Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không

Chương 310: Cướp Đoạt Tài Nguyên Trong Tay Bọn Chúng



 

"Đại sư huynh?"

 

"Đại sư huynh, cuối cùng huynh cũng tìm thấy chúng đệ t.ử để hội họp rồi?!"

 

"Tốt quá rồi đại sư huynh, đệ t.ử Định Thiên Tông buông lời ngông cuồng, khiêu khích Tịch sư huynh, đại sư huynh huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho Tịch sư huynh đó."

 

Giọng nói vang lên trên đỉnh đầu khiến mọi người có mặt đều đồng loạt ngẩng đầu lên.

 

Sau khi nhìn thấy người trên đỉnh đầu là Tần Xuyên, kẻ thì vui mừng người thì rầu rĩ.

 

Đám người Tịch Chấn vừa nhìn thấy sự xuất hiện của Tần Xuyên, lập tức lộ vẻ mừng rỡ, bay lên không trung lao đến bên cạnh hắn, chỉ hận không thể trao cho hắn một cái ôm đầy yêu thương.

 

Trái ngược lại với bọn Tạ Văn Tuyên, sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của Tần Xuyên, sắc mặt vốn đã khó coi lập tức trở nên càng khó coi hơn.

 

Phương Sùng nuốt xuống viên Bổ Linh Đan cuối cùng, xách trường kiếm trong tay đi đến bên cạnh Tạ Văn Tuyên, che chở hắn ở phía sau.

 

"Sư đệ, sư phụ từng nói, ra ngoài đi lại, tuyệt đối đừng nóng nảy."

 

Đây là đang dạy dỗ Tạ Văn Tuyên tính tình nóng nảy, mới có thể xảy ra mâu thuẫn với Tịch Chấn vừa rồi.

 

Nếu Tần Xuyên không xuất hiện, bọn họ c.ắ.n răng có lẽ còn có thể liều mạng một phen với bọn Tịch Chấn.

 

Bây giờ Tần Xuyên đến rồi, bọn họ ngay cả một chút cơ hội chiến thắng cũng không còn.

 

Dù vậy, Phương Sùng vẫn làm tròn trách nhiệm của một đại sư huynh, phải bảo vệ tốt sư đệ nhà mình.

 

Áp suất giữa mấy đệ t.ử Định Thiên Tông vô cùng thấp.

 

So với bầu không khí của Thái Hư Tông trên đỉnh đầu thì khác nhau một trời một vực.

 

Chỉ là so với sự kích động của đám người Tịch Chấn, trên mặt Tần Xuyên lại chẳng có biểu cảm gì.

 

Sau khi nghe xong những lời đám người Tịch Chấn nói, hắn cúi đầu nhìn xuống bọn Tạ Văn Tuyên dưới chân.

 

Đợi đến khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, Tịch Chấn đã đứng ngay trước mặt hắn.

 

Khoảng cách giữa hai sư huynh đệ vô cùng gần, chỉ thiếu một chút nữa là má của Tịch Chấn đã dán sát vào má hắn rồi.

 

Cau mày, Tần Xuyên lập tức lùi lại một bước.

 

Tịch Chấn thấy vậy cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, chỉ là có chút tiếc nuối kể từ khi đại sư huynh tỉnh lại sau vụ nổ đó, cả người đã trở nên tê liệt và đờ đẫn hơn rất nhiều.

 

Không còn nửa điểm dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như trước kia nữa.

 

Hết cách, hắn đành phải dùng truyền âm để báo tin tức mình vừa biết được cho người trước mắt.

 

"Đại sư huynh, bảo bối mở Hư Vô Chiểu Trạch đang ở trong tay bọn Tạ Văn Tuyên."

 

"Lần này chúng ta đến bí cảnh Bắc Vực chẳng phải là vì Đồ Đằng trong Hư Vô Chiểu Trạch sao? Chỉ cần lấy được đồ trong tay bọn chúng, là có thể hoàn thành chuyện sư phụ giao phó cho chúng ta rồi!"

 

Nhiệm vụ lần này vô cùng khó khăn.

 

Thậm chí tông chủ cũng từng động tâm tư muốn đích thân đến bí cảnh Bắc Vực.

 

Đáng tiếc tông chủ có việc không dứt ra được, chỉ đành để đám đệ t.ử thân truyền bọn họ đến đây.

 

Ban đầu đám người Tịch Chấn còn đang sầu não không biết làm sao để mở Hư Vô Chiểu Trạch, bây giờ có Định Thiên Tông rồi, chẳng phải là có thể nhặt sẵn bảo bối, mở đầm lầy ra sao?

 

Nghĩ vậy, Tịch Chấn kích động xoa xoa lòng bàn tay.

 

"Đại sư huynh, động tác của chúng ta càng nhanh, sớm ngày lấy được Đồ Đằng, là có thể khiến Thái Hư Tông trở thành Cứu Thế Chủ."

 

"Sau này Thái Hư Tông không chỉ là tông môn đứng đầu đại lục, mà còn là Cứu Thế Chủ của vạn vật thế gian này, nghe cái danh hiệu này xem."

 

"'Cứu Thế Chủ'! Oai phong biết bao!"

 

Tịch Chấn chỉ cần nghĩ đến việc mình sẽ trở thành Cứu Thế Chủ, trong lòng liền kích động không thôi.

 

Hắn ngoắc ngoắc ngón tay với Tần Xuyên, thấy đối phương không hề lay động, giữa lông mày hiện lên sự mất kiên nhẫn:"Đại sư huynh, huynh có hiểu đệ nói gì không vậy?"

 

Lần này Tần Xuyên cuối cùng cũng mở miệng:"Đệ muốn cướp đoạt tài nguyên trong tay bọn chúng."

 

"Sao có thể gọi là cướp đoạt được?" Tịch Chấn phản bác hắn,"Thế giới này vốn dĩ cá lớn nuốt cá bé, huynh xem Định Thiên Tông đều bị thương thành ra thế kia rồi, cho dù có lấy được bảo bối mở đầm lầy, cũng chưa chắc đã có sức mà đi vào."

 

"Còn chúng ta ai nấy đều thân cường thể tráng, đi vào lấy được Đồ Đằng rồi, cũng sẽ không quên công lao này của Định Thiên Tông, sau này cho bọn họ làm lão nhị là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Những lời này của Tịch Chấn nói ra vô cùng có lý có cứ.

 

Đệ t.ử Định Thiên Tông quả thực bị thương không nhẹ, hơn nữa Phương Sùng nếu không nhờ viên Bổ Linh Đan cuối cùng kia chống đỡ, lúc này e là đã sớm gục ngã rồi.

 

Tần Xuyên nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, sau khi bốn mắt nhìn nhau với Phương Sùng, hắn thu hồi ánh mắt.

 

Tịch Chấn thấy lông mày hắn vẫn là dáng vẻ nhạt nhẽo đó, không hề có ý định động thủ, trong lòng có chút sốt ruột.

 

Dù sao bây giờ cũng là thời cơ ra tay tốt nhất.

 

Lát nữa có lẽ sẽ có người tới, nhìn thấy bọn họ ra tay với Định Thiên Tông, còn không biết sẽ sinh ra hậu quả gì.

 

"Đại sư huynh, nếu huynh không lên, vậy chúng đệ lên đây." Tịch Chấn c.ắ.n răng.

 

Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, Tần Xuyên lắc đầu:"Không được."

 

"Tại sao lại không được?!" Tịch Chấn cau mày,"Chúng ta phải tìm được Đồ Đằng, phải làm rạng rỡ môn mi của Thái Hư Tông."

 

"Còn có tiểu sư muội nữa, muội ấy đã bước vào Hợp Thể kỳ rồi, đại sư huynh, chúng ta có thể đ.á.n.h thắng Định Thiên Tông mà."

