Chấn Động Toàn Cầu: Nhà Ma Của Ta Thông Với Địa Phủ

Chương 307



rước đây, ánh mặt trời là thứ thiêu đốt linh hồn chúng, khiến chúng đau đớn khôn cùng. Nhưng bây giờ, thứ ánh sáng từng là khắc tinh ấy lại trở nên dịu dàng, mang đến cảm giác dễ chịu và ấm áp như khi còn sống.

Lũ quỷ vui mừng hò reo, chạy nhảy khắp nơi, để ánh nắng phủ lên mặt, lên cổ, lên tay, tận hưởng cảm giác chưa từng có từ sau khi chết.

"Chị ơi, mau ra đây!"

Tiểu Thiến chạy lại kéo tay Lê Diệu.

Vừa bước tới, Lê Diệu đã bị cả đám quỷ nhấc bổng lên, tung lên cao rồi đón lấy.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Nhà Ma, nơi từng tràn ngập âm khí, nay lại ngập tràn tiếng cười vui vẻ.

Nhưng trong khi Nhà Ma đang hân hoan, nhà họ Lê lại u ám đến đáng sợ.

Lê Dương đứng trước gương, ánh mắt kinh hoàng nhìn chính mình.

Lỗ mũi cô ta ngày càng to, miệng nhô ra, đôi mắt nhỏ dần, tròng mắt cũng dần vẩn đục…

"ÁÁÁÁ!!!"

Lê Dương thét lên chói tai, ném mạnh chiếc gương xuống đất!

Cô ta như phát điên, điên cuồng giật tóc mình, rồi đập đầu vào tường.

"Không! Đây không phải là khuôn mặt của tôi! Không phải!"

Bà Diệp Thúy Vân đau lòng đến không chịu nổi, vội ôm chặt lấy con gái, nghẹn ngào:

"Dương Dương! Con đừng như vậy! Con đang cắt từng khúc ruột của mẹ đây này!"

Nhưng Lê Dương không quan tâm. Cô ta điên cuồng cào vào mặt mình, đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng.

"Đây không phải là tôi! Không phải khuôn mặt của tôi!"

Cô ta muốn hủy nó! Hủy khuôn mặt đáng sợ này!

Bác Cả Lê lập tức ra lệnh cho Lê Đạt và Lê Ân giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ta lại.

Lê Dương bị trói chặt trên giường.

Cô ta sụp đổ, gào khóc thảm thiết, nước mắt hòa lẫn với máu, chảy xuống ướt đẫm cả gối.

"Bố! Mẹ! Con phải làm sao đây? Làm sao đây? Đây không phải là khuôn mặt của con! Không phải!"

Cô ta nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì hoảng loạn:

"Mọi người tìm lại khuôn mặt cho con đi! Con cầu xin mọi người… cầu xin mọi người…"

Cô ta run rẩy, ánh mắt chứa đầy tuyệt vọng:

"Nếu Tịch Tử Mặc nhìn thấy con như thế này… anh ấy sẽ bỏ con mất! Anh ấy sẽ không cần con nữa!"

Bác Cả Lê siết chặt nắm tay, quay đầu đi, đôi mắt đã hoe đỏ.

Không chỉ Lê Dương, cả nhà họ Lê đều chìm trong đau khổ.

Lê Đạt mất đi khả năng kinh doanh, vận may cũng tan biến. Công ty của nhà họ Lê liên tiếp gặp khó khăn, tình hình ngày càng tồi tệ. Nội bộ công ty đầy rẫy tin đồn, mọi người thì thầm rằng công ty sắp phá sản.

Lê Ân mất đi giọng hát, không còn khả năng sáng tác. Ngay cả diễn xuất—thứ từng là niềm tự hào của hắn ta—cũng không còn.

Không chỉ vậy, vẻ ngoài của Lê Ân cũng thay đổi đến mức kinh hoàng. Từng là một thần tượng đẹp trai phong độ, giờ đây hắn ta trông tiều tụy, xấu xí đến nỗi chính bản thân cũng không dám nhìn vào gương.

Hắn không dám ra ngoài, không dám liên lạc với bất kỳ ai.

Sợ bị người ta nhìn thấy.

Lê Tứ cũng chẳng khá hơn.

Hắn ta từng là một tay đua liều lĩnh, gan dạ, nổi tiếng vì những cú mạo hiểm không ai dám thử. Vì đua xe, hắn gặp vô số tai nạn, chấn thương đầy mình, nhưng nhờ có Lê Diệu, tất cả đau đớn đó đều bị chuyển sang cô.

Nhưng bây giờ, tất cả những gì hắn từng đẩy sang Lê Diệu đều quay trở lại.

Không chỉ vậy, chúng còn trở nên nghiêm trọng hơn gấp bội.

Hắn bị suy thận, một bên thận đã hoàn toàn hỏng. Gan tổn thương nghiêm trọng. Lục phủ ngũ tạng không còn gì nguyên vẹn, xương cốt giòn yếu đến mức chỉ cần một lực mạnh một chút là gãy.

