Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu

Chương 476



 

“Ừm…”

 

Ám Hắc Ma Uyên ngẫm nghĩ, hình như cũng có lý.

 

“Tôi chỉ đang dùng hết khả năng của mình để cứu đệ ấy thôi, cứu được là do tôi giỏi, không cứu được thì chỉ trách ngươi quá tàn nhẫn và mất nhân tính.”

 

Lê Dương bắt đầu phản công.

 

Miệng vừa mở ra mắng xong, không hiểu sao tiếng ù ù bên tai dần dần ngừng lại.

 

Cô không biết phải giải cứu Lâm Nhai thế nào, nhưng hiện tại, cô biết cách để giải cứu chính mình.

 

Lê Dương hung tợn nhe hàm răng trắng nhỏ của mình ra với Ám Hắc Ma Uyên, chắp tay tung chiêu cuối.

 

“Ngươi còn lải nhải nữa, ta trù ngươi cả đời này đi ngoài không ra phân.”

 

Ám Hắc Ma Uyên:

 

“???”

 

Danh hiệu tiên nữ nhỏ đi ngoài không phải tự nhiên mà có, Lê Dương cảm thấy thật thoải mái.

 

Tay Ám Hắc Ma Uyên run lên, không kịp mắng lại cô, ngơ ngác nghiêng đầu, giống hệt một đứa trẻ chưa thấy qua sự đời.

 

Hắn thử hỏi một câu:

 

“Tâm ma của ngươi đâu?”

 

Tại sao tâm ma lại biến mất trong nháy mắt như vậy?

 

Đi ngoài cũng có thể tống tâm ma ra ngoài được sao?

 

Ám Hắc Ma Uyên rơi vào trầm tư.

 

Lê Dương đắc ý nhướng mày, sau khi tâm ma bị cô “tống” ra ngoài, tư duy đã trở nên sáng suốt, cô giơ tay triệu hồi Nhật Nguyệt Thần Tức, trước tiên bảo cái cành cây hay nở hoa tùy tiện này ngừng tấn công để đi bảo vệ Lâm Nhai.

 

Ánh sáng của Nhật Nguyệt Thần Tức bao bọc lấy Lâm Nhai, chậm rãi bay đến vị trí trung tâm của l.ồ.ng giam, khi nước thối phun ra, nó giống như một nhân vật nhỏ đang phiêu lưu trong thế giới trò chơi, cõng Lâm Nhai nhảy lên một cái, né tránh một đợt tấn công.

 

Lê Dương lấy lại kiếm Hoa Nhu, dưới ánh mắt đắc ý của đám kiếm tu, cô ngông cuồng buông lời khiêu khích Ám Hắc Ma Uyên.

 

“Ta đã nói rồi, lúc ta không vui, kẻ có tâm ma chỉ có thể là người khác thôi.”

 

Ám Hắc Ma Uyên:

 

“…”

 

Ám Hắc Ma Uyên vẫn không hiểu nổi, làm thế nào mà đi ngoài lại có thể khiến người ta tống tâm ma ra ngoài được.

 

Thực ra Lê Dương cũng không hiểu, cô cho rằng đó là do ý chí của bản thân đủ kiên định.

 

“Đại tỷ đầu…”

 

Quang lão nhị gọi cô lại.

 

Thực ra lợi dụng Nhật Nguyệt Thần Tức và thanh kiếm Hoa Nhu trong tay cô, mấy vị kiếm tu cứ như đang lén lút lập một nhóm trò chuyện sau lưng Ám Hắc Ma Uyên vậy, bọn họ có thể nói chuyện thầm với nhau.

 

Ví dụ như việc đ-ánh cược trước mặt Ám Hắc Ma Uyên cũng là nhờ cách này mà bàn bạc ra.

 

Và lần này, hơn mười vị kiếm tu hệ Quang đã đưa ra một đề nghị mà Lê Dương không dám nghĩ tới.

 



 



 

Thực ra họ đều hiểu, tất cả đều hiểu cả rồi.

 

Quang lão nhị nói:

 

“Thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều nữa…”

 

“…”

 

Lê Dương không nói gì nữa, xoa xoa mặt, ép mình phải tỉnh táo lại, bất chấp tính mạng mà vận hành Thông Thiên Kiếm Quyết một lần nữa.

 

Bản thân tu vi của Lê Dương cũng chỉ ở Hóa Thần hậu kỳ, lúc vận hành Thông Thiên Kiếm Quyết lần đầu, miễn cưỡng đạt tới Hợp Thể trung kỳ.

 

Cô vận hành lần nữa, tác dụng phụ đối với c-ơ th-ể cũng tăng lên gấp bội.

 

Nhưng tu vi quả thực lại tăng thêm một tầng nữa.

 

Hợp Thể, hậu kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đây là độ cao chỉ có thể đạt được thông qua kiếm quyết, Lê Dương cũng là lần đầu tiên cảm ngộ được.

 

Đến từ kiếm quyết, đến từ sự tiêu hao của bản thân, đổi lại là nguồn năng lượng cuồn cuộn không dứt, cường độ không phải trước đây có thể so bì được.

