Ánh sáng vàng kia hẳn là mềm mại như những đám mây.
Lộ Tiểu Cẩn giẫm lên nền đất cứng ngắc, nhìn bàn tay Phù Tang đang vuốt ve tới lui trên mặt đất, thầm nghĩ như vậy.
Cô nhấc mí mắt lên một cái... Không nhấc lên nổi.
Buồn ngủ quá ——
Nếu như cứ c.h.ế.t đi trong giấc ngủ tuần hoàn, chắc là không đau lắm đâu, nhỉ?
Đầu óc Lộ Tiểu Cẩn hoảng hốt một thoáng, đầu nặng trĩu, cũng cắm đầu ngã gục xuống theo.
“Bịch ——!”
Mặt đập xuống đất.
Ánh sáng vàng kia vô dụng với cô.
Cho nên cú ngã này, là ngã thật sự xuống đất.
Lộ Tiểu Cẩn đau đến mức nhe răng trợn mắt, trong nháy mắt liền tỉnh táo lại.
Cũng may là mặt úp xuống đất, không ai thấy cô đang đau.
Còn chưa kịp định thần lại, Tuế Cẩm đã mỗi tay xách một người, vớt hai cô từ dưới đất lên.
“Đừng ngủ.”
“Nơi này có chút kỳ quái, ngủ rồi, chưa chắc đã tỉnh lại được đâu.”
Tuế Cẩm cũng buồn ngủ.
Dù sao trước đó tất cả đệ t.ử ngoại môn đều đã ăn Mê Hồn Đan, cộng thêm Thụy tham (tham ngủ) quấy phá, cho dù là người lý trí như Tuế Cẩm, lúc này cũng chỉ miễn cưỡng giữ được tỉnh táo.
Nhưng trực giác mách bảo cô Thất Bảo Lâu có vấn đề.
Tu tiên giới không giống những nơi khác, trước nay chưa từng có cái gọi là an toàn tuyệt đối.
Tông môn đại bỉ, cũng sẽ c.h.ế.t người.
Muốn sống mạng, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Tuế Cẩm lấy từ trong túi trữ vật của Lộ Tiểu Cẩn ra một đống mận chua táo chua, nhét một đống vào miệng mỗi người.
“Ưm ——”
Phù Tang và Lộ Tiểu Cẩn lập tức chua đến mức nhăn nhó như hai bà lão.
Tỉnh táo rồi.
Nhưng không nhiều lắm.
Vẫn buồn ngủ đến mức muốn cắm đầu ngã xuống.
Không chỉ hai người bọn họ.
Các đệ t.ử ngoại môn xung quanh, cũng gần như ngã rạp hết xuống đất.
Ánh sáng vàng từ mặt đất, từ từ thấm vào cơ thể họ, từng chút từng chút gặm nhấm m.á.u thịt của họ.
Nói cách khác, ngủ thiếp đi, thực sự sẽ c.h.ế.t mà không hề hay biết.
Không được!
Lộ Tiểu Cẩn hung hăng mút mạnh quả mận chua trong miệng, ép bản thân phải tỉnh táo lại.
Đệ t.ử biến thành da người càng nhiều, Thần Tích sẽ càng mạnh.
Phải nghĩ cách ngăn cản Thụy tham hiến tế!
Lộ Tiểu Cẩn nhìn quanh một vòng, ánh mắt rơi vào tổ ong vò vẽ ở cách đó không xa.
Tổ ong vò vẽ trong Thất Bảo Lâu, là cái lớn nhất mà cô từng thấy.
Hình cầu không quy tắc, cao cỡ nửa người.
Cô cân nhắc một chút, quay đầu nhìn Tuế Cẩm và Phù Tang:
“Các ngươi nói xem, người có thể chạy nhanh hơn ong vò vẽ không?”
Phù Tang ngáp một cái, gãi đầu:
“Chắc là được nhỉ? Dù sao chúng ta cũng đều là tu sĩ.”
Có câu này của cô nàng, Lộ Tiểu Cẩn yên tâm rồi.
