Cây Tầm Gửi

Chương 3



 

Chương 3

 

Lúc đó tôi chưa bị "thuần hóa", có sự hoang dại không thể kiềm chế.

 

Kết quả là, tôi thực sự trở thành đứa trẻ hoang.

 

Tôi dường như đã hiểu rồi.

 

Hóa ra không phải là vấn đề tính cách.

 

Mà là chính tôi.

 

Không yêu... vốn chẳng cần lý do.

 

6

 

Nhà họ Trình vẫn vậy, ngoại trừ những khóm hoa hồng leo mới trồng dưới hiên đang nở rộ rực rỡ.

 

Hoa thơm ngào ngạt, nụ cười của mọi người cũng vậy.

 

Trước đây tôi chưa từng phát hiện ra bố mẹ lại có thể cười với mình như thế.

 

Hóa ra những lời họ hàng, khách khứa nói ra cũng có thể êm tai đến vậy.

 

"Tuệ Tuệ, lại đây uống chén rượu thay bố với bác nào."

 

Tôi chỉ chần chừ một thoáng, Tạ Thầm đã đưa tay ra chắn: "Bác Lâm, để cháu uống thay vợ cháu, dạ dày cô ấy không tốt."

 

Năm đầu tiên sau khi kết hôn, cũng có người làm khó tôi như vậy.

 

Lúc đó tôi nhìn Tạ Thầm không biết bao nhiêu lần như để cầu cứu.

 

Anh đứng dưới hiên, hoa che khuất bả vai, cứ thế "đứng bên bờ nhìn lửa cháy".

 

Tôi không có dũng khí từ chối bề trên, không dám tưởng tượng bố mẹ sẽ khiển trách mình ra sao.

 

Tôi nốc liền mấy ly.

 

Cuối cùng say khướt, nén cơn đau dạ dày, mới có dũng khí trách móc Tạ Thầm: "Tại sao anh không giúp em?"

 

Anh nhướng mày, chậm rãi vê vành tai tôi: "Bé con à, cứ mãi trốn sau lưng anh thì làm sao mà lớn được?"

 

Rõ ràng không uống rượu, mà dạ dày tôi bắt đầu co thắt, khó chịu đến mức muốn nôn.

 

Đang định kiếm cớ rời đi.

 

"Trình Tuệ."

 

Giọng nói trong ký ức vang lên.

 

Tôi ngước mắt, thấy Trình Đại Xuyên phong trần mệt mỏi.

 

Anh trai kế trên danh nghĩa của tôi, người ghét tôi nhất trong ngôi nhà này.

 

Quả nhiên, ánh mắt anh ta nhìn tôi tràn đầy sự thù hận.

 

Tôi học theo dáng vẻ của Lâm Thời An chào hỏi anh ta: "Anh, anh về rồi ạ."

 

Nếu là trước đây, tôi sẽ sợ anh ta lắm.

 

"Đừng gọi tôi là anh."

 

Anh ta lạnh lùng liếc qua tôi rồi lách người vào cửa. Dáng đi có chút kỳ lạ.

 

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cảm thán, Trình Đại Xuyên đúng là ghét bỏ tôi.

 

Dù tôi cởi mở hay nhút nhát, anh ta vẫn ghét tôi như cũ.

 

Ăn cơm xong, Tạ Thầm về công ty, tôi ở lại nhà họ Trình qua đêm.

 

Tôi ngồi trên sofa phòng khách, nhìn chằm chằm vào điện thoại.

 

Tin nhắn thứ nhất là của Tạ Thư Huyền. Hóa ra điện thoại tôi luôn có một tài khoản phụ.

 

Thằng bé nói: "Mẹ An An, ngày mai nhất định mẹ phải đến dự họp phụ huynh đấy nhé. 'Mẹ thật' ngốc quá, trò chơi gia đình chơi tệ kinh khủng."

 

"Các phụ huynh khác nói tiếng nước ngoài, bà ta một câu cũng không hiểu, chỉ biết đứng ngây ra như kẻ ngốc. Bà ta bảo bà ta biết tiếng Esperanto gì đó, xì, cái loại ngôn ngữ ít người dùng đó đúng là ngớ ngẩn..."

 

Tin nhắn thứ hai là từ luật sư tôi ủy thác soạn thảo thỏa thuận ly hôn.

 

Đang định lên lầu đi ngủ thì tin nhắn thứ ba đến.

 

Trình Đại Xuyên: "Đến thư phòng của tôi."

