Nhìn vị Thiếu soái bách chiến bách thắng trên thao trường, giờ phút này như một đứa trẻ, chờ đợi câu trả lời của tôi.
“Vui vẻ.” Tôi nói.
Mắt anh sáng lên một chút.
“Thật sao?”
“Thật.”
Anh cười.
Kiểu cười hiếm thấy, nụ cười thật sự.
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ tôi.
“Vậy thì tốt rồi.” Anh nói.
Sáng ngày thứ bảy, khi tôi tỉnh dậy, anh không có ở đó.
Bên giường trống, chăn vẫn còn hơi ấm.
Tôi ngồi dậy, khoác áo ngoài, đi ra ngoài lều.
Ánh nắng rất ấm áp.
Binh lính đang thao luyện ở xa, tiếng khẩu hiệu vọng lại từng đợt.
Anh đứng không xa, nói chuyện với mấy sĩ quan.
Quân phục thẳng thớm, bóng lưng thẳng tắp như một cây tùng.
Có người chỉ về phía tôi.
Anh quay đầu lại.
Thấy tôi, anh đi tới.
“Tỉnh rồi?”
“Ừm.”
Anh đi đến trước mặt tôi, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một thoáng.
“Sao vậy?” Tôi hỏi.
Anh không nói.
Chỉ đưa tay, kéo chiếc áo ngoài đang trượt xuống vai tôi lên.
Động tác đó quá tự nhiên.
Tự nhiên như đã làm hàng trăm lần.
“Ngoài trời lạnh,” anh nói, “vào trong đi.”
Tôi nhìn anh.
Ánh nắng chiếu lên mặt anh, vết sẹo trên xương lông mày rất rõ ràng. Trong mắt anh có tơ m.á.u, là dấu vết của những đêm không ngủ đủ giấc.
“Anh tối qua lại không ngủ ngon sao?” Tôi hỏi.
Anh sững sờ.
“Không sao.” Anh nói.
“Không sao là ý gì?”
Anh nhìn tôi.
Trong đôi mắt đó có một chút ý cười.
“Em lo lắng cho tôi sao?”
Tôi quay mặt đi.
“Ai lo lắng cho anh.”
Anh cười.
Rất nhẹ.
Rồi anh nắm lấy tay tôi.
“Vào trong.” Anh nói, “Nằm cùng tôi một lát.”
“Anh không luyện binh sao?”
“Để phó quan đi.” Anh nói, “Hôm nay ở cùng em.”
Tôi bị anh kéo đi về lều.
Anh nằm xuống, ôm tôi vào lòng.
Nhắm mắt.
Tôi tưởng anh sẽ ngủ.
Anh không ngủ.
Tay anh đặt trên bụng dưới tôi.
“Tống Thiến.” Anh gọi tôi.
“Ừm.”
“Kinh nguyệt của em,” anh nói, “có phải sắp đến rồi không?”
Tôi sững sờ.
Sao anh biết?
“Tôi đã tính rồi.” Anh nói, giọng rất thấp, “Lần trước là giữa tháng. Hôm nay –”
Anh dừng lại.
“Đã quá ba ngày.”
Tôi không nói.
Tim đập rất nhanh.
Không phải vì xấu hổ.
Là vì –
Tôi cũng đang nghĩ đến chuyện này.
Mấy ngày nay quá loạn.
Loạn đến mức tôi quên cả đếm ngày.
Nhưng anh thì đếm.
Team Bé Bi - chuyên xài AI để lấp hố - Hố nào cũng lấp, thể loại nào cũng chơi Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới! Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Anh nhớ.
“Tô Chí Thành,” tôi mở miệng.
“Ừm.”
“Nếu như…”
Tôi chưa nói hết.
Anh mở mắt.
Nhìn tôi.
Có thứ gì đó trong đôi mắt đó, rất trầm.
“Nếu như có rồi,” anh nói, “thì giữ lại.”
Tôi nhìn anh.
“Em không phải vẫn luôn không muốn sao?” Anh hỏi.
Tôi không nói.
Anh chờ một lúc.
Không đợi được câu trả lời.
Tay anh, khẽ siết c.h.ặ.t hơn một chút trên bụng dưới tôi.
“Tống Thiến,” anh nói, “em có biết không –”
Anh dừng lại.
“Cái gì?”
Anh nhìn vào mắt tôi.
Rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không nói nữa.
Rồi anh mở miệng.
“Em có biết không, năm đó sau khi em đi,” giọng anh rất nhẹ, “mỗi đêm tôi đều nghĩ gì?”
Tôi không nói.
“Nghĩ về em.” Anh nói, “Nghĩ về con.”
“Nghĩ nếu năm đó tôi để em ở lại, bây giờ sẽ thế nào.”
Giọng anh nghẹn lại.
“Nghĩ đến mức –”
Anh chưa nói hết.
Anh vùi mặt vào hõm vai tôi.
Rất lâu, rất lâu.
Không hề nhúc nhích.
Tôi cảm thấy vai anh đang khẽ run rẩy.
Tô Chí Thành.
Cái người đàn ông g.i.ế.c người như ngóe, đ.á.n.h gãy chân người khác, đã từng trói tôi vào cột giường đó.
Cái người đàn ông bách chiến bách thắng trên thao trường, mấy nghìn đôi mắt nhìn anh, nói muốn bảo vệ tất cả mọi người đó.
Giờ phút này, đang run rẩy.
Đang sợ hãi.
Sợ tôi nói không muốn.
Sợ tôi nói –
Tôi vẫn không muốn.
Tôi đưa tay lên.
Khẽ vuốt tóc anh.
Rất cứng.
Giống như con người anh.
“Tô Chí Thành.” Tôi nhẹ giọng nói.
Anh không ngẩng đầu.
Rồi anh cúi đầu.
Hôn tôi.
Rất nhẹ.
Nhẹ như sợ làm đau thứ gì đó.
Nụ hôn đó, không có sự cướp đoạt, không có sự ép buộc.
Chỉ có một loại – tôi không thể nói rõ.
Ánh nắng ngày hôm đó rất đẹp.
Anh ôm tôi, nằm trong lều cả buổi sáng.
Tay vẫn luôn đặt trên bụng dưới tôi.
Luôn luôn.
Đến trưa, anh ngủ thiếp đi.
Hơi thở rất sâu, lông mày hơi nhíu lại.
Nhưng tay anh, vẫn đặt ở đó.
Không buông ra.
Tôi nhìn vẻ mặt anh khi ngủ.
Nhìn người đàn ông vừa điên vừa độc ác, vừa cố chấp vừa thâm tình này.
Nghĩ về những lời anh vừa nói.
Nghĩ về vẻ mặt anh khi thi đấu võ.
Nghĩ về vẻ mặt anh khi đứng trước mấy nghìn người, nói “người các cậu muốn bảo vệ, có đáng để các cậu liều mạng không”.
Nghĩ về ánh mắt đó của anh.
Ánh mắt xuyên qua mấy nghìn người, rơi trên người tôi đó.
Tôi cúi đầu.
Đặt tay mình lên tay anh.
Mười ngón tay đan c.h.ặ.t.
Ngoài cửa sổ, tiếng binh lính thao luyện vọng lại từ xa.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi.
Tôi không biết trong bụng dưới có cái “nếu như” đó không.