 

Đây rõ ràng không phải là điểm mà Tần Xuyên quan tâm.

 

Nhưng sau khi nghe Tịch Chấn nói xong, ánh mắt hắn vẫn bất giác rơi vào Sư Nguyệt Dao ở một bên.

 

Giống như trước đây, trên mặt Sư Nguyệt Dao vẫn mang theo nụ cười dịu dàng đó.

 

Hắn của trước kia chỉ cảm thấy nụ cười này là nụ cười ấm áp nhất, tươi sáng nhất thế gian.

 

Bây giờ nhìn lại nụ cười này, hắn chỉ cảm thấy cả người như rơi vào hầm băng, lạnh đến mức hắn muốn run rẩy.

 

"Đại sư huynh, huynh sao vậy?"

 

Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi hiện lên trên mặt Tần Xuyên, Sư Nguyệt Dao cau mày bước lên một bước.

 

Ngay khi ả vừa bước lên một bước, liền nghe hắn quát lớn:"Đừng qua đây!"

 

Tất cả mọi người đều bị phản ứng của Tần Xuyên làm cho giật mình.

 

Bởi vì trước kia ở Thái Hư Tông, mặc dù ngày thường Tần Xuyên cũng là tính tình lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với Sư Nguyệt Dao, giữa lông mày hắn vẫn sẽ bộc lộ ra thần sắc dịu dàng.

 

Nhưng vừa nãy hắn...

 

Sự mất kiên nhẫn trong mắt Tịch Chấn càng đậm.

 

Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay Sư Nguyệt Dao, trầm giọng nói:"Tiểu sư muội, đại sư huynh không ưa chúng ta thì thôi vậy."

 

"Lúc trước muội nói những bảo bối đó đang ở trên người ai cơ?"

 

Sư Nguyệt Dao cách đây không lâu từng nói với Tịch Chấn, ả vừa đến bí cảnh Bắc Vực, đã lờ mờ cảm nhận được có thứ gì đó đang vẫy gọi mình.

 

Đặc biệt là vừa nãy gặp bọn Tạ Văn Tuyên, cảm giác này càng mãnh liệt hơn.

 

Hiện giờ Tịch Chấn mở miệng hỏi bảo bối ở trên người ai, Sư Nguyệt Dao lập tức chỉ tay vào Phương Sùng và Tạ Văn Tuyên:"Ở trên người bọn họ."

 

Cùng với cái chỉ tay của Sư Nguyệt Dao, sắc mặt của Phương Sùng và Tạ Văn Tuyên bên dưới chớp mắt trở nên ngưng trọng.

 

Để an toàn, bọn họ quả thực đã giấu hai món Văn Phòng Tứ Bảo tìm được lên người từng người.

 

Như vậy, cho dù bọn họ gặp phải nguy hiểm, bảo bối giấu riêng trên người những người khác nhau, cũng sẽ tránh được một số rắc rối.

 

Sư Nguyệt Dao chỉ tay một cái, đã lật tẩy bọn họ đến tận đáy, sắc mặt bọn họ chớp mắt trở nên khó coi.

 

Tịch Chấn và Tống Bắc sau khi nghe lời của Sư Nguyệt Dao, lập tức gọi linh lực ra, chuyên môn nhắm vào Phương Sùng và Tạ Văn Tuyên mà tấn công.

 

Nhóm người Thịnh Ninh vừa trở về, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.

 

Trơ mắt nhìn Tạ Văn Tuyên bị Tịch Chấn đá văng xuống đất, miệng hộc m.á.u, nàng cau mày cùng mấy vị sư huynh xông lên trước.

 

"Tất cả dừng tay lại cho ta!"

 

"Tịch Chấn, Tống Bắc, các ngươi đã bị Vô Địch Tông bao vây rồi."

 

"Bây giờ bỏ linh khí trong tay xuống, chúng ta có thể tha cho các ngươi không c.h.ế.t, nếu không thì..."