Chấn Động Toàn Cầu: Nhà Ma Của Ta Thông Với Địa Phủ

Chương 331



Như Hoa vừa định tiếp tục truy hỏi thì Họa Bì vội vã ngăn lại:

"Không cần hỏi cô ta đâu. Cô ả này gian xảo lắm, có hỏi cũng chẳng moi được lời thật. Tốt nhất gọi Mạnh Bà đến, cho cô ta uống bát canh thật thà là xong."

Nói rồi, Họa Bì rút điện thoại ra, nhanh chóng bấm số.

Chẳng bao lâu sau, một bà lão xuất hiện. Bà có gương mặt phúc hậu với vô số nếp nhăn nhưng lại toát lên vẻ sành điệu kỳ lạ. Nụ cười của bà hiền hòa, ánh mắt hóm hỉnh, giọng nói vang lên đầy vui vẻ:

"Ai muốn uống canh của bà đây?"

Dáng vẻ hào hứng của bà khiến người ta có cảm giác như bà không phải đang chuẩn bị ép người khác uống canh lãng quên mà chỉ là một bà lão tận tâm với món ăn của mình.

Tứ Linh trố mắt nhìn bà lão. So với những nữ quỷ đáng sợ lúc trước, bà hoàn toàn khác biệt. Không có khí tức âm u, cũng không mang vẻ ác ý. Nhưng lạ thay, từ tận sâu trong lòng, cô ta lại cảm thấy sợ hãi bà.

Cố nén cảm giác bất an, Tứ Linh run giọng hỏi:

"Bà... bà chính là cao nhân đứng sau Lê Diệu?"

"Cao với thấp gì chứ." Mạnh Bà bật cười, giọng điệu đầy yêu chiều: "Bà chỉ là một bà lão thích nấu canh thôi. Cháu ngoan, có muốn uống một bát không?"

Tứ Linh nuốt nước bọt, trong lòng hỗn loạn. Cô ta đưa mắt nhìn quanh căn phòng, nơi những con quỷ và yêu quái đang đứng lặng lẽ quan sát. Cô ta không hiểu, vì sao Lê Diệu lại có quan hệ với đám sinh vật này?

Cao nhân đứng sau cô ấy rốt cuộc là ai?

Mạnh Bà nhẹ nhàng bưng bát canh đến trước mặt cô, giọng nói tràn đầy sự kiên nhẫn:

"Cháu ngoan, uống canh nào."

Giọng nói của bà dường như có ma lực, khiến Tứ Linh vô thức muốn làm theo. Cô ta cúi đầu, chầm chậm đưa bát canh lên môi. Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên:

"Bà ơi, bà lại cho người ta uống canh linh tinh rồi! Chị mà biết được sẽ tức giận đấy!"

Từ bên ngoài, một cô bé quỷ nhỏ bay tới, nhào vào ôm lấy cánh tay Mạnh Bà, nũng nịu lắc lắc:

"Bà ơi, đừng cho cô ta uống canh nữa. Chờ chị tỉnh dậy rồi hỏi ý chị đi mà!"

Mạnh Bà bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Thiến:

"Cô bé này, trong mắt chỉ có mỗi chị mình." Bà lắc đầu, khẽ thở dài rồi đặt bát canh xuống: "Được rồi, không ép uống nữa."

Bát canh lập tức biến mất.

Tứ Linh như bừng tỉnh từ cơn mê. Cô ta ngẩng đầu nhìn đám quỷ xung quanh, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.

Không cần ai phải che giấu, cô ta cũng có thể cảm nhận rõ ràng—sức mạnh của những con quỷ này vượt xa cô ta. Nếu chúng muốn, có thể dễ dàng nghiền nát cô ta bất cứ lúc nào.

Nhưng đáng sợ nhất vẫn là bà lão kia.

Một cảm giác mãnh liệt dâng lên trong lòng Tứ Linh—bà lão này rất có thể đã đạt tới cấp độ quỷ vương!

Chẳng trách Lê Diệu có thể giành lại mệnh cách, chẳng trách cô ta có thể đối đầu với nhà họ Lê. Với những trợ thủ kinh khủng thế này, cô ta muốn gì mà chẳng được?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Khi Tứ Linh còn đang kinh hoàng, hai bóng dáng nhỏ bé lại xuất hiện trước cửa. Một con thỏ trắng muốt cùng một con heo hồng mũm mĩm lạch bạch chạy vào phòng.

Heo Vòi Voi vừa chạy vừa bực bội càu nhàu:

"Sao cô không đợi tôi? Chạy nhanh thế làm gì?"

Tiểu Thiến hừ một tiếng:

"Ai bảo cậu chậm như rùa."

Trong khi Heo Vòi Voi còn đang bĩu môi, ánh mắt của con thỏ trắng đột nhiên dừng lại trên người nó. Chỉ một cái nhìn, con heo lập tức hoảng hốt trốn sau lưng Sadako, không dám hó hé.

Sau đó, Thỏ Đẹp quay sang nhìn Tứ Linh.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Lần này, toàn thân Tứ Linh như đông cứng lại.

Trời ạ!

Con thỏ này lại có khí tức tiên linh!

Còn con heo hồng kia... chẳng lẽ là sinh vật trong Sơn Hải Kinh—Heo Vòi Voi?!

Tứ Linh hoàn toàn choáng váng.

Nơi quái quỷ gì đây?

Nhà Ma Phong Đô này rốt cuộc là cái chốn nào, sao lại có nhiều sinh vật truyền thuyết như vậy?

Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy, Lê Diệu đã nhận được hai tin nhắn.

Tin đầu tiên là từ Cục trưởng Ông.

Nội dung nói rằng sau khi bị phản phệ, gia đình bác Cả Lê đã nhờ người giúp đỡ, định tung tin bôi nhọ cô và Nhà Ma Phong Đô.

May mà vụ việc bị phát hiện kịp thời. Người đứng sau giật dây—Cù Kiến Tăng—đã bị bắt.

Tuy nhiên, vẫn còn một kẻ chưa bị tóm, đó là một đạo cô từ Tử Dương Quan, đạo hiệu Tứ Linh.

Nghe nói người này pháp lực cao cường.

Siêu Cục đã cử người tiếp cận Tử Dương Quan, nhưng hiện tại vẫn chưa tìm thấy tung tích của cô ta.

Cục trưởng Ông đặc biệt nhắc nhở Lê Diệu phải cẩn thận.

Tin nhắn thứ hai đến từ các nhân viên quỷ trong Nhà Ma Phong Đô.

Bọn họ báo rằng tối qua, Sadako đã bắt được một "cô ả xấu xa" trong phó bản.

Lê Diệu nhìn chằm chằm tin nhắn, im lặng hồi lâu.

...

Cô ả xấu xa mà Sadako bắt được, chẳng lẽ là Tứ Linh?


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com