Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không

Chương 218: Phật viết, không thể nói



 

Tề Văn Diệu vừa mới thoát khỏi bóng ma uống cứt:"*Oẹ*!!!"

 

Thịnh Ninh nhìn hắn bịt miệng chạy đi xa, vội vàng bảo sư huynh nhà mình đuổi theo, nơi này không phải Tề gia, lỡ người chạy mất dạng họ lại phải tốn công đi tìm.

 

Đợi đến khi nàng nhìn thấy Dụ Dã chạy đi xa, lúc này mới quay đầu nhìn Không Vô bên cạnh.

 

"Không Vô đại sư, đã lâu không gặp."

 

"Thịnh thí chủ, đã lâu không gặp."

 

Trên người Không Vô vẫn là bộ cà sa đó, tay cầm xá lợi, đôi huyết đồng khép hờ, khóe miệng ngậm nụ cười thương xót thế nhân.

 

Thịnh Ninh từ sớm đã chú ý tới hắn tiến vào Cực Lạc Thành, thấy hắn xuất hiện ở đây cũng không cảm thấy bất ngờ.

 

Đánh giá Không Vô từ trên xuống dưới một lượt, nàng nói:"Không Vô đại sư cũng đến để cầu linh d.ư.ợ.c khô cốt sinh nhục sao?"

 

Phải nói linh d.ư.ợ.c có thể khiến xương khô mọc thịt đặt trên thị trường, quả thực đáng để người ta tranh giành.

 

Dù sao ăn thứ này vào, chỉ cần thần hồn của người trong lòng vẫn còn, là có thể khiến đối phương sống lại.

 

Không Vô lắc đầu:"Bần tăng đến tìm Thịnh thí chủ."

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Ninh nhăn lại, nàng đưa tay chỉ vào mình, nói:"Tìm ta làm gì? Ngài cũng muốn Đồ Đằng sao?"

 

Có thể khiến một hòa thượng phá giới đến loại nơi này, chính là vì tìm mình.

 

Thịnh Ninh tự thấy bản thân chưa có bản lĩnh lớn như vậy.

 

Nhưng nếu đối phương vì Đồ Đằng mà đến, vậy thì dễ nói rồi.

 

Dù sao ai mà chẳng muốn làm Cứu Thế Chủ chứ?

 

Trừ nàng ra.

 

Không Vô vẫn lắc đầu, làm ra vẻ thiên cơ bất khả lộ:"Phật viết, không thể nói."

 

Thịnh Ninh mím khóe môi, nàng theo bản năng quay đầu nhìn ra phía sau, thấy Dụ Dã đi tìm Tề Văn Diệu vẫn chưa quay lại, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

"May mà Tứ sư huynh ta không có ở đây, nếu không..."

 

Thịnh Ninh nói được một nửa thì dừng lại.

 

Không Vô khẽ nâng hai mắt bốn mắt nhìn nhau với nàng:"Nếu không?"

 

Thịnh Ninh nhếch môi:"Phật viết, không thể nói."

 

Không Vô ý thức được mình bị trêu đùa:......

 

Thịnh Ninh đã đút Tề Văn Diệu uống bát t.h.u.ố.c Bắc đầu tiên của Tu chân giới, chỉ đợi rời khỏi Lục Thần Cung rồi xem hiệu quả, đưa tay chỉ về phía một tòa các lầu cách đó không xa.

 

"Nếu Không Vô trưởng lão nói là vì ta mà đến, vậy cùng nhau đi tới đó nhé?"

 

Thấy đối phương gật đầu, Thịnh Ninh đi đầu dẫn đường hướng về phía các lầu.

 

Các lầu nhìn từ xa không lớn, đến gần mới phát hiện toàn bộ các lầu có hình trụ tròn.

 

Chỉ có một cánh cửa, cửa lớn đóng c.h.ặ.t, mang đến cho người ta một cảm giác âm u đáng sợ.