 

Ám Hắc Ma Uyên lại vẫn khinh khỉnh cười:

 

“Ngươi muốn đ-ánh với ta một trận nữa sao?”

 

Cái giá phải trả của lần trước Lê Dương không thể nào quên nhanh như vậy được.

 

Cô suýt chút nữa đã thật sự đi gặp tổ tiên, bị Ám Hắc Ma Uyên đ-ánh cho suýt thành tiêu bản rùa luôn, cũng may vào khoảnh khắc cuối cùng đã liên tục đột phá cảnh giới.

 

Đây cũng là một khoản bảo đảm mà quy tắc thiên đạo dành cho các tu sĩ, khi đột phá đại cảnh giới thì cần phải chịu thiên lôi, nhưng thông thường lúc đột phá đại cảnh giới đều là lúc tu sĩ đang chiến đấu hoặc giống như Lê Dương vừa rồi đang trong tình trạng tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, lúc này mà bị sét đ-ánh trúng thì coi như xong đời.

 

Thiên đạo vì không muốn quá nhiều người ch-ết như vậy, nên sau khi tu sĩ đột phá đại cảnh giới sẽ dành cho một cơ hội phục hồi c-ơ th-ể, Lê Dương đã dùng rồi.

 

Thiên lôi ở bên ngoài, không thể vào được Ám Hắc Ma Uyên.

 

C-ơ th-ể cô lúc này đang bị tổn thương nghiêm trọng, tiếp theo vẫn phải gánh chịu thiên lôi như thường, ngay cả Ám Hắc Ma Uyên cũng không tin Lê Dương dám đối đầu trực diện với hắn trước khi thiên lôi ập đến.

 

Vừa bị thương vừa thê t.h.ả.m, dù có chạy thoát được thì cũng sẽ bị sét đ-ánh ch-ết trực tiếp.

 

Tình trạng hiện tại của Lê Dương đúng là “trong thù ngoài giặc".

 

Bạch Ngọc không kìm được mà ôm c.h.ặ.t kiếm Thanh Phong, cẩn thận gọi cô:

 

“Tiểu sư muội…”

 

Cái giá phải trả của việc sử dụng kiếm quyết lần thứ hai là Lê Dương cảm thấy cả c-ơ th-ể bao gồm cả linh hồn của mình đều như đang bốc cháy, có cảm giác giây tiếp theo sẽ đi tìm Diêm Vương đ-ánh mạt chược luôn vậy.

 

Cô tê tái lau khóe miệng, không chút cảm xúc đáp lại một câu:

 

“Tam sư huynh, muội cảm thấy muội hiểu rồi, đây không phải là t.ử cục của Lâm Nhai.”

 

Bạch Ngọc chớp chớp mắt, tưởng rằng cô đã nghĩ ra cách cứu Lâm Nhai.

 

Ai ngờ giây tiếp theo Lê Dương “vèo" một cái lao ra, cầm kiếm Hoa Nhu liều mạng đ-ánh nh-au với Ám Hắc Ma Uyên, đồng thời nói câu tiếp theo.

 

“Ảo cảnh này rõ ràng là t.ử cục của muội thì có.”

 

“Muội chắc chắn sẽ ch-ết ở đây trước đệ ấy cho xem.”

 

Bạch Ngọc:

 

“…”

 

Bạch Ngọc bắt đầu tha thiết gọi:

 

“Bình tĩnh đi tiểu sư muội…”

 

Lê Dương:

 

“Không bình tĩnh nổi một chút nào luôn…”

 

Tâm ma tuy không xuất hiện, nhưng thiếu nữ cũng lộ rõ vẻ đang rơi vào trạng thái phát điên.

 

“Tại sao muội là song linh căn Băng Hỏa mà Nhật Nguyệt Thần Tức lại cứ đi theo muội chứ…”

 

“Tại sao muội nhất định phải quay lại đây để cải tạo kiếm Thanh Phong rồi tiện tay nhặt Tứ sư huynh về nhà chứ…”

 

“Muội chỉ là một con rùa nhỏ yếu đuối vô dụng lại còn hay ăn thôi mà…”

 

Bạch Ngọc:

 

“…”

 

Thực sự mà nói, đã lâu rồi Lê Dương không có cảm giác bực bội như vậy.

 

Cô giống như một con cá bị nhốt trong bể cá, dưới đáy bể có một lỗ kim nhỏ không ngừng rò rỉ nước.

 

Cô rõ ràng biết nước sắp cạn rồi, nhưng cô không thể ra khỏi bể cá, vậy phải làm sao?

 

Chẳng lẽ đi tiểu một bãi để duy trì sự sống à?

 

Trong lúc tiến thoái lưỡng nan, Lê Dương đưa ra lựa chọn mới.

 

Không sống nữa, cùng ch-ết đi.

 

Ngay cả Ám Hắc Ma Uyên cũng không ngờ cô gái nhỏ đột nhiên như bị châm ngòi, vội vã vội vàng đi nộp mạng, cứ như sợ giây tiếp theo không đầu t.h.a.i được vào chỗ tốt vậy.