Nhược điểm duy nhất là khi sử dụng, cần dùng linh lực để kích hoạt. Nếu là người bình thường không có linh lực, phải dùng tuổi thọ và khí vận.
Tứ Linh nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện lên tia sắc lạnh. Ai lớn gan đến vậy, dám đánh tan linh sương mà sư huynh Tam Nhượng để lại?
Nghĩ đến đây, cô xoay cổ tay, nhặt cây nến rồi đốt túi gấm. Một làn khói mờ nhạt từ trong túi bay ra ngoài cửa sổ. Ngón tay thon dài bấm quyết, vẽ vài đường giữa không trung. Rất nhanh, làn khói tụ lại, dần hóa thành một hàng chữ lơ lửng:
Phong Đô - Nhà Ma Phong Đô
Nhìn dòng chữ hiển hiện giữa không trung, Tứ Linh lập tức hiểu ra – đây chính là nơi linh khí bị tiêu tan.
Cô quay sang hai người bên cạnh, giọng trầm xuống:
“Hai người có biết Nhà Ma Phong Đô không?”
Diệp Thúy Vân lập tức gật đầu. Bà ta từng nghe con gái Lê Dương nhắc đến nơi này, gần đây nó vô cùng nổi tiếng.
“Là một công viên giải trí theo chủ đề nhà ma, khách đến rất đông.” Bà ta đáp, rồi sốt sắng hỏi: “Tiểu tiên cô, nhà ma đó có vấn đề gì sao? Lê Diệu có đang trốn ở đó không?”
Ngược lại, Tổng Giám đốc Cù thì chưa từng nghe qua. Ở tuổi ông, những trò chơi nhà ma kiểu này không nằm trong mối quan tâm. Nhưng thấy Tứ Linh hỏi, ông lập tức lên tiếng:
“Tiểu tiên cô yên tâm, tôi sẽ cho người thu thập thông tin về Nhà Ma Phong Đô ngay.”
Chỉ một lát sau, tài liệu về nhà ma đã được đặt trước mặt Tứ Linh. Cô lật xem từng trang, dần dần phát hiện ra điều bất thường.
Nhiều phó bản trong nhà ma mang đậm dấu ấn của huyền học và linh lực, thậm chí có vẻ được tạo ra bằng pháp thuật. Để duy trì một nơi như vậy, phục vụ hàng vạn khách chơi mỗi ngày, đủ thấy chủ nhân của nó không hề tầm thường.
Tứ Linh mím môi, ánh mắt trầm xuống, trong lòng không khỏi cảnh giác.
Cô hỏi: “Có thông tin gì về bà chủ nhà ma không?”
Tổng Giám đốc Cù gật đầu lia lịa, hai tay đưa tập tài liệu đến trước mặt cô:
“Có, có! Nghe nói bà chủ nhà ma là một cô gái trẻ, lúc nào cũng đeo mặt nạ, rất thần bí. Chưa ai từng thấy mặt thật của cô ấy. Nhưng gần đây, hình như cô ta định lộ diện thì phải. Mặt nạ mỗi ngày một nhỏ hơn, đã có thể thấy phần lớn khuôn mặt rồi.”
Vừa nói, ông ta vừa lướt điện thoại, tìm một bức ảnh rồi đưa cho Tứ Linh xem.
Diệp Thúy Vân đứng bên cạnh, vô tình liếc qua bức ảnh. Đôi mắt bà ta lập tức trợn to, cơ thể cứng đờ.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
“Hả?”
Tứ Linh quay sang, tò mò nhìn bà ta.
“Bà biết bà chủ nhà ma sao?”
Diệp Thúy Vân không trả lời ngay, bàn tay run rẩy giật lấy điện thoại từ tay Tổng Giám đốc Cù, ánh mắt dán chặt vào tấm ảnh, miệng lẩm bẩm cái tên “Tạ Vĩnh An”.
Nhưng chỉ vài giây sau, bà ta đột ngột lắc đầu, giọng nói mơ hồ:
“Không đúng… không phải Tạ Vĩnh An. Tạ Vĩnh An đã c.h.ế.t rồi, chỉ là đôi mắt giống nhau thôi…”
Nói vậy nhưng lòng bà ta vẫn thấy bất an.
Bà ta lại cúi đầu, chăm chú quan sát kỹ bức ảnh.
