Không g.i.ế.c c.h.ế.t Lộ Tiểu Cẩn, hắn thề không làm người!
Tay Chúc Quý bấm đến ứa m.á.u.
Hắn hít sâu một hơi, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện, muốn mau ch.óng hồi phục.
Nhưng khí của hắn vừa mới vận chuyển được một vòng trong đan điền, vai đã bị Lộ Tiểu Cẩn vỗ một cái.
"Lão tứ à! Chỗ này lạnh thế này, đệ cứ ngồi không ở đây sao được, lại đây lại đây, mau đứng lên, cùng sư tỷ tu luyện nào."
Khí Chúc Quý vừa tích tụ được, bị vỗ cho tan tành.
"Phụt——"
Khí huyết chảy ngược, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Trời đ.á.n.h, thương càng thêm thương!
"Đệ không lạnh!"
Chúc Quý thực sự không lạnh.
Dẫu sao cũng là Kim Đan kỳ, nếu ngay cả chút hàn khí này cũng không chịu nổi, thì còn gọi gì là Kim Đan kỳ?
Huống hồ, ở trong động băng, hắn ngược lại còn cảm thấy rất thoải mái.
"Không lạnh cũng đứng lên chạy cho ta, tu hành cốt ở vận động, đệ suốt ngày ngồi ở đây thì ra thể thống gì?"
"Lại đây lại đây, mau đứng lên, chạy cùng sư tỷ."
"Sao còn chưa đứng lên? Nhìn đệ xem, sao mặt lại xị ra thế kia, chẳng lẽ sư tỷ còn hại đệ sao?"
Cô còn chưa hại hắn sao!
Chúc Quý bị chọc tức đến mức khí huyết cuộn trào, suýt chút nữa lại phun ra một ngụm m.á.u.
"Sư tỷ, đệ bị thương, không chạy được."
Chạy là không thể nào chạy được.
Đời này cũng không thể nào chạy được.
Chúc Quý tưởng rằng, chỉ cần ý chí mình đủ kiên định, Lộ Tiểu Cẩn sẽ không thể thuyết phục hắn cùng chạy.
Nhưng, Lộ Tiểu Cẩn căn bản không định thuyết phục hắn.
Cô luôn luôn trực tiếp động thủ.
Thấy Chúc Quý sống c.h.ế.t không chịu nhúc nhích, cô trực tiếp nắm lấy hai cánh tay hắn, chuẩn bị kéo hắn lên.
Chúc Quý: "!"
"Buông tay! Sư tỷ, tỷ buông tay!"
Chúc Quý bị dọa sợ rồi.
Tiểu công t.ử âm u, đã bao giờ thấy bà điên cấp độ này đâu?
—— Là những năm nay, hắn trốn nguyên chủ quá kỹ, tạo nên tính cách không hiểu sự đời của hắn.
—— Đây này, chưa thấy qua sự đời rồi phải không.
"Buông tay cái gì, mau đứng lên, thanh niên trai tráng ngần này tuổi rồi, còn suốt ngày lười biếng, ra thể thống gì?"
Chúc Quý vội vàng ôm c.h.ặ.t cột băng.
"Đệ không đứng lên!"
Ai ngờ sức Lộ Tiểu Cẩn lớn, nhổ bật cả cột băng theo hắn lên luôn.
Chúc Quý: "?"
"Nhìn xem, vết thương của đệ cũng đâu có nặng lắm, đây chẳng phải vẫn đứng lên được sao? Lại đây lại đây, đừng ngây ra đó nữa, chạy cùng sư tỷ nào, một hai một, một hai một..."
Chúc Quý không muốn chạy, nhưng vẫn phải chạy.
Chỉ vì Lộ Tiểu Cẩn nói một câu:
"Không chạy, ta sẽ hôn c.h.ế.t đệ."
Một câu nói, khiến người đàn ông vì ta mà chạy vòng quanh đến c.h.ế.t.