Chuyện mệnh cách của Lê Diệu, Siêu Cục đã chính thức vào cuộc điều tra. Dù vẫn chưa hoàn toàn làm rõ mọi chuyện, nhưng có một điều chắc chắn: gia đình Lê Kim Quý đã đánh cắp mệnh cách của Lê Diệu và cuối cùng bị phản phệ.
"Đã là sự thật, thì nhất định phải bảo vệ Lê Diệu."
Trương Tu Viễn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Nhưng...
Sắc mặt ông ấy chợt trầm xuống, ánh mắt thoáng nét lo lắng:
"Cục trưởng, anh họ của Lê Diệu là Tam Nhượng Chân Nhân, đúng không? Chuyện này… Tam Nhượng Chân Nhân và Tử Dương Quan có can thiệp không?"
Tử Dương Quan là một thế lực lớn trong giới huyền học, nổi tiếng chính trực và được tôn trọng.
Nhà nước cũng đặt niềm tin vào Tử Dương Quan, thậm chí còn âm thầm hỗ trợ. Nếu một nhánh nào đó của họ hành sự bất chính, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, thậm chí có thể làm rung chuyển cả giới huyền học.
Trương Tu Viễn không dám nghĩ xa hơn.
Quan chủ của Tử Dương Quan và Tam Nhượng đều đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ. Riêng quan chủ, người đã bế quan suốt hơn mười năm, rất có thể đã đột phá lên cảnh giới Kim Đan—một cấp độ vô cùng đáng sợ.
Bỗng nhiên, Trương Tu Viễn chợt nhận ra điều gì đó không ổn.
Ông giơ tay phải lên, bấm đốt ngón tay tính toán, rồi quay sang nhìn Cục trưởng Ông:
"Cục trưởng, chuyện mệnh cách của Lê Diệu bị đánh cắp bắt đầu từ khi nào? Tôi nhớ Lê Ân đã nổi tiếng gần mười năm nay, còn nhà họ Lê thì thịnh vượng suốt mười mấy năm qua."
Ánh mắt ông sắc bén hơn khi nói tiếp:
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Dựa vào mức độ phản phệ nghiêm trọng mà họ đang gánh chịu, có thể thấy tài vận, dung mạo, thậm chí cả tài năng của họ đều bị cướp từ Lê Diệu. Nếu kế hoạch này đã diễn ra từ mười mấy năm trước, khi đó Tam Nhượng vẫn còn là một thiếu niên. Liệu hắn có đủ khả năng kiểm soát mọi chuyện không?"
Cục trưởng Ông cũng bắt đầu nhận ra điểm bất thường. Ông nhíu mày, giọng trầm xuống:
"Ý ông là... quan chủ Tử Dương Quan cũng tham gia vào chuyện này?"
Trương Tu Viễn lắc đầu.
Ông không dám khẳng định. Cũng không dám kết luận điều gì vội vàng.
Quan chủ Tử Dương Quan là một thiên tài xuất chúng, từ mười mấy năm trước đã đạt đến Trúc Cơ. Nếu ông ta thực sự đứng sau chuyện này, thì hậu quả sẽ không thể lường trước.
Một thế lực mạnh mẽ, chính nghĩa, lại ẩn giấu một khối u độc khổng lồ ngay trong nội bộ?
Cục trưởng Ông hiểu biết một chút về huyền học, nhưng ông không biết rõ cách cướp mệnh cách. Dù vậy, có một điều ông chắc chắn: đây là tà thuật nghịch thiên, tuyệt đối trái với thiên lý, chắc chắn sẽ bị thiên đạo trừng phạt.
"Tử Dương Quan vốn là chính đạo, tại sao lại có thể làm chuyện như vậy?"
Trương Tu Viễn cũng cảm thấy khó hiểu.
Ông đã từng gặp Tam Nhượng, cũng biết chút ít về hắn, nhưng không hề cảm nhận được luồng khí tà nào trên người hắn.
"Có thể là do huyết thống che giấu không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Ông đột nhiên nghĩ đến một khả năng, liền nghiêm túc nói:
"Cướp mệnh cách và khí vận là một quá trình vô cùng phức tạp. Tôi không biết chính xác nó hoạt động thế nào, nhưng theo những tài liệu cổ mà tôi từng nghiên cứu, muốn qua mặt thiên đạo, có một số phương pháp phổ biến."
Ông giơ một ngón tay lên:
"Thứ nhất, dùng huyết thống để che giấu. Giống như trường hợp của nhà họ Lê vậy. Gia đình Lê Kim Quý và Lê Diệu có quan hệ huyết thống ruột thịt, vì vậy việc đánh cắp mệnh cách trở nên dễ dàng hơn."
Sau đó, ông giơ hai ngón tay:
"Thứ hai, trở thành người thân trên thực tế."
Cục trưởng Ông nhíu mày:
"Ý ông là sao?"
Trương Tu Viễn giải thích:
"Tức là thông qua các mối quan hệ như vợ chồng, cha mẹ nuôi, hoặc thậm chí là mẹ kế, cha dượng."
Cục trưởng Ông gật đầu, đã hiểu ra vấn đề.
Trương Tu Viễn nói tiếp:
"Đương nhiên còn có một số cách khác, nhưng khó thực hiện hơn. Hai phương pháp trên là phổ biến nhất, và cũng dễ sử dụng nhất."
Cục trưởng Ông không muốn nghi ngờ Tử Dương Quan. Trong thâm tâm, ông vẫn tin tưởng thế lực này.
Nhưng dù thế nào, chuyện mệnh cách nhất định phải được điều tra rõ ràng.
Ông quyết định sẽ cử người âm thầm giám sát Tử Dương Quan.
Bên phía Tứ Linh, cô đã xuống núi.
Tuy nhiên, thay vì lập tức đến nhà họ Lê, Tổng giám đốc Cù lại dẫn cô đến một trung tâm thương mại cao cấp.
Tứ Linh vốn khinh thường những thứ phàm tục như vậy, nên lập tức nhíu mày, giọng đầy khó chịu: