Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu

Chương 509



 

Lê Dương đau điếng, rùa con ủy khuất:

 

“Nếu Ám Ma quay về rồi thì chứng tỏ Ma Tôn đã biết chúng ta đang dỡ nhà rồi, không có gì bất ngờ thì hiện tại người trong chủ thành cũng đều biết."

 

Cô gái cực kỳ tự tin chỉ tay về phía chủ thành trước mặt:

 

“Chỗ này, Ma Hi và Huyết Sách."

 

Cô lại chỉ ra phía sau:

 

“Chỗ này, Ám Ma sắp sửa đến chiến trường."

 

Cuối cùng, cô cực kỳ vui vẻ giơ cái vuốt nhỏ lên, đưa ra một kết luận:

 

“Chúng ta bị trước sau kẹp kích rồi kìa~"

 

“..."

 

Lâu Khí bị sự vui vẻ của cô làm cho chấn động, lộ ra khuôn mặt nghi vấn đen đ-á:

 

“Em lại vui mừng đến thế sao?"

 

Lê Dương gật đầu, nói thật lòng là cô còn thấy khá vui nữa.

 

Ma tộc hiện tại chỉ có một số ma tu nhàn rỗi ở chủ thành, những nhân vật chủ chốt vẫn chỉ là ba thiên tài nhỏ tuổi này thôi, và mọi thứ đều vừa vặn, ba người này ở mức độ mà bọn họ có thể thử thách khiêu chiến.

 

Lê Dương đang nghĩ, nếu lúc này Ma Tôn trở về, hoặc là đại năng trưởng lão nào đó của Ma tộc giáng lâm thì e rằng tình cảnh của bọn họ mới thực sự nguy hiểm.

 

Cô cảm thấy hiện tại thế này cũng không tồi, Ma Tôn đã sắp xếp những đối tượng mà bọn họ có cơ hội khiêu chiến đến đây, ít nhất sẽ không phải là một ván đấu thua một chiều.

 

Vả lại nếu lúc này không phải ở Ma tộc mà ở tu chân giới, Lê Dương nghĩ đám nhóc con bọn họ cũng rất có khả năng sẽ bị sắp xếp đi đối phó với ba người này.

 

Như vậy vừa hay, không cần phải đi tìm từng người một nữa.

 

Lê Dương nhướng mày, đắc ý:

 

“Nhân lúc Ám Ma còn đang ở trên đường, chúng ta vào trước thôi nào~"

 

Chương 277 Tổ tông, em lại làm cái trò quỷ gì thế?

 

Tề Bất Ly gật đầu:

 

“Cũng được, nhanh ch.óng giải quyết Huyết Sách và Ma Hi, sau đó giải quyết Ám Ma."

 

Mạnh Chương reo hò một tiếng, gấu con giơ cao cánh tay:

 

“Đợi đến lúc đó, Ma tộc sẽ là thiên hạ của chúng ta rồi~"

 

Bốn đội gấu con hợp lại thành một đội, giống như kiến dời nhà vậy, từng người một lén lút vòng qua đường lớn, đi đến cạnh tường thành.

 

Ở đây chỉ có duy nhất một đứa gấu con từng sống ở chủ thành là Lâu Khí dẫn đường ở phía trước nhất, càng đi vào trong anh càng lo lắng.

 

Gần chủ thành vậy mà cũng không có lấy mấy người canh gác, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không có ai.

 

Dù có ma tu đi tới cũng chỉ là đơn giản nhìn qua rồi rời đi.

 

Lâu Khí thấp giọng nói:

 

“Có thể có bẫy, lát nữa đều cẩn thận một chút, đừng chạy lung tung, cũng đừng gây sự..."

 

Lời còn chưa dứt, Lâu Khí cảm nhận được d.a.o động hơi thở quen thuộc.

 

Bạch Ngọc chọc chọc bả vai anh, cũng nói nhỏ:

 

“Đại sư huynh, anh thấy vẽ tranh trên tường thành có tính là gây sự không?"

 

“..."

 

Lâu Khí quay đầu nhìn qua, Lê Dương đã giống như một Người Nhện dán c.h.ặ.t lên tường thành rồi, miệng ngậm b.út phù văn anh đưa, bắt đầu tìm vị trí, nhìn bộ dạng là định vẽ một con rùa lớn nhất thế giới...

 

Lâu Khí đột nhiên cảm thấy đường sinh mệnh của mình ngắn đi mất ba phần, mí mắt nhảy loạn xạ như thể trong mắt có kẹo nổ vậy.

 

Đôi mày anh nhíu c.h.ặ.t, miệng há ra hồi lâu, muốn mắng quá nhiều nên nhất thời không biết nên mắng câu nào, cuối cùng chỉ bực bội và bất đắc dĩ hỏi:

 

“Tổ tông, em lại làm cái trò quỷ gì thế?"

 

Lê Dương không ngoảnh đầu lại, bò tới bò lui trên tường thành, quyết tâm làm một con rùa còn linh hoạt hơn cả thạch sùng, chơi đến là vui vẻ:

 

“Đại sư huynh anh đợi em một chút, em thấy em làm cái trận pháp truyền tống ở đây, như vậy lúc Ám Ma tới, em có thể trực tiếp truyền tống hắn về Vạn Kiếm Tông luôn."

 

Lâu Khí hơi ngẩn ra, cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ một chút:

 

“Vậy em nhanh lên, anh canh chừng cho em."

 

Tề Bất Ly nghiến răng, mỉm cười:

 

“Lê Dương, người của Vạn Kiếm Tông bọn ta kiếp trước đã chọc vào ổ rùa của em rồi sao?"

 

Lê Dương dán vào tường, dùng một tư thế cực kỳ quỷ dị lộn ngược nhìn chằm chằm anh ta, lộ ra vẻ mặt vô tội thật thà:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Em chỉ cảm thấy Vạn Kiếm Tông lợi hại thôi."

 

Cô lý直 khí tráng (tự tin):

 

“Trong ngũ tông chúng ta, chỉ có tông môn mạnh mẽ như Vạn Kiếm Tông mới có thể chống đỡ được sự tấn công của Ám Ma, chỉ có các anh thôi."

 

“..."

 

Tề Bất Ly im lặng không nói.

 

Tiêu Khinh Chu gật đầu:

 

“Ừm, rất có lý."

 

Người duy nhất có não của Vạn Kiếm Tông là Chu Thiên sững sờ, cuối cùng không nhịn được mà mắng đồng môn của mình:

 

“Có lý?

 

Có lý chỗ nào hả?"

 

“Sư tôn tung tích không rõ, đệ t.ử còn sống đều ở đây cả rồi, anh còn trông cậy vào ai trông nhà nữa?

 

Không đúng..."

 

Anh ta xù lông:

 

“Tông môn đều đóng cửa rồi, nhà cũng mất rồi, còn lấy gì mà đ-ánh Ám Ma?"

 

Em...

 

Lúc Lê Dương dụ dỗ cũng không nghĩ đến vấn đề này, cô cũng bắt đầu suy nghĩ.

 

Ngay khi Chu Thiên tưởng rằng cô sẽ cảm thấy c.ắ.n rứt, hối lỗi về hành vi của mình mà chọn cách từ bỏ việc giày vò Vạn Kiếm Tông, Lê Dương liền vỗ tay một cái:

 

“Như vậy chẳng phải càng tốt sao?

 

Ám Ma qua Vạn Kiếm Tông cũng sẽ không làm bị thương đệ t.ử Vạn Kiếm Tông nữa, vậy thì càng nên để hắn qua đó."

 

Chu Thiên:

 

“..."

 

Lê Dương chớp chớp mắt, nói với Tề Bất Ly một câu PUA cực kỳ mê hoặc:

 

“Đợi chiến tranh kết thúc, tất cả mọi người sẽ biết Vạn Kiếm Tông là vì bảo vệ ngũ tông nên mới oanh liệt hy sinh."

 

Không đợi Chu Thiên nói thêm gì nữa, Tề Bất Ly gật đầu ngay:

 

“Tôi đồng ý."

 

Dù sao tông môn cũng đóng cửa rồi, cống hiến ra ngoài còn được một cái danh tiếng tốt, tội gì mà không làm.

 

Chu Thiên:

 

(̿▀̿ ̿Ĺ̯̿̿▀̿ ̿)̄

 

Lâm Nhai tốt bụng vỗ vai anh ta:

 

“Bỏ cuộc đi, anh nói không lại tiểu sư muội đâu."

 

“Dàn trận đi."

 

Lâu Khí nói.

 

“Nhân lúc bọn họ còn chưa phát hiện, động tác nhanh lên."

 

Ngọc Tiếu ngẩng nhẹ đầu, nhỏ giọng nói:

 

“Nhưng nếu... bọn họ đã phát hiện rồi thì sao?"

 

Trên tường thành đột nhiên lộ ra vô số binh lính Ma tộc.

 

Ma Hi, Huyết Sách, mỗi người canh giữ một phương, dường như đã quan sát bọn họ từ lâu rồi.

 

Chương 278 Ám Ma nào? Không biết, không quen

 

Hai người này vừa lộ đầu ra, bầu không khí liền giống như trùm cuối xuất hiện trong phim vậy, trở nên cực kỳ căng thẳng.

 

Lê Dương ước chừng sơ bộ, ma tu trong thành nếu không nói hàng ngàn thì cũng còn mấy trăm.

 

Chu Thiên nhỏ giọng:

 

“Chúng ta cũng chỉ có hơn ba trăm người, nếu chia ra thì một người phải đ-ánh ba tên ma tu."

 

“Không cần không cần."

 

Bạch Ngọc cực kỳ vui vẻ bắt đầu phấn chấn lòng người:

 

“Đại sư huynh của tôi và Tề Bất Ly cộng lại có thể đ-ánh một nửa số người, Nhị sư tỷ một mình cũng có thể đ-ánh một nửa."