Cô nhặt một cây gậy dài lên, dưới ánh mắt khiếp sợ của Phù Tang, hướng về phía tổ ong vò vẽ hung hăng chọc một cú.
“Đừng!”
“Vù vù vù ——”
Ngươi đã từng nghe thấy âm thanh của một bầy ong vò vẽ bay thành đàn chưa?
Âm thanh đó không nói là đinh tai nhức óc đến mức nào, nhưng tuyệt đối là khiến người ta chấn động và sợ hãi.
Dù sao, cái thứ này chích người là đau thật sự.
“A ——!”
“Mẹ kiếp đứa nào chọc tổ ong vò vẽ vậy!”
Những đệ t.ử vốn đang ngây ngốc nằm sấp trên mặt đất, sắp sửa chìm vào mộng đẹp, lập tức trừng lớn hai mắt.
Ngươi đoán xem thế nào?
Cơn buồn ngủ bay sạch!
“A a a a!”
“Đau quá!”
“Chạy mau!”
Cái thứ ong vò vẽ này, không giống những linh thú khác.
Linh thú khác nếu ngươi đối đầu, hoặc là ngươi c.h.ế.t, hoặc là ta sống.
Nhưng cái thứ ong vò vẽ này, lực sát thương không mạnh, đối đầu với nó, c.h.ế.t thì không c.h.ế.t được, nhưng đau đớn là điều dù thế nào cũng không thể tránh khỏi.
Mặc cho ngươi múa kiếm thành tàn ảnh, ong vò vẽ cũng có thể tìm được sơ hở của ngươi, tiến lại gần ngươi, hung hăng chích một phát.
Đặc biệt là số lượng thứ này cực kỳ nhiều.
G.i.ế.c không hết.
Căn bản là g.i.ế.c không hết.
Chỉ có thể bỏ chạy.
“Sư huynh, cứu mạng a ——!”
“Sư tỷ, cứu ta ——!”
Các đệ t.ử hướng về phía đệ t.ử nội môn và đệ t.ử thân truyền cầu cứu.
Dù sao, phế vật như bọn họ, đa số đều không biết lập kết giới.
Nhưng đệ t.ử nội môn và đệ t.ử thân truyền lại căn bản không quan tâm đến tổ ong vò vẽ, ngược lại vừa tìm kiếm lệnh bài thông quan vừa nói:
“Vừa bước vào ta liền cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới, thiết nghĩ nơi này cũng là huyễn cảnh, các ngươi chạy một chút, cho tỉnh táo thêm, không chìm đắm vào huyễn cảnh, cũng là một chuyện tốt.”
Lời là lời hay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lòng cũng là lòng tốt.
—— Dù sao người bị chích cũng không phải là bọn họ.
Ong vò vẽ ở tu tiên giới cũng có não.
Chúng căn bản không đuổi theo những đệ t.ử có thực lực mạnh, chỉ chuyên đuổi theo kỳ Luyện Khí.
Các đệ t.ử ngoại môn chỉ có thể mặt mũi bầm dập, nước mắt nước mũi tèm lem mà điên cuồng bỏ chạy.
“A a a a! Đau c.h.ế.t mất!”
Buồn ngủ rũ rượi như bọn họ, từng người một chạy cứ như vận động viên điền kinh.
Lộ Tiểu Cẩn cũng ở trong số đó.
Buồn ngủ muốn c.h.ế.t.
Nhưng bước chân nhanh như bay.
Phù Tang chạy đến mức sắp đứt hơi: “Không được rồi, ta chạy không nổi nữa, cứ chạy tiếp thế này, ta thà bị chích c.h.ế.t còn hơn!”
Giây tiếp theo, m.ô.n.g cô nàng liền bị chích một phát.
“A ——!”
Phù Tang đang ỉu xìu lập tức lại bật dậy, điên cuồng lao về phía trước.
Chích c.h.ế.t là không thể nào bị chích c.h.ế.t được.
Thà chạy c.h.ế.t còn hơn!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Đau c.h.ế.t mất!”
Trong lúc nhất thời, dưới sự tẩy lễ cưỡng chế của ong vò vẽ, tất cả đệ t.ử đều nhảy nhót tưng bừng.