 

Đám người Thịnh Ninh đợi ở cửa đến khi Dụ Dã và Quan Vân Xuyên xốc nách Tề Văn Diệu trở về, lúc này mới đẩy cửa bước vào.

 

Khoảnh khắc cả nhóm tám người đồng loạt bước vào các lầu, liền nghe phía sau vang lên một tiếng đóng cửa nặng nề.

 

Tám người đồng thời quay đầu lại, Quan Vân Xuyên ở gần cửa lớn nhất đẩy đẩy cửa, trầm giọng nói:"Cửa bị khóa rồi."

 

"Tối quá."

 

Dụ Dã vừa bước vào cửa, đã bị bóng tối đưa tay không thấy năm ngón trước mắt làm cho hoảng sợ đứng sững tại chỗ.

 

Thị lực của tu sĩ rất mạnh, cho dù ở nơi tối tăm cũng có thể nhìn thấy vật.

 

Nhưng hiện tại linh lực trong cơ thể họ bị áp chế, lại vừa từ nơi sáng sủa bước vào các lầu tối tăm, lúc này mới dẫn đến việc họ không nhìn thấy gì.

 

Cho đến khi trước mắt họ xuất hiện một tia sáng.

 

Trong tay Thịnh Ninh cầm một viên dạ minh châu, chiếu sáng toàn bộ các lầu.

 

"Tiểu sư muội, muội lấy dạ minh châu ở đâu ra vậy?" Lục Thanh An nghi hoặc.

 

Thịnh Ninh luôn hành động cùng họ, dạ minh châu khác với đèn dầu giao nhân, nàng lại lấy viên châu này từ đâu ra?

 

Xoay xoay viên châu trong tay, Thịnh Ninh ho nhẹ một tiếng nói:"Tiện tay thó bên đường Cực Lạc Thành."

 

Làm vậy rất vô ý thức, cho nên nàng đã đặt hai khối thượng phẩm linh thạch lên cái giá để dạ minh châu kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Thanh An trong nháy mắt trầm mặc:"Tiểu sư muội, muội cũng, biết lo xa phết."

 

Nếu không phải tiểu sư muội tự mình cũng không biết tiến vào Lục Thần Cung linh lực sẽ bị áp chế, hắn đều phải nghi ngờ tiểu sư muội có phải từng đến nơi này rồi không.

 

Thịnh Ninh chưa từng đến Lục Thần Cung.

 

Nhưng đã đọc qua.

 

Đoạn Lục Thần Cung trong nguyên tác nàng lật qua hai trang, viết là Sư Nguyệt Dao đã bước vào Hóa Thần cảnh dẫn theo đám l.i.ế.m cẩu vừa chiêu mộ từ Bắc Vực, đến tìm bảo bối.

 

Đáng tiếc nàng không đọc kỹ, nếu không cũng không đến mức mang tiếng xấu 'luyện cứt'.

 

Có dạ minh châu, là có thể chiếu sáng con đường phía trước.

 

Thịnh Ninh lại không có ý định đi tiếp.

 

Nàng đưa dạ minh châu cho Tô Đại Uyên, sau đó trong tay nàng liền có thêm một khẩu s.ú.n.g Gatling.

 

Giai đoạn sau Quan Vân Xuyên đã rèn Gatling thành thượng phẩm linh khí, bây giờ ở trong Lục Thần Cung, thượng phẩm linh khí có tốt đến đâu, người sở hữu không có linh lực cũng sẽ thành phế vật.

 

Nhưng khẩu Gatling trong tay Thịnh Ninh lại khác.

 

Chỉ thấy nàng ôm Gatling, chĩa nòng s.ú.n.g vào khung cửa lớn của các lầu.

 

Tề Văn Diệu đứng cạnh Tô Đại Uyên, hỏi hắn:"Thịnh đạo hữu đang làm gì vậy? Đốt lửa sao?"