 

Chúng tôi không có nhiều giao điểm. Đa số thời gian anh ta đều lạnh lùng nhìn tôi.

 

Năm tôi mười sáu tuổi, không biết đã xảy ra chuyện gì, Trình Đại Xuyên quỳ ở từ đường suốt một đêm. Ngày hôm sau liền bị tống ra nước ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bao nhiêu năm qua anh ta chỉ về có hai ba lần.

 

Không biết anh ta tìm tôi làm gì. Nhưng tôi vẫn đi lên.

 

"Anh."

 

Đóng cửa lại.

 

Trình Đại Xuyên hạ ống quần đang xắn lên xuống, tôi nhìn thấy rõ ràng chân trái của anh ta lắp chân giả.

 

Anh ta bị từ lúc nào——

 

Chưa kịp để tôi hỏi, anh ta như một con thú dữ đang giận dữ, tiến lại gần và bóp cổ tôi.

 

Anh ta ép c.h.ặ.t tôi vào tường.

 

"Lâm Thời An!"

 

"Dù có mất thêm một cái chân nữa, tôi cũng nhất định tìm cách giếc chếc cô!"

 

"Bị xóa sổ một lần chưa đủ sao?"

 

Đôi lông mày anh ta nhíu c.h.ặ.t, đôi mắt đầy vẻ oán độc.

 

Khi mở lời, nước mắt tuôn rơi đầy mặt.

 

"Đánh cược cả mạng sống này, tôi cũng nhất định, nhất định phải tìm em gái tôi về!"

 

7

 

Mọi thứ trước mắt va đập mạnh vào nhận thức của tôi.

 

Chẳng phải anh trai ghét tôi sao?

 

"Lâm Thời An, nếu không muốn chếc thêm lần nữa thì tự giác một chút đi."

 

Trình Đại Xuyên cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh nhưng không giấu nổi sự run rẩy và phẫn nộ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

"Cứ nghĩ đến cảnh cô được tất cả mọi người yêu thương, còn em gái tôi đang phải chịu khổ ở xó xỉnh nào đó, tôi chỉ muốn băm vằn cô ra!"

 

"Ư... hức!"

 

Lực tay trên cổ tăng thêm vài phần, tôi ngạt thở đến mức nước mắt sinh lý trào ra.

 

Thấy tôi như một con cá mắc cạn, môi miệng há hốc, má đỏ bừng, người đàn ông cao lớn trước mặt mới từ từ buông tay.

 

Sâu trong đồng t.ử là những đợt sóng đen cuộn trào như muốn nuốt chửng lấy chính anh ta.

 

Anh ta nghẹn ngào hỏi:

 

"Lâm Thời An, cô rốt cuộc muốn làm gì?"

 

"Rốt cuộc phải thế nào cô mới chịu rời khỏi cơ thể này hoàn toàn?"

 

Anh trai trong ký ức của tôi vốn là người lạnh lùng, thanh cao và luôn giữ lễ tiết.

 

Là người thừa kế của nhà họ Trình, anh ta đã loại bỏ mọi cảm xúc thừa thãi, luôn kiềm chế, ôn hòa, lý trí và đàng hoàng.

 

Chưa bao giờ anh ta để lộ một lỗ hổng cảm xúc lớn đến thế.

 

Tôi sững sờ trong sự bàng hoàng tột độ, lầm bầm hỏi:

 

"Anh... quan tâm đến Trình Tuệ đến thế sao?"

 

"Anh trai, anh không thấy cô ấy nhút nhát vô dụng, chẳng đáng yêu chút nào sao?"

 

Anh ta như vừa nghe thấy một câu chuyện cười.

 

Cúi mắt cười nhạt:

 

"Kẻ nhút nhát vô dụng là tôi mới đúng."

 

"Kể từ ngày cô ấy trở nên rụt rè nhạy cảm trong mắt người ngoài, tôi với tư cách là anh trai đã là một kẻ phế vật vô dụng rồi."

 

Tôi thấy nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của anh ta dần nới lỏng ra...

 

Giọng nói nhỏ dần…

 

"Em gái là do chính tay tôi chọn từ cô nhi viện. Nếu sớm biết con bé sẽ phải sống gian nan đến thế, có lẽ... tôi không nên lừa nó, bảo nó theo tôi về nhà..."

 

Trình Đại Xuyên nhắm mắt lại.

 

Khi mở ra lần nữa.

 

Chỉ còn lại sự bình lặng.