Ma Hi đã sớm nhìn thấu rồi, mấy người này vừa vào đến chủ thành là đi thẳng tới đây, không ngừng chọc giận họ, khiêu khích họ, chẳng phải là đang đ-ánh bài ngửa với họ sao?
Ma Hi tiếc nuối lắc đầu:
“Con rùa các người nuôi đúng là khá lanh lợi, đối sách nghĩ ra ngoài dự liệu, nhưng đáng tiếc."
Cô ta khẽ nói:
“Các người không được đâu."
Mất Lê Dương, kỹ năng diễn xuất của mấy người này kém quá mức, Ma Hi bày tỏ mình đã nhìn thấu tất cả.
Bạch Ngọc ngẩn người, nhìn thấy Trang Sở Nhiên và Ngọc Tiếu theo sát phía sau, họ mang theo Huyết Sách tới.
Ngọc Tiếu cuối cùng vẫn thành công c.h.é.m đứt lọn tóc cuối cùng của Huyết Sách.
Lần này thì thực sự sạch sành sanh, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của cô giãn ra, giống như vừa hoàn thành một việc đại sự gì đó.
Bạch Ngọc không nhịn được, bật cười.
Thiếu niên cong mắt, dường như đã từ bỏ giãy giụa, bất lực xòe lòng bàn tay:
“Đã bị cô phát hiện rồi..."
Bạch Ngọc vui vẻ nói:
“Vậy tôi cũng không còn cách nào khác nha~"
Ma Hi:
“?"
Anh quay đầu nhìn trận pháp khổng lồ kia, giống như sự tồn tại của một địa ngục mới.
Bạch Ngọc tò mò hỏi:
“Vào trong xong sẽ thấy gì thế?
Còn có cơ hội ra ngoài không?"
Ma Hi cười nhạo:
“Ra ngoài?
Đúng là si tâm vọng tưởng..."
Cô ta thẳng thắn khoe khoang:
“Mấy năm qua chúng tôi đã đưa không biết bao nhiêu vật thí nghiệm vào trong đó, đều không có ai sống sót trở về."
Còn bên trong trông như thế nào, Ma Hi không thể giải đáp.
Bởi vì thực sự không có ai còn sống mà ra được...
“Dùng cái gì làm vật thí nghiệm?"
Bạch Ngọc hỏi:
“Đệ t.ử chính đạo?
Ma tu?
Yêu thú?"
“Dương nhiên là ma tu."
Đã đi tới đây rồi, Ma Hi cũng không ngại ngửa bài với anh:
“Trận pháp này vừa mới thành hình không lâu, chúng tôi lo lắng đệ t.ử chính đạo và yêu thú sẽ vào phá đám, nên chỉ có thể hy sinh ma tu, hết người này đến người khác."
“Người mình cũng hạ thủ ác thế?"
Bạch Ngọc phối hợp khen ngợi đầy giả tạo:
“Lợi hại, lợi hại."
Ma Hi phản bác không chút cảm xúc:
“Ch-ết vì ma đạo, họ ch-ết cũng xứng đáng."
Dường như những sinh mạng này trong mắt cô ta hèn mọn như kiến cỏ, là sự tồn tại có thể hy sinh bất cứ lúc nào.
Huyết Sách nói:
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa."
Anh ta nhìn vị trí của Bạch Ngọc, vẫy tay ra lệnh cho đám ma tu phía sau bao vây mọi người lại.
Trước mặt là ma tu, sau lưng là Thất Tinh Sát Ma Trận.
Huyết Sách cười có chút dữ tợn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trò chơi nhỏ lố bịch này, tôi nghĩ nên kết thúc rồi."
Chương 287 Con rùa thật là ngốc...
Kế hoạch diễn ra suôn rực, nhưng cũng không suôn sẻ.
Họ thực sự đã thành công dẫn dụ ma tu tới bên ngoài Thất Tinh Sát Ma Trận, nhưng biến cố duy nhất là đám ma tu vốn dĩ trong kế hoạch phải nổi trận lôi đình, đ-âm đầu lao vào trận pháp thì lại lần lượt dừng bước ở bên ngoài.
Bạch Ngọc khẽ thở dài, bất lực nói với Trang Sở Nhiên:
“Nhị sư tỷ, xem ra kỹ năng diễn xuất của chúng ta vẫn chưa đủ chân thực, không bì được với tiểu sư muội rồi..."
Nếu có Lê Dương ở đây, chắc sẽ không xảy ra biến cố như vậy.
