Trong đêm, có người lẻn vào Đông đại viện, lặng lẽ đ.á.n.h ngất Phù Tang, vác lên rồi đi.
“Sư huynh, ba nữ tu này, hay là mang theo hết?”
Sơ Tu lắc đầu: “Không được, linh khí sư tôn đưa, mỗi lần chỉ có thể đưa một nữ tu qua kết giới, đệ t.ử thân truyền hẳn là cô ta, mang cô ta đi là được.”
Chưởng môn Tinh Huy Tông đại hỉ: “Mau, mang vào đây! Lão ngũ được cứu rồi!”
Đệ t.ử đó vác Phù Tang vào chính điện, liền quay về Thiên Vân Tông.
Trong đại điện, chỉ còn lại chưởng môn và vài trưởng lão biết chuyện.
Chưởng môn đặt tay lên đôn đá, nhẹ nhàng vặn.
Bức tường bên phải từ từ nâng lên, một cánh cửa ngầm xuất hiện bên trong đại điện.
Bên trong cửa ngầm có đặt một l.ồ.ng giam khổng lồ, nhốt một người đàn ông đầu tóc rũ rượi đang điên cuồng xé rách l.ồ.ng giam.
“Thả ta ra——!”
“Thả ta ra——!”
“Các ngươi đều đáng c.h.ế.t!”
“Đều đáng c.h.ế.t——!”
“Thả ta ra——!”
Ông ta liều mạng gầm thét, điên cuồng dùng linh lực tấn công l.ồ.ng giam, nhưng không thể phá vỡ kết giới trên l.ồ.ng giam.
Ánh mắt ông ta đỏ ngầu, gần như điên loạn.
“Lão ngũ, Thuần Tịnh Chi Thể đã tìm thấy rồi, đệ rất nhanh sẽ không sao nữa, nhẫn nhịn thêm chút nữa, nhẫn nhịn thêm chút nữa là được.”
Ngũ trưởng lão không cảm thấy được an ủi chút nào, chỉ hung tợn trừng mắt nhìn ông ta:
“Ta cần nhẫn nhịn cái gì? Ta đang rất khỏe!”
“Lão già bất t.ử, ta đã nói ta không sao rồi, mau mở kết giới thả ta ra!”
Nói xong, Ngũ trưởng lão đột nhiên ôm đầu, đau đớn gào thét, ánh mắt khôi phục lại chút thanh minh, vô cùng bi ai:
“Chưởng môn, xin lỗi, đệ… đệ sắp không trụ nổi nữa rồi… đệ cảm thấy có thứ gì đó đang khống chế đệ…”
“Ta biết, chuyện này không trách đệ.” Chưởng môn trói Phù Tang lên ghế: “Mau, lấy bát tới.”
Ngũ trưởng lão nhìn thiếu nữ bị trói c.h.ặ.t trên ghế, biết đây chính là liều t.h.u.ố.c cứu mình, trong lúc vui mừng, tinh thần cũng bình thường lại đôi chút.
Bát không rất nhanh được đưa lên.
Chưởng môn rút d.a.o ra, rạch một đường lớn trên cổ tay Phù Tang, lấy m.á.u.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trong lúc lấy m.á.u, vì đau đớn, Phù Tang tỉnh lại.
“A——”
Cô kêu đau một tiếng rồi tỉnh lại, sau khi ý thức được tình hình không ổn, ánh mắt hoảng hốt thêm vài phần:
“Đây là đâu? Các người là ai?”
Cô muốn trốn, lại phát hiện mình bị trói c.h.ặ.t cứng, không thể nhúc nhích.
Cổ tay bị rạch đứt, đặt trên bát, đã chảy ra gần nửa bát m.á.u.
Mặt cô trắng bệch đi vài phần, miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh.
“Tôi là đệ t.ử của Thiên Vân Tông, các người bắt cóc tôi đến đây, Thiên Vân Tông sẽ không tha cho các người đâu!”
“Cô cứ an tâm ở lại đây, chúng tôi sẽ không làm hại cô đâu.”
Phù Tang càng hoảng hơn.
Rất nhanh, cô phát hiện nơi này vậy mà cũng là môn phái tu tiên.
“Các người là tông môn nào? Tại sao lại bắt tôi?”
Trông có vẻ là danh môn chính phái.
Nhưng những việc làm ra, lại không phải là việc danh môn chính phái nên làm.
Nơi đáy mắt cô lóe lên một tia mờ mịt.
“Cô đừng sợ, nơi này là Tinh Huy Tông, chúng tôi không có ác ý với cô, chỉ là muốn cô tạm thời ở lại.”
Phù Tang không tin.
Nhưng cũng biết, cô không làm gì được bọn họ, chỉ có thể liều mạng ép bản thân bình tĩnh, xem bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.
Sau khi lấy đầy một bát m.á.u, chưởng môn lập tức đưa đến tay Ngũ trưởng lão.
“Mau uống đi!”
Ngũ trưởng lão run rẩy tay bưng bát lên, uống một hơi cạn sạch.
“A——!”
Cái bát vỡ tan tành trên mặt đất.
Uống m.á.u xong, sự đau đớn của ông ta không hề thuyên giảm, mà lại ôm đầu kêu la, trông càng thêm đau đớn.
“Thả ta ra——!”
“Thả ta ra——!”
“Đáng c.h.ế.t——!”
“Các ngươi đều đáng c.h.ế.t——!”
Ông ta càng thêm điên cuồng, càng thêm căm phẫn, c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
Đám người chưởng môn sững sờ: “Sao lại không có hiệu quả?”
Cho dù chỉ là uống Tĩnh Tâm Đan nhị phẩm, cũng không đến mức một chút hiệu quả cũng không có.
“Chẳng lẽ cô ta không phải Thuần Tịnh Chi Thể?”
Sắc mặt đám người chưởng môn đều không được tốt lắm, ánh mắt nhìn Phù Tang, lộ ra sát khí.
Trong lòng Phù Tang bất an, c.ắ.n răng, ngẩng cao đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thuần Tịnh Chi Thể? Thuần Tịnh Chi Thể gì chứ? Tôi không hiểu các người đang nói gì! Tôi là ngũ công chúa Hoa Tư Quốc, các người dám ra tay với tôi, hoàng huynh tôi sẽ không tha cho các người đâu!”
Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc, lại chỉ làm một đệ t.ử ngoại môn ở Thiên Vân Tông?
Ai tin?
Chưởng môn lười nói nhảm với cô: “Người đâu, ném cô ta vào trong!”
Phù Tang bị ném vào trong l.ồ.ng giam.
“Không, thả tôi ra! Thả tôi ra!”
Phù Tang bị trói ném vào l.ồ.ng giam, còn chưa kịp phản ứng, trên cổ liền truyền đến cơn đau nhói.