Ánh sáng vàng căn bản không thể chạm vào được một chút nào.
Những tia sáng vàng vốn đã thấm vào, cũng bị chạy cho văng hết ra ngoài.
Các đệ t.ử chạy mãi chạy mãi, liền gặp đệ t.ử của mấy tông môn khác đang nằm ngủ trên mặt đất.
“Đạo hữu!”
“Chạy mau!”
Đệ t.ử các tông môn khác còn chưa kịp phản ứng, đã bị kéo chạy cùng.
Không chạy không được.
Ong vò vẽ đuổi tới rồi, thấy người là chích.
Ai cũng đừng hòng ngủ.
Ong vò vẽ nhiều, đệ t.ử cũng nhiều.
Đuổi mãi đuổi mãi, ong vò vẽ liền có chút không đủ dùng.
Lộ Tiểu Cẩn rất nhanh phát hiện, lại có đệ t.ử lén lút muốn đi ngủ.
Thế này thì không được a!
Lén lút tìm c.h.ế.t là không được khuyến khích!
Thế là cô nhắm chuẩn một tổ ong vò vẽ, lần nữa cầm gậy lên.
Phập phập phập ——
“Vù vù vù ——”
Ong vò vẽ trong nháy mắt tăng lên gấp bội.
“A ——!”
“Mẹ kiếp ở đâu ra nhiều ong vò vẽ thế này a!”
Các đệ t.ử chạy trốn tán loạn khắp nơi.
Ngươi kéo ta.
Ta kéo ngươi.
Cuối cùng, gần như tất cả đệ t.ử ngoại môn của các tông môn đều chạy thục mạng.
Quỷ khóc sói gào.
Thấy vậy, Lộ Tiểu Cẩn với khuôn mặt sưng vù như đầu heo, mỉm cười hài lòng.
Cô đang hớn hở chạy về phía trước, thì đ.â.m sầm vào một người.
Người nọ đỡ lấy cô: “Sao lại bị chích thành ra thế này?”
Là Quân Duật.
Quân Duật xách cô từ trong n.g.ự.c ra, tay nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, không biết bôi thứ gì lên mặt cô, khuôn mặt sưng đau lập tức không còn đau nữa.
Lại còn mát lạnh.
“Còn đau không?”
Khuôn mặt đầu heo đối diện sưng đến mức không nhìn rõ hình dáng, vẫn đang cười hì hì:
“Không đau nữa, đa tạ sư đệ.”
Quân Duật thấy cô lại bắt đầu buồn ngủ, liền giữ c.h.ặ.t vai cô:
“Hay là ta cõng tỷ đi nhé?”
Lộ Tiểu Cẩn động lòng rồi.
Cô thực sự rất buồn ngủ.
Nhưng còn chưa đợi cô gật đầu, các đệ t.ử khác phía sau đã đuổi tới, thấy Quân Duật muốn giúp Lộ Tiểu Cẩn, lập tức gân cổ lên gào:
“Sư huynh, cứu mạng a ——!”
Quân Duật là người tốt, các đệ t.ử đều biết.
Hắn ngay cả Lộ Tiểu Cẩn cũng giúp, chắc chắn cũng sẽ giúp bọn họ!
Bọn họ buồn ngủ quá ——
Rất muốn dừng lại ——
Lộ Tiểu Cẩn rùng mình một cái tỉnh táo lại, quả quyết lắc đầu:
“Không cần sư huynh giúp đỡ, ta thân là đệ t.ử Thiên Vân Tông, sao có thể khuất phục dưới vũ lực của ong vò vẽ? Hôm nay ta, phải cùng đám ong vò vẽ này không đội trời chung, chiến đấu đến cùng!”
“Tin rằng chư vị cũng như vậy!”
Nói xong, không chút do dự tiếp tục hành trình chạy trối c.h.ế.t.
Các đệ t.ử khác: “?”
Có chỗ không trốn, cô ta có bệnh à!
Khoan đã!
Đám ong vò vẽ này không phải là do cô ta chọc đấy chứ?
Cô ta không phải là, thích cảm giác bị ong vò vẽ chích đấy chứ?