 

Hắn chưa từng thấy Gatling, chỉ từng thấy pháo Laser.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy uy lực của Gatling, vẫn là ban nãy Thịnh Ninh vì luyện t.h.u.ố.c cho hắn, mà lôi Gatling ra xả đạn vào đống củi.

 

Cho nên theo hắn thấy, thứ v.ũ k.h.í đen ngòm mà Thịnh Ninh ôm trong n.g.ự.c, chính là dùng để châm lửa.

 

Nhưng v.ũ k.h.í lớn như vậy lại dùng để châm lửa, quả thực có chút phí phạm của trời.

 

Tô Đại Uyên cười cười:"Tiểu sư muội muốn b.ắ.n nát cánh cửa."

 

Bởi vì có pháo Laser, họ đã rất lâu không sử dụng Gatling rồi.

 

Nhất thời đám người Lục Thanh An cũng có chút ngứa tay.

 

Liền thấy trong tay họ mỗi người ôm một khẩu Gatling, đứng thành một hàng với Thịnh Ninh.

 

Năm sư huynh muội nhìn nhau cười, sau đó giơ Gatling lên, xả một tràng *tút tút* về phía cửa lớn các lầu.

 

"Đệt! Đây là v.ũ k.h.í gì vậy, nếu những thứ này b.ắ.n lên người ta, ta chắc chắn không tránh nổi."

 

Tốc độ b.ắ.n của Gatling quá nhanh, lại còn b.ắ.n liên thanh, Tề Văn Diệu tự xưng là kiếm tu Hợp Thể tầng năm, khó tìm được đối thủ.

 

Nếu đám người Thịnh Ninh đồng thời cầm Gatling xả *tút tút* vào hắn, hắn cũng chưa chắc có thể tránh được.

 

"Là Gatling."

 

Giọng nói thoát tục của Không Vô vang lên bên tai.

 

Tề Văn Diệu chậm chạp giật mình run rẩy:"Đệt, hòa thượng ở đâu ra vậy?"

 

Đối mặt với sự vô lễ của hắn, Không Vô không hề tỏ ra nửa phần tức giận.

 

Chỉ thấy hắn chắp tay trước n.g.ự.c, niệm một câu Phật hiệu rồi thấp giọng lên tiếng:"Bần tăng Không Vô, ra mắt Tề gia thiếu chủ."

 

Tô Đại Uyên cũng vào lúc này lên tiếng theo:"Vị Không Vô đại sư này là... bạn cũ của chúng ta."

 

Trong không gian thần thức của tiểu sư muội vẫn còn giấu Bạch Hổ và Cự Mãng đấy.

 

Mặc dù hai con linh thú đó không có tác dụng bảo vệ tiểu sư muội cho lắm, nhưng vẫn thể hiện sự quan tâm đặc biệt của Không Vô đối với tiểu sư muội nhà mình.

 

Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Tô Đại Uyên bỗng nhạt đi.

 

Hắn ngước mắt liếc nhìn Không Vô, trong mắt có thêm một tia thần sắc phức tạp.

 

Không Vô vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy thần sắc phức tạp trong mắt hắn.

 

Hòa thượng vốn có dung mạo tuấn mỹ, lần đầu tiên làm ra động tác coi như là dễ thương trước mặt người khác.

 

Hắn nghiêng nghiêng đầu, trong đôi mắt đỏ lộ ra vẻ nghi hoặc:"Tô thí chủ, sao vậy?"

 

Tô Đại Uyên nhìn sự thuần khiết trong đôi huyết đồng của hắn, tự cho là mình nghĩ lệch lạc rồi.

 

Dù sao Không Vô xuất gia nhiều năm như vậy, giới luật thanh quy đã sớm khắc sâu trong lòng, sao có thể có ý đồ đen tối với tiểu sư muội nhà mình được.

 

Hắn ho nhẹ một tiếng, nói một câu không có gì, rồi lại chuyển ánh mắt sang đám người Thịnh Ninh.