Bây giờ, hắn thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ giây tiếp theo mình sẽ ngừng thở.

"Bác Cả! Cứu con, cứu các anh con với!"

Lê Dương tuyệt vọng quay sang cầu xin.

Nhưng lúc này, họ không thể tìm thấy Lê Diệu nữa. Dù đã cố gắng thế nào, cô như thể đã biến mất khỏi thế gian.

Mệnh cách của cô gần như đã lấy lại toàn bộ từ họ. Cô ngày càng tốt hơn, càng đẹp hơn.

Đến khi vết đen trên mặt cô hoàn toàn biến mất, có lẽ họ sẽ không bao giờ tìm thấy cô nữa.

Lê Dương siết chặt tay, lòng đầy bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Cô ta không hiểu, không thể hiểu nổi.

Tại sao bác Cả vẫn còn do dự?

Không đi tìm Lê Tán cầu cứu đã đành, ngay cả túi gấm cứu mạng cũng không chịu mở. Chẳng lẽ thật sự muốn nhìn cả nhà c.h.ế.t sao?

Họ đã quen với việc sử dụng mệnh cách của Lê Diệu. Bây giờ không thể quay lại được nữa.

Mà khi đã lấy lại được mệnh cách, Lê Diệu chắc chắn sẽ không tha cho họ.

Bác Cả Lê trầm ngâm, gương mặt biến đổi liên tục như đang đấu tranh nội tâm.

Bà Diệp Thúy Vân nước mắt lưng tròng, đặt tay lên tay ông, giọng run rẩy:

"Ông nó ơi, thương lấy Lê Dương một chút, còn cả thằng Tư nữa. Nó sắp không chịu nổi rồi..."

Lê Tứ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ông.

Hắn đau đớn, nhưng lại không thể làm gì.

Nhìn đứa con trai quằn quại trong đau đớn, cuối cùng, bác Cả Lê nghiến răng, đi vào phòng, lấy ra túi gấm cứu mạng.

Ông ta mang chiếc bùa đến, cả nhà xúm lại, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của ông.

Nhưng bàn tay ông ta run rẩy dữ dội, nhiều lần cố gắng mà không thể mở được.

Lê Dương sốt ruột, giật lấy chiếc bùa:

"Để con làm!"

"Không được!"

Bác Cả Lê giật lại túi gấm, giữ chặt không buông.

Chiếc bùa này chỉ một mình ông có thể mở.

Người mở bùa sẽ phải chịu trừng phạt.

Đó là lý do ông luôn do dự.

Hơn nữa, thực ra, ông ta không phải không muốn tìm Lê Tán.

Mọi người vẫn nghĩ Lê Tán là anh em ruột, là người thân thiết với nhà họ Lê. Nhưng trên thực tế, tình cảm của hắn với gia tộc này không như họ tưởng tượng.

Việc hắn xuất gia tu đạo đã nói lên tất cả.

Bác Cả Lê có thể cảm nhận được, khi tu vi của Lê Tán ngày càng cao, tình cảm của hắn với nhà họ Lê ngày càng nhạt nhòa.

Năm đó, khi chuyển mệnh cách và khí vận của Lê Diệu cho gia tộc, Lê Tán đã nói một câu:

"Từ nay về sau, ân tình đã trả xong."

Bác Cả Lê vẫn luôn lấy cớ sợ làm phiền để không đi tìm Lê Tán.

Nhưng sự thật là, ông không dám đi.

Nghĩ đến đây, ông ta nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, mạnh tay xé mở túi gấm.

Ngay khoảnh khắc đó—

Một làn khói đen đặc sệt bùng lên!

Nó cuộn tròn trong không trung, lượn một vòng quanh những người trong nhà, sau đó vụt qua cửa sổ, biến mất vào bóng đêm.

Chỉ trong chớp mắt, không còn dấu vết gì.

Cả nhà họ Lê nhìn nhau, ai nấy đều ngơ ngác.

Cái quái gì thế này?

Nó bay đi đâu rồi?

Một lát sau, Lê Tứ nhíu mày, là người đầu tiên lên tiếng:

"Cái đó là gì? Đi tìm Lê Diệu à?"

Bác Cả Lê cũng không chắc chắn.

Ông lắc đầu theo bản năng, nhưng rồi lại gật đầu sau một hồi suy nghĩ:

"Chắc là đi tìm Lê Diệu. Khi tìm được nó, các con sẽ có cơ hội lấy lại mệnh cách."

"Thật sao?!"

Lê Dương vui mừng khôn xiết.

Cô ta cố giữ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt không giấu nổi sự phấn khích.

Cô ta đưa tay vuốt mặt, giọng run run:

“Khuôn mặt của con… sẽ trở lại! Tài năng của con cũng sẽ quay về! Tất cả… tất cả sẽ trở lại!”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com