Đôi mắt của Tạ Vĩnh An là mắt phượng, đuôi mắt nhếch lên, sắc bén, tinh tế đến cực điểm. Ánh nhìn lạnh lùng, xa cách, đẹp đến mức không giống người thật.
Nhưng đôi mắt trong ảnh lại dịu dàng hơn, có chút thân thiện, không mang nét sắc bén của Tạ Vĩnh An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Diệp Thúy Vân đang định thở phào, tay cũng buông lỏng, chuẩn bị trả lại điện thoại thì bỗng nhiên, bà ta rùng mình.
Bà ta nhận ra điều gì đó bất thường!
“Là Lê Diệu!”
Bà ta hét lên thất thanh.
Bức ảnh này chính là Lê Diệu!
Hồi trước, trên mặt Lê Diệu có một vết bớt đen rất lớn, che khuất gần hết khuôn mặt. Mỗi lần nhìn vào, chỉ thấy ghê tởm, chẳng ai muốn để ý đến đường nét của cô. Ngay cả Diệp Thúy Vân cũng chưa từng bận tâm.
Nhưng bà ta đã từng thấy Lê Diệu khi còn nhỏ!
Khi ấy, mệnh cách của cô bé vẫn chưa bị đổi. Đôi mắt Lê Diệu giống hệt mẹ cô.
Bây giờ, không còn vết bớt nữa, khuôn mặt đã hoàn toàn lộ ra…
Không thể sai được. Chính là Lê Diệu!
Nhận ra điều này, Diệp Thúy Vân vừa kích động, vừa sợ hãi....
Kích động vì cuối cùng cũng có cơ hội lấy lại mệnh cách đã mất.
Nhưng sợ hãi… vì Lê Diệu quá giống Tạ Vĩnh An.
Chỉ cần nghĩ đến Tạ Vĩnh An, toàn thân bà ta lại run rẩy. Nỗi ám ảnh về người em dâu năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.
Năm đó, khi em trai của Lê Kim Quý – Lê Kim Ngọc – đưa vợ về nhà, Diệp Thúy Vân vốn muốn thể hiện uy quyền của một người chị dâu cả. Nhưng ngay lần đầu tiên gặp Tạ Vĩnh An, bà ta đã sợ đến phát run.
Người phụ nữ đó… trông không giống người sống. Toàn thân bà ấy tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người, khiến ai cũng không dám đến gần.
Kế hoạch ra oai của Diệp Thúy Vân lập tức tan thành mây khói. Đừng nói đến việc lên giọng, bà ta thậm chí còn chẳng dám đứng gần, càng không dám mở miệng nói chuyện.
Sau này, đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Lê Kim Ngọc và Tạ Vĩnh An nói rằng họ phải rời đi, đến một nơi nào đó… Một nơi tối tăm, xám xịt.
Diệp Thúy Vân từng vô tình nghe được vài câu chuyện về nơi đó. Bà ta không biết chính xác đó là đâu, chỉ biết rằng họ sẽ không quay lại, cũng không thể mang theo con cái.
Khi ấy, Lê Kim Quý và Lê Kim Ngọc rất thân thiết. Chính nhờ Lê Kim Ngọc mà con trai út của nhà họ Lê – lão Tam – mới được đưa vào Tử Dương Quan.
"Đứa trẻ này có cốt tiên, không tu đạo thì quá lãng phí."
Đó là những gì Lê Kim Ngọc đã nói.
Ông ấy còn khẳng định quan chủ của Tử Dương Quan chính là sư huynh của mình, không chỉ thiên phú cao mà nhân phẩm cũng vô cùng tốt. Gửi gắm con cái cho người này, chắc chắn đáng tin cậy.
Nếu không phải vì chính miệng em trai ruột bảo đảm, có lẽ họ sẽ không bao giờ để lão Tam vào đạo quán.
Dù sao đó cũng là con ruột, ai lại nỡ rời xa?
Lúc ban đầu, Diệp Thúy Vân và Lê Kim Quý đối xử với Lê Diệu rất tốt.
Đó là con của em trai ruột, cha mẹ không ở bên, đương nhiên họ thương yêu nhiều hơn một chút. Huống hồ, Lê Diệu vừa xinh đẹp, vừa thông minh, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, rất được mọi người yêu quý.
Nhưng rồi… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Từ lúc nào nhỉ?
Có lẽ là từ khi họ phát hiện ra mệnh cách của Lê Diệu.