Trang Sở Nhiên mím môi, hiếm khi thấp giọng dỗ dành một câu:
“Đã ổn rồi."
Dù sao đi tới đây, họ đã có một tia hy vọng mới.
Bạch Ngọc chớp mắt, hai người cùng một môn phái, lại trước sau vào tông môn, thật ra nói ra cũng khéo, những năm ở Ngự Phong Tông này, Bạch Ngọc trái lại là người ở bên cạnh Trang Sở Nhiên lâu nhất.
Lâu Khí bận rộn tu luyện, xử lý việc tông môn, và tìm kiếm Lâm Nhai.
Lâm Nhai thì bận rộn mất tích.
Mà Ninh Thời Yến bị mắc chứng sợ xã hội thì cả ngày rúc trong ngọn núi nhỏ của mình không chịu ra ngoài.
Chỉ có Bạch Ngọc mỗi ngày sạch sẽ đi lên lớp, rồi lại bị Trang Sở Nhiên đ-ánh cho bay loạn xạ khắp tông môn.
Bị ăn đòn lâu rồi, thiếu niên dường như hiểu thấu tâm sự của sư tỷ, nhướng mày khẽ nói:
“Sư tỷ, hay là hỏi tiểu sư muội một chút trước?"
Tâm trí Trang Sở Nhiên phiêu lãng, nhìn những đệ t.ử chính đạo ngây thơ này, quả thực có ý định cầu cứu, nghe vậy bình thản gật đầu, tay cầm lệnh bài khẽ nói giao lưu với Lê Dương ở phía bên kia.
Thiếu niên di chuyển sau lưng chị, lén lút di chuyển tới cạnh Tề Bất Ly, dùng ngón tay sạch sẽ chọc chọc cậu ta:
“Trả liềm m-áu cho tớ."
Tề Bất Ly trả lại liềm m-áu cho chủ cũ.
Bạch Ngọc thì cong mắt, nhét Thanh Phong Kiếm cho cậu ta:
“Cái này cho cậu mượn dùng."
“?"
Tề Bất Ly định nói cậu vốn đã có kiếm rồi, không cần Thanh Phong Kiếm.
Và Thanh Phong Kiếm tuy thực lực không tồi, nhưng cũng là thực lực về tốc độ, tính tấn công của nó kém xa các linh kiếm khác, Tề Bất Ly cảm thấy mình dùng không quen.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, Bạch Ngọc đã lấy dây thừng từ trong túi Càn Khôn ra, thoăn thoắt buộc một vòng lên liềm m-áu.
Thiếu niên tay cầm liềm, như một cơn gió lướt xuyên qua trận doanh Ma tộc.
Ma Hi cau mày, cảnh giác hỏi:
“Làm gì thế?"
Câu hỏi truyền tới tai Trang Sở Nhiên, chị vẫn chưa nhận được hồi âm của Lê Dương, hơi kinh ngạc ngước mắt lên.
Trên ánh sáng đỏ của liềm m-áu dường như có bóng dáng của Bạch Ngọc.
Anh vung liềm một cái, nhẹ nhàng móc lấy y phục của Ma Hi, chỉ là khẽ phác họa một cái,
Huyết Sách cười lạnh:
“Giãy giụa trước khi ch-ết."
Liềm m-áu trong tay Bạch Ngọc vẫn luôn chưa được khế ước, chủ nhân của nó vẫn là Ám Ma, là người của Ma tộc.
Huyết Sách dùng huyết khí đặc thù của Huyết tộc để thu hút nó, cả thanh liềm nhanh ch.óng thoát khỏi lòng bàn tay Bạch Ngọc, cuối cùng nằm gọn gàng ngoan ngoãn trên tay anh ta.
Huyết Sách giơ tay ước lượng vài cái:
“Bảo bối của Ma tộc chúng ta, đặt vào tay ngươi, đúng là lãng phí rồi..."
Như nhận ra điều gì đó, Huyết Sách nghi hoặc cúi đầu, chỉ thấy cổ tay có thêm một sợi dây mảnh, nhẹ nhàng thanh mảnh nhưng lại vô cùng chắc chắn, quấn c.h.ặ.t lấy tay.
Cổ tay Ma Hi cũng có sợi dây này, cô ta cười lạnh, giơ kiếm định c.h.é.m đứt.
Tiếc là có chút không kịp rồi.
Ma Hi thấy tay mình vươn ra phía trước một chút, c-ơ th-ể không khống chế được bị lôi kéo, đi về phía đầu kia của sợi dây mảnh.