“Lê Dương đương nhiên cũng mãn nguyện gật đầu, nở nụ cười thần thánh kiểu sắp lên thiên đàng đến nơi.”
Ừm, lần này ăn cơm rồi.
Mặt nạ Nữ thần nụ cười bị chưởng phong xé toạc, cô bắt đầu gào thét t.h.ả.m thiết, xách thanh Hoa Nhu Kiếm bị tát tai đuổi chạy khắp nơi.
“Á á á á nhị sư tỷ cứu mạng, đại sư huynh cứu mạng nha~"
Khán giả bên ngoài tận mắt chứng kiến màn tìm ch-ết của cô:
“..."
Trong số đám đệ t.ử khóa này, Tề Bất Ly — người có thực lực kiếm tu được mệnh danh là hy vọng của tu chân giới — sau khi nghe thấy cô gọi nhị sư tỷ rồi lại gọi đại sư huynh rồi bắt đầu gào toáng lên, Tề Bất Ly thấy rất không vui.
Bàn về tu vi, hắn chắc chắn cao hơn Trang Sở Nhiên, lợi hại hơn Trang Sở Nhiên một chút.
Dựa vào cái gì mà không cầu cứu hắn?
Khinh thường hắn sao?
Tề Bất Ly hậm hực thốt ra một câu mỉa mai:
“Cậu từng học hát à?
Giọng cao v.út thế?"
Không ai trả lời hắn.
Tề Bất Ly không hề biết chân tướng việc Lê Dương cho hắn vào danh sách đen, chỉ sau một câu mỉa mai, nhìn thiếu nữ trước mắt như bị bảy tám mươi con ch.ó điên đuổi theo liều mạng chạy trốn, bất lực lại mịt mờ, giống như người sắp ch-ết không nỡ bỏ mạng sống, dù biết mình sắp ch-ết cũng phải giãy dụa hấp hối...
Tề Bất Ly cũng thấy thót tim, chẳng hiểu sao cũng bắt đầu sốt sắng, vội vàng ấn vai Lâu Khí, bắt đầu lắc lấy lắc để:
“Lâu Khí đừng nghịch Rubik nữa, sư muội của anh sắp bị đ-ánh ch-ết rồi."
Lâu Khí bị lắc đến mức sắp chấn thương sọ não.
Mặt Rubik mãi mới xếp xong một mặt bị lắc cho tan tành.
Anh vung tay đ-ấm một phát vào cằm Tề Bất Ly, dễ dàng đ-ánh bay Tề Bất Ly ra khỏi khung hình.
Lâu Khí vẫn liếc nhìn màn hình một cái, chân mày hơi nhíu lại rồi nhanh ch.óng giãn ra, bình thản đến không thể bình thản hơn:
“Cô ấy bị đuổi đ-ánh như vậy mà ngay cả mai rùa cũng không lôi ra, nhìn là biết có kế hoạch khác rồi."
Đối với kỹ năng diễn xuất khoa trương đến cực điểm này của Lê Dương, Lâu Khí chỉ có hai chữ nhận xét:
“Giả vờ."
Anh tiếp tục xoay Rubik:
“Cậu cũng không cần quá lo lắng, nếu tiểu sư muội lôi mai rùa ra hoặc biến thành rùa, lúc đó lo lắng cũng chưa muộn, nghe hiểu chưa?"
Không nghe thấy tiếng đáp lại, động tác của Lâu Khí khựng lại, đầu tiên là lạnh lùng quay đầu nhưng không thấy bóng dáng Tề Bất Ly đâu, sau khi nhìn quanh quất, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng có một tia biến đổi.
Lâu Khí nhìn về phía Trang Sở Nhiên.
Người sau đang khoanh chân ngồi, trong lòng ôm Cầu Cầu, trên người treo Minh Giáp Quy, cả gia đình ba người đang say sưa thưởng thức bộ phim điện ảnh marathon do Lê Dương đóng chính.
Cảm nhận được ánh mắt của Lâu Khí, Trang Sở Nhiên liếc mắt qua:
“Sao vậy?"
Lâu Khí nói:
“Hình như tôi đ-ánh bay Tề Bất Ly mất rồi."
“?"
Cô cũng nhìn quanh một chút, hình như đúng là thiếu một người thật.
Trang Sở Nhiên nói:
“Nhưng chẳng phải nơi này chỉ lớn bấy nhiêu thôi sao?"
Giữa một vùng trời đất trắng xóa, lẽ nào còn có mật đạo ẩn giấu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâu Khí vô cảm lắc đầu, cảm thấy còn chưa chính thức chinh chiến với Ám Hắc Ma Uyên đã sắp bị cái lộ trình quanh co uốn lượn kia hành hạ đến phát điên rồi.
Trong bí cảnh có ảo cảnh, trong ảo cảnh lại có ảo cảnh tiếp theo, vòng này nối tiếp vòng kia, Lâu Khí thậm chí muốn để Lê Dương thả một cái rắm đ-ánh sập nơi này luôn cho rồi.
Nhưng biết làm sao đây?
Tề Bất Ly biến mất rồi, tìm thôi.
Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho Trang Sở Nhiên.
Trang Sở Nhiên do dự hồi lâu, nhìn Bạch Ngọc vẫn luôn căng thẳng nhìn chằm chằm Bạch Hạc như thể đồng cảm với đối phương, lại nhìn Phượng Trình một bên đút cho Tiểu Điềm Điềm ăn một bên ngồi xổm trước mặt nó nở nụ cười hiền từ khó hiểu.
Trang Sở Nhiên:
“..."
Tiểu đội dũng cảm xông pha Ám Hắc Ma Uyên của họ, sao thoắt cái đã trở nên tan đàn xẻ nghé, mỗi người bận một việc thế này nhỉ~
Trang Sở Nhiên thở dài, chậm rãi đứng dậy:
“Cùng tìm chứ?"
Lâu Khí nói:
“Bạch Ngọc ở lại đi."
Chuyện gia đình giữa Bạch Ngọc và Bạch Hạc, Lâu Khí có thể hiểu đôi phần, nhưng lại không tiện can thiệp.
Để cậu ấy ở lại đây chắc là lựa chọn tốt nhất, biết đâu xem xong câu chuyện trước khi ch-ết của Bạch Hạc, biết đâu cánh cửa đóng kín bấy lâu trong lòng Bạch Ngọc sẽ bị Lê Dương dùng đầu rùa húc mở ra thì sao~
Trang Sở Nhiên gật đầu, nghĩ ngợi một chút, để Cầu Cầu lại luôn.
Cô ôm Minh Giáp Quy, tùy ý xách cổ áo Phượng Trình, Lâu Khí không biết lấy đâu ra một cái bánh kