Chấn Động Toàn Cầu: Nhà Ma Của Ta Thông Với Địa Phủ

Chương 329



Cô gái mũm mĩm gật đầu, cười tươi rói:

"Đúng vậy, có lẽ mình tham lam quá rồi. Thực ra hiện tại đã rất tuyệt. Ngày mai chúng ta đi phó bản Sadako chơi nhé!"

Cô gái bên cạnh vui vẻ hưởng ứng:

"Được thôi!"

Tứ Linh đi phía sau, nghe hai người trò chuyện mà trong lòng không khỏi dâng lên hứng thú.

Phó bản Sadako?

Xem ra cũng rất thú vị.

Cô ta cắn môi, thầm mắng:

"Lê Diệu thật đáng ghét! Cô ta đã biến Nhà Ma thành một nơi hấp dẫn đến mức này, khiến mình cũng không thể dứt ra được!"

Sau khi nhận phòng, Tứ Linh lập tức đến phó bản Sadako. Nhưng không phải để điều tra hay dò xét gì… mà là để chơi Super Mario.

Và thế là…

Trời ơi!

Cái này quá vui!

Tứ Linh từ nhỏ đã sống trên núi, chưa từng tiếp xúc với bất kỳ trò chơi nào. Chứ đừng nói đến những trò chơi thực tế ảo sống động như thế này!

Cô ta mải mê chơi đến quên cả trời đất, đắm chìm trong thế giới của trò chơi mà chẳng buồn nhớ đến nhiệm vụ ban đầu.

Thậm chí, cô ta chơi liên tục đến tận nửa đêm.

Mãi đến khi trợ lý thông minh [Tiểu Phong] nhẹ nhàng nhắc nhở:

"Cô gái xinh đẹp, đêm đã khuya rồi, nên nghỉ ngơi thôi. Ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ có tâm trạng tốt hơn nhé!"

Tứ Linh giật mình dừng lại.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Cô ta nhìn màn hình, nghe giọng nói dễ thương của [Tiểu Phong], trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Chẳng những không thấy chán, mà lại càng thích nơi này hơn!

Bỗng nhiên…

Cô ta có chút không nỡ.

Không nỡ phá hủy một Nhà Ma tốt như thế này.

Tứ Linh ngả người ra ghế, ngẫm nghĩ.

"Hay là… chơi thêm vài ngày nữa?"

Dù sao, đám người Lê Kim Quý cũng chưa c.h.ế.t ngay được. Cùng lắm thì để họ thối rữa thêm vài ngày nữa thôi.

Ừm… cứ quyết định vậy đi!

Chơi đủ rồi tính sau, lúc đó xử lý Lê Diệu cũng không muộn!

—*

Tuy nhiên, khi vừa nằm xuống giường, nhắm mắt được một lúc…

Bỗng nhiên, Tứ Linh bật dậy!

Không đúng!

Cô ta đâu cần đợi chơi đủ rồi mới xử lý Lê Diệu?

Cô ta có thể xử lý Lê Diệu trước, sau đó chiếm lấy nơi này làm của riêng!

Khi Nhà Ma Phong Đô thuộc về mình, cô ta muốn chơi bao lâu cũng được, muốn làm gì cũng chẳng ai cản nổi!

Thậm chí… cô ta có thể đuổi hết mọi người đi, giữ lại nơi này chỉ cho riêng mình!

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Tứ Linh kích động đến mức không thể ngủ nổi nữa.

Cô ta lập tức bật dậy, thay quần áo, lôi hết mọi trang bị trong túi ra.

Lôi hỏa đạn, bàn Càn Khôn, khóa Tý Ngọ, cùng vô số linh phù.

Có cả linh phù trung phẩm, thượng phẩm, thậm chí là cực phẩm—tất cả đều do Tam sư huynh Tam Nhượng đích thân đưa cho để phòng thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Tứ Linh cầm mấy lá linh phù cực phẩm trên tay, khóe môi nhếch lên.

"Hừ! Lê Diệu, lần này xem cô chạy đi đâu!"

Dù cô ta có cao nhân chống lưng thế nào đi nữa, cũng đừng hòng thoát khỏi tay mình!

—*

Ngay lúc này…

Trong màn hình TV ngay sau lưng cô ta…

Một cái bóng trắng từ từ bò ra.

Không một tiếng động.

Mái tóc dài xõa xuống, gương mặt trắng bệch, hai mắt đen ngòm.

Sadako.

Cô ấy lặng lẽ xuất hiện, đứng sau lưng Tứ Linh, nhìn chằm chằm vào cô ta.

Sadako có chút bối rối.

Theo quy tắc của Nhà Ma Phong Đô, dù là địa bàn của mình, cô ấy không được tùy tiện xuất hiện trong khách sạn, không được xâm phạm quyền riêng tư của khách.

Trừ khi cảm nhận được khí tức nguy hiểm, thì mới có thể hành động.

Mà vừa rồi, cô ấy đúng là đã cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm trong phòng này, nên đã đến xem thử.

Nhưng khi bước vào, thứ cô ấy thấy…

Là một cô gái xinh đẹp, đang ngồi ngay ngắn trên giường, nghịch mấy món đồ của mình.

Sadako chớp mắt.

Ơ?

Vị khách này… không có vẻ gì là nguy hiểm cả?

Hay là mình cảm nhận nhầm?

Nếu vậy thì mình nên đi thôi nhỉ?

Nhưng mà… cô gái này trông không giống người tốt.

Cô ta đang làm gì vậy?

Sadako nhìn hồi lâu, nghĩ mãi cũng không hiểu.

Với trí thông minh của mình, cô ấy cảm thấy không thể suy đoán ra được.

Thôi, tốt nhất là tìm một trợ thủ giỏi hơn vậy.

Sadako rời đi.

Không lâu sau, cô ấy tìm đến Thỏ Đẹp.

Lúc này, Thỏ Đẹp đang đứng dưới ánh trăng, hấp thu nguyệt hoa.

Nhận được cuộc gọi từ Sadako, Thỏ Đẹp lười biếng liếc nhìn Thỏ Ngọc một cái, sau đó lặng lẽ rời đi.

Một quỷ, một thỏ, cùng chui vào chiếc TV trong phòng, lén lút quan sát Tứ Linh.

Sadako nghiêng đầu, hỏi:

"Cô ta đang làm gì vậy?"

Thỏ Đẹp chỉ liếc mắt một cái liền hiểu ngay.

"Trời ạ!" Thỏ Đẹp trợn tròn mắt. "Đó là linh phù! Còn có bàn Càn Khôn, khóa Tý Ngọ… Toàn là đồ của đạo gia! Cô gái này không phải người thường đâu, cô ta là cao nhân đấy!"

Sadako mơ hồ.

Là quỷ Nhật Bản, cô ấy không hiểu nhiều về thuật pháp của đạo gia Trung Hoa.

Nhưng nghe nói đối phương là cao nhân, cô ấy lại cảm thấy yên tâm hơn.

"Vậy… chắc là người tốt nhỉ? Chúng ta đi thôi."

Hai người vừa định rời đi thì đột nhiên nghe thấy…

"Lê Diệu, lần này xem cô chạy đi đâu!"


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com