“Không biết có ý gì, mà trong trung tâm thành lại đào một cái hố lớn đến vậy.”
Tinh Quốc, Ba Đốn thành.
Khu vực trung tâm thành phố bị hàng rào sắt vây quanh, nơi các đội thi công đang ầm ầm tiến hành công việc. Các kiến trúc khổng lồ đã bị Giác Tỉnh Giả phá hủy hoàn toàn, hiện giờ cần phải dọn dẹp những hòn đá vỡ vụn.
Mấy người đàn ông đội nón bảo hộ đang lau mồ hôi nhễ nhại.
“Ta nghe ngóng được là hình như họ muốn khoanh vùng một khu vực rất lớn ngay trung tâm thành phố để đặt cái gì đó vào thì phải?”
“Có phải là muốn đối phó kẻ tên [ ] không?”
“Suỵt… Tinh Minh đã nói không được nhắc tên của đối phương! Vạn nhất đối phương cảm ứng được, thì người chờ chết chính là ngươi đó!”
“Ngươi sẽ không thực sự tin cái kiểu của Tinh Minh đó ư? Ta thấy Tinh Minh cũng chẳng hơn gì ác ma kia đâu.”
Mấy người thì thầm bàn tán.
“Này, mấy người bên kia còn muốn làm việc nữa không hả? Trật tự chút đi!”
Ông cai công trường trừng mắt quát lớn, nên mấy người đành phải ngừng trò chuyện.
Tiếng máy móc ầm ầm rung động, hiệu suất dọn dẹp vô cùng cao. Một lượng lớn đá vụn được dọn sạch đi, sau đó xe lu tiến vào, nghiền ép mặt đất trở nên bằng phẳng. Ngay trong trung tâm thành phố lớn như vậy, chớp mắt đã để trống một mảnh đất rộng lớn.
“Đợt này làm xong, tiền công cũng không hề ít.”
Mấy công nhân kia lại tụ tập lại với nhau, đứng ở rìa công trường ngắm nhìn những thay đổi trong sân.
“Giá tiền gấp mười lần, có điều chỉ là dọn dẹp sân bãi thôi, tìm đâu ra chuyện tốt như thế này chứ.”
“Ở một mức độ nào đó, chúng ta hẳn phải cảm ơn vị kia [ ], nếu không phải hắn, chúng ta cũng chẳng có cơ hội này.”
Có thể thấy, tâm trạng của các công nhân rất tốt. Dù sao, làm một ngày mà có thể kiếm được tiền công bằng mười ngày làm việc, thử hỏi ai mà chẳng hài lòng.
“Bối Lỗ, ngươi gần đây không phải cần tiền sao? Lần này tốt rồi, theo tốc độ này, ít nhất phải làm ba, năm ngày, ngươi có thể cầm được rất nhiều tiền đó.”
Một người mở miệng, mọi người nhìn về phía người đàn ông có khuôn mặt hơi chút tang thương. Hắn ngây người, sau đó thật thà gật đầu.
Đám người nói xong lời đó thì quay sang bàn tán chuyện khác, cũng chẳng ai để ý đến hán tử này.
Một ngày thoáng chốc đã qua, công trường tan ca, ai nấy đều về nhà. Bối Lỗ lẫn trong đám đông, đi ra ngoài.
Một thân đầy bụi bẩn và bùn đất của công trường, Bối Lỗ sau khi lĩnh xong tiền lương ngày, đang chuẩn bị rời đi thì trong lòng khẽ động, vô thức nhìn về phía trung tâm nhất của công trường. Nơi đó bị những tấm chắn vừa dày vừa nặng che khuất, nên càng không thể nhìn trộm được gì. Bối Lỗ cũng không nói rõ được, vì sao trong lòng mình lại có loại cảm giác quái dị đó.
“Đi nhanh lên đi, còn ở lại chỗ này đứng ngây người ra đó làm gì nữa?”
Một người làm tạp vụ bên cạnh vỗ vai hắn một cái.
“À, được.”
Bối Lỗ lấy lại tinh thần, xách chiếc túi nhỏ màu xanh lá của mình rồi đi ra ngoài. Hắn không trực tiếp về nhà, mà là đi thẳng tới Bệnh viện trung tâm thành phố.
Sau khi đóng xong viện phí ở quầy, hắn gõ cửa phòng bác sĩ chính.
Trong phòng truyền ra giọng nói: “Mời vào.”
Hán tử đẩy cửa bước vào.
“Là ngươi à.” Bác sĩ đẩy gọng kính, lại cúi đầu xuống bàn vẽ vời gì đó.
“Chủ nhiệm, tại hạ đã nộp thêm một phần viện phí rồi, nữ nhi của tại hạ nàng…”
“Cái này…” Bác sĩ mở miệng nói, “trong cơ thể nàng ô nhiễm Hư Không quá nặng, trừ phi nàng trở thành Giác Tỉnh Giả. Hiện tại chúng ta không có phương pháp điều trị nào tốt hơn đâu, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý sẵn đi.”
“Cái gì?” Bối Lỗ kinh ngạc.
“Muốn ta lập lại một lần nữa sao?”
“Không phải nói nữ nhi của tại hạ có hy vọng chữa khỏi thành công mà, bác sĩ, cái này…”
“Chỉ là có khả năng thôi… Chúng ta đã kiểm tra kỹ lưỡng tình trạng cơ thể của con gái ngươi hôm nay. Thật đáng tiếc, tình trạng của nàng đang chuyển biến xấu rất nhanh.”
Chủ nhiệm lắc đầu: “Ta đề nghị ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng, Bệnh viện đã xin giảm miễn phí tổn cho ngươi rồi, ngươi chỉ cần đóng một nửa phí tổn là được rồi.”
“Bác sĩ, cảm ơn ngài. Xin ngài cho tại hạ một tin chính xác, nữ nhi của tại hạ còn bao lâu thời gian?”
“Cái này còn phải xem vận khí… Ô nhiễm Hư Không trong cơ thể nàng đang khuếch trương rất nhanh, nếu như [ ] có thể chống đỡ được ba ngày này, sau đó có lẽ còn có khả năng…”
Hai người đang nói chuyện thì bỗng nhiên lại có người đẩy cửa bước vào.
“Chủ nhiệm, tiền ta đã chuẩn bị xong rồi, tư liệu nha đầu kia ta đã xem rồi, trái tim và tủy xương đều rất tương thích, mau chóng sắp xếp phẫu thuật đi…”
Nam tử cầm theo một xấp tài liệu, đối mặt với hai người trong phòng. Bối Lỗ ánh mắt quét qua. Những dòng chữ rậm rịt trên tài liệu hắn không thấy rõ, nhưng hắn lại thấy rõ ở góc trên bên phải trang đầu tài liệu có in ảnh chân dung một cô gái.
Con ngươi hán tử bỗng mở to.
…
“Ba ba, sao quần áo của ba rách nhiều thế?” Tiểu nữ hài ngẩng đầu lên hỏi.
“Ở công trường lúc nãy ba không cẩn thận bị ngã đó con.”
“Ba ba, ngươi trên mặt và tay đều chảy máu.”
“Lúc ngã xuống thì bị va chạm một chút thôi…” Bối Lỗ tránh né chủ đề, “Vi Vi à, lần này đón con về, mình không cần tới Bệnh viện nữa đâu. Con vui không?”
“Ba ba, ta có thể trở về nhà sao?!”
Nữ hài kinh ngạc mừng rỡ nói.
“Đúng vậy, ba ba chuẩn bị cho con món ngon, chúng ta về nhà ăn bữa tiệc lớn nhé.”
Bối Lỗ cố gượng cười.
Cha con hai người một đường trở lại chật hẹp phòng nhỏ. Mùi thịt thăn thơm ngào ngạt rưới lên một vòng nước tương, lòng nướng cháy xém, vỏ giòn tan, trông cực kỳ mê hoặc.
Vi Vi đã sớm thèm đến chảy nước miếng, khi được cho phép, nàng liền cầm dao nĩa lên bắt đầu ăn từng miếng nhỏ một.
“Cha, ngươi cũng ăn.”
Nữ hài cắt xuống khối thịt, đưa tới bên miệng hắn.
“Không có việc gì đâu, ba không đói đâu… Vi Vi!”
Sắc mặt Bối Lỗ biến sắc, bèn vươn tay đỡ lấy nàng. Nữ hài giây trước còn đang nói chuyện, giây sau đã nhắm mắt, hôn mê bất tỉnh. Tình trạng cơ thể của nàng đích xác đã kém đến cực điểm.
Hắn ôm nữ nhi đặt nằm lên giường, rồi ngồi ở bên cửa sổ, hai mắt vừa thống khổ lại vừa mờ mịt. Mấy năm trước hắn bị thương khi làm việc trong Tuần Vệ đội, nên bị ép rời chức. Hắn tìm nhiều công việc khác nhau, kiêm thêm công việc bốc gạch ở công trường. Vợ hắn đã sớm bỏ theo người khác, còn nữ nhi thì lại mắc bệnh nan y.
Trong tình huống này, thử hỏi ai mà chẳng cảm thấy tuyệt vọng chứ.
Số tiền cứu tế Tinh Minh hứa hẹn lại không chuyển xuống, bảo hiểm ban đầu mua thì từ chối bồi thường. Thậm chí pháp viện của Tinh Minh còn phán hắn phải xin lỗi công ty bảo hiểm. Hiện giờ còn quá đáng hơn nữa, trái tim của nữ nhi thậm chí còn bị người ta để mắt tới.
“Bố Lan Đăng…”
Bối Lỗ nghiến răng nghiến lợi. Hắn chính là vì trước kia hắn đã tin vào lời quỷ quái của lão Bố Lan Đăng này, mua cổ phần các loại sản nghiệp mà đối phương ủng hộ, chăm chăm đi theo bước chân của Tinh Minh. Hiện tại, Tinh Chủ này đều đã bị bắt rồi, các sản nghiệp dưới trướng mất đi ô dù bảo hộ, lần lượt tuôn ra các loại bê bối.
Cuộc sống vì sao lại trở nên như thế này chứ?
Bối Lỗ siết chặt tay nữ nhi. Đêm dần khuya, nữ nhi từ đầu tới cuối vẫn không tỉnh lại. Hắn nằm ở chiếc giường nhỏ bên cạnh, nghiêng mặt nhìn khuôn mặt tái nhợt của nữ nhi. Những chuyện xảy ra ban ngày cứ thế diễn đi diễn lại trong tâm trí hắn.
Bối Lỗ nắm chặt rồi lại buông lỏng nắm đấm của mình. Tại Tinh Quốc, những người ở tầng lớp dưới đáy như hắn, phẫn nộ thì có ích gì chứ.
“Ư…”
Lông mi Vi Vi khẽ run rẩy, miệng nàng phát ra âm thanh rất nhỏ, Bối Lỗ lập tức nhìn qua. Đáng tiếc, nữ hài chỉ là khẽ thì thầm một tiếng, không thể thực sự tỉnh táo lại.
“Thứ chó má Tinh Minh! Tinh Quốc chết tiệt!”
Bối Lỗ nhịn không được thầm mắng một tiếng. Sau đó, hán tử vô lực cuộn tròn lại. Hắn nặng nề nhắm mắt lại.
Không biết vì sao, hắn đột nhiên nghĩ tới bóng đen khổng lồ xuất hiện trên màn hình ngày đó, cùng lời hứa hẹn nghe chừng cũng chẳng đáng tin kia:
“Nếu như 【 ngươi đối với thế giới này nảy sinh nghi ngờ, vậy thì, hãy kêu gọi tên của ta. 】”