Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu

Chương 471



 

“Bạch Hạc thấy như vậy cũng tốt, có thể nhìn ngắm thế giới này theo một phương thức khác, tự do tự tại, không còn bị ràng buộc nữa.”

 

Hắn còn có thể về nhà rồi, có thể luôn ở bên cạnh Bạch Ngọc, bảo vệ nó thật tốt rồi.

 

Thiếu niên nở nụ cười chân thành:

 

“Cảm ơn cô nhé, kết quả này ta rất hài lòng rồi.”

 

Lê Dương ngược lại thẹn thùng gãi gãi mũi:

 

“Anh cũng đừng hài lòng sớm quá.”

 

Bạch Hạc:

 

“?”

 

Cô thong thả nói ra nhược điểm:

 

“Linh hồn của anh và Thanh Phong Kiếm vừa mới dung hợp, anh không khống chế được thanh kiếm này, cũng không có cách nào xuất hiện bên ngoài dưới hình thức kiếm linh đâu, đợi khi ra khỏi ảo cảnh Ma Uyên bóng tối trở về thế giới hiện thực, linh hồn của anh e rằng sẽ bị nhốt mãi trong kiếm đấy.”

 

Đây là một loại cảm giác như thế nào?

 

Dù sao Lê Dương cũng chưa từng thử thách qua.

 

Bị nhốt trong một thế giới sạch sẽ chẳng có gì cả, chỉ có kiếm linh làm bạn, không nói được chuyện, cũng không có cách nào để người khác biết hắn ở bên trong.

 

Bạch Hạc chớp chớp mắt:

 

“Vậy ta làm sao mới có thể hóa hình lần nữa?”

 

“Cái này cũng đơn giản thôi.”

 

Lê Dương lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Kiếm của kiếm tu chúng ta hóa hình như thế nào, chắc anh còn rõ hơn tôi.”

 

Một là phải xem bản thân thanh kiếm đó có linh tính và năng lực hay không, nếu năng lực của bản thân thanh kiếm đủ mạnh, tu vi của chủ kiếm ở tầm Hợp Thể là có thể hóa hình rồi.

 

Nếu bản thân thanh kiếm năng lực không mạnh, chủ kiếm phải mạnh hơn một chút.

 

Quan hệ giữa kiếm và chủ kiếm nằm trên một sợi dây, chỉ cần hai điểm của sợi dây này đều đột phá được ranh giới có thể hóa hình đó thì anh có thể sống lại lần nữa.

 

Lê Dương nhướng nhướng mày, hứng thú nhắc nhở:

 

“Thực ra có một cách rất nhanh, anh tìm một kiếm tu Đại Thừa kỳ để khế ước, là có thể trực tiếp hóa hình luôn rồi đấy~”

 

Đây chắc hẳn là điều mà giới tu chân hay nói một người đắc đạo gà ch.ó lên tiên, chủ kiếm đủ mạnh thì kiếm linh hóa hình cũng là chuyện rất dễ dàng.

 

Bạch Hạc hiểu ra, nhưng lại lắc đầu cười,

 

“Như vậy đối với ta mà nói, sẽ là một sự hành hạ mới.”

 

Vì để nhanh ch.óng trưởng thành mà trở thành kiếm linh của một người khác, đây không phải là đạo nghĩa mà hắn theo đuổi.

 

Đạo nghĩa của Bạch Hạc vẫn luôn bình thản, nhưng cũng rất kiên định.

 

Giống như linh căn của hắn vậy.

 

Như làn gió nhẹ nơi rừng núi, tùy tâm sở d.ụ.c, tự do tự tại.

 

Lê Dương hiếu kỳ, rõ ràng biết câu trả lời rồi mà vẫn muốn hỏi thêm một câu:

 

“Nếu anh đã muốn tự do như thế, vậy thì không cần tìm chủ kiếm nữa vịt, bản thân kiếm linh cũng có thể tự mình tu luyện.”

 

Thực ra vào giây phút này, Bạch Hạc đã nghĩ xong nhân tuyển cho chủ kiếm đời tiếp theo rồi.

 

Hắn thở dài, cười nói:

 

“Người như ta, có lẽ cả đời này không tự do nổi đâu~”

 

Thay vì một mình hốt hoảng rời đi để tận hưởng cuộc sống tự do tự tại đó, Bạch Hạc càng muốn hy sinh sự tự do của mình vì một người.

 

Hắn muốn chủ kiếm đời tiếp theo của Thanh Phong Kiếm tới kế thừa đạo của hắn.

 

Hắn hỏi Lê Dương:

 

“Ta nên làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Dương:

 

“Đi tìm kiếm linh của Thanh Phong Kiếm đi, nó trông có vẻ khá thẹn thùng nội tâm đấy, tìm thấy nó rồi giao tiếp với nó một chút.”

 

Lê Dương khựng lại một lát, nở một nụ cười:

 

“Nếu là anh, tôi thấy nó sẽ đồng ý đấy.”

 

Bạch Hạc gật đầu, vô cùng chân thành hành lễ vào hư không:

 

“Cảm ơn cô.”

 

“Hại, đều là bạn bè cả mà.”

 

Lê Dương bất cần xua xua tay.

 

Năng lực của Bạch Hạc chưa hồi phục, thời gian kiếm linh có thể ở bên ngoài không lâu, hình thể của hắn đã bắt đầu mờ nhạt đi rồi.

 

Đây vẫn là ở Ma Uyên bóng tối, trong này có năng lực đặc thù, năng lực có thể khiến linh hồn ổn định lại.

 

Ma Uyên bóng tối cần phải sử dụng tới những linh hồn này, nên trước khi sử dụng tới họ sẽ không để họ dễ dàng tan rã.

 

Nếu nhất định phải ví von, thì chính là vì để giữ cho nguyên liệu tươi ngon nên cho thịt vào tủ lạnh bảo quản trước, đợi khi muốn ăn mới lấy ra.

 

Bạch Hạc là thịt, mảnh trời đất này chính là một cái tủ lạnh có thể khiến hắn giữ được độ tươi ngon.

 

Lê Dương đột nhiên phát hiện mình rất giỏi tưởng tượng, vừa nghĩ vừa đắc ý lắc đầu nguầy nguậy.

 

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô quay đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Hạc sắp biến mất.

 

“Cái đó...”

 

Bạch Hạc bị dọa cho linh hồn suýt chút nữa tan nát.

 

Khuôn mặt thiếu nữ đột nhiên phóng to trong tầm mắt, ghé sát vào hắn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, dường như có lời gì đó nhất định phải dặn dò.

 

Bạch Hạc tưởng là muốn nhờ hắn chuyển lời ra bên ngoài, hắn vô cùng nghiêm túc lắng nghe.

 

Chỉ nghe thấy thiếu nữ giống như gã đàn ông bỉ ổi lừa người vào tổ chức đa cấp, xoa xoa tay cười híp mắt nói với Bạch Hạc:

 

“Tôi vẫn chưa tự giới thiệu về mình nhỉ, tôi là đệ t.ử Ngự Phong Tông, Ngự Phong Tông chúng tôi vô cùng nhân văn, mỗi đệ t.ử đều được phát phòng riêng và tuyệt đối tự do tự tại, vệ sinh đều là sư tôn dọn dẹp, mỗi ngày đều bao ăn ba bữa, ai vào tông môn cũng đều khen hay.”

 

Bạch Hạc:

 

“...”

 

Lê Dương ứng biến cho hắn một đoạn diễn thuyết:

 

“Ngự Phong Tông, dùng tâm chăm sóc tương lai của mỗi một đứa trẻ ranh, là bến đỗ tâm hồn của chúng ta bla bla...”

 

Bạch Hạc:

 

(๑•. •๑)

 

“...”

 

Lê Dương thực sự không tìm thấy từ ngữ nào có thể dùng được nữa, nhưng vẫn muốn quảng bá thêm một chút, khẽ thở dài một hơi:

 

“Dù sao nếu sau này anh không có nơi nào để đi, có thể tới Ngự Phong Tông, chỉ cần anh vào, tông chủ dẫn theo mấy đại trưởng lão có thể tập thể lạy anh hai cái.”

 

“...”

 

Bạch Hạc ngẩn người hồi lâu, bị đợt tuyển sinh tràn đầy tình cảm này của cô làm cho cảm động, phì cười một tiếng.

 

“Cảm ơn cô, ta nhớ kỹ rồi.”

 

Cũng không phải thực sự muốn để người khác lạy mình vài cái, Bạch Hạc chỉ cảm thấy một người có thể dạy ra kiểu tư duy kinh thiên động địa, kỳ lạ đến mức khiến người khác thấy đầu óc cô không bình thường nhưng mỗi bước đi đều có kết cục rất tốt như vậy, tông môn này nhất định không đơn giản.

 

Hơn nữa cô có thể chân thành mời mọc như thế, nhất định ở tông môn cũng là một đứa trẻ được muôn vàn sủng ái, mới có thể không chút che giấu mà nỗ lực quảng bá tông môn của mình trước mặt người khác như vậy.

 

Không chỉ Bạch Hạc nhớ kỹ, mà ngay cả các kiếm tu Quang linh căn bên cạnh cũng nhớ kỹ, không kìm được đồng loạt vỗ tay cho Lê Dương.

 

Họ rời khỏi tông môn đã lâu, cũng rất nhớ tông môn của họ.

 

Quang Lão Ngũ lau một nắm nước mắt, nắm lấy tay Bạch Hạc mà khóc lóc:

 

“Đứa nhỏ à, con cứ nghe cô ấy đi, vào cái tông môn phát điên đó, không cần lo không vào được đâu, nếu thực sự không vào được thì cũng cân nhắc Vạn Kiếm Tông một chút vịt.”