Thấy đại lãnh đạo có vẻ khó xử, Kiều Dĩ Miên kiên nhẫn giới thiệu: “Quán này cầu kỳ lắm, bếp sau có hai nồi to, một nồi nước dùng trắng để luộc mì, một nồi nước dùng đỏ được ninh từ ớt bò và các loại gia vị, mì chín xong chan nước dùng đỏ vào, thêm thịt nạm bò, tim bò, dạ dày bò, gan bò, ruột bò, sách bò...
Đứng trước món ngon, cô thực sự muốn lấp đầy chút không gian còn sót lại trong dạ dày.
Bát nhỏ này là vừa vặn.
Kiều Dĩ Miên vừa ăn vừa lén quan sát sắc mặt đại lãnh đạo, thấy anh từ do dự ban đầu đến sau đó giãn mày ra, có vẻ khá hài lòng với bát mì này.
Cô chống cằm nhìn đại lãnh đạo: “Hương vị thế nào ạ?”
“Cũng được.” Lê Diệu vừa ăn vừa trả lời: “Ngon hơn tưởng tượng nhiều.”
Kiều Dĩ Miên được cổ vũ, tiếp tục quảng cáo lợi ích của mì nội tạng bò: “Nó không chỉ ngon mà còn bổ dưỡng nữa! Người thể chất khí hư (yếu) ăn nội tạng bò thường xuyên có thể bổ trung ích khí, kiện tỳ dưỡng vị...”
Chưa nói hết câu, đại lãnh đạo bỗng ngước mắt nhìn cô.
“Sao thế ạ?”
Lê Diệu bỗng thấy thức ăn trong miệng nhạt thếch.
Anh nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt phức tạp, chậm rãi hỏi: “Cô thấy... tôi rất yếu (hư) à?”
Kiều Dĩ Miên: “... Không, không có! Tôi chỉ nói công dụng của nó thôi chứ không ám chỉ ngài. Cái đó... trông ngài chẳng yếu chút nào! Thân thể cường tráng, gừng càng già càng... khụ...”
Một ngụm nước cay sộc lên họng.
Lê Diệu hít sâu một hơi: “... Ngậm miệng lại. Ăn mì đi.”
“Tuân lệnh...” Kiều Dĩ Miên vội cúi đầu ăn mì, mặt suýt úp vào bát.
Thấy cô giây trước còn đắc ý liến thoắng, giây sau đã “tắt đài” ngay lập tức, Lê Diệu nghiến răng ken két, không kìm được đưa tay búng trán cô một cái.
“Không biết lớn nhỏ.”
Kiều Dĩ Miên ôm trán, không dám cãi lại.
Hình như cô đúng là hơi đắc ý quên hình thật...
Trên đường về, xe cộ ít hơn lúc đi nhiều.
Kiều Dĩ Miên lái xe, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Lê Diệu, không khí khá tốt.
Nhưng khi Lê Diệu nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc.
Anh lấy điện thoại ra, mở bản đồ và định vị, khẽ nhướng mày.
Chẳng bao lâu sau, tốc độ xe giảm đi rõ rệt.
Lê Diệu quay đầu nhìn ra ngoài, cách đó không xa có bóng đen của một khu chung cư cao tầng.
Trong bóng tối, những bóng đen này như những con quái thú bằng sắt thép, từng ô cửa sổ tối om nhìn trộm dòng xe cộ trong đêm.
Trong cửa sổ lờ mờ có ánh sáng lay động nhẹ, không giống ánh đèn điện bình thường.
Lê Diệu cau mày: “Khu nhà đó là thế nào?”
Kiều Dĩ Miên liếc nhanh một cái, thu hồi tầm mắt, bình tĩnh trả lời: