽ, giọng điệu gượng ép bẻ lái:

"Khụ... Cô tìm tôi có việc gì thế? Cái đó... Cô có muốn ăn không? Tôi vừa mới mua xong, thơm lắm."

Bạch Thư chớp chớp mắt, lắc đầu, mỉm cười lịch sự và đúng mực:

"... Cảm ơn anh, tôi không dùng đâu."

Cấp trên bị bắt quả tang đang c.ắ.n hạt dưa, lòng vẫn còn chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ nghiêm túc, hắng giọng một cái, chỉ tay vào tập tài liệu trong tay cô:

"Đây là tài liệu mới à? Có vấn đề gì cần đối soát sao?"

Bạch Thư thầm cười trong lòng, nhưng thuận thế đưa tài liệu qua, ngữ khí tự nhiên:

“Vâng, có vài chi tiết tôi không chắc chắn lắm, muốn xác nhận lại với anh một chút."

Cấp trên lập tức đanh mặt lại, giả bộ nhận lấy tập tài liệu, lật ra xem xét nghiêm túc vài cái rồi gật đầu:

"Ừm, quy trình chỗ này có thể đơn giản hóa thêm, phần dữ liệu bên kia tôi sẽ bảo nhóm trưởng để mắt tới, cô chỉ cần chỉnh lý lại câu chữ cho trôi chảy là được."

Hai người đang hạ thấp giọng thảo luận, bầu không khí coi như yên tĩnh.

Nhưng chẳng được bao lâu, ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa.

Bạch Thư và cấp trên cùng ngẩng đầu lên, liền thấy Cố Ngôn Thâm và Ninh Trình đang sóng vai đứng ngoài cửa, một người thần sắc lạnh lùng, một người nụ cười đáng ăn đòn, rõ ràng là tìm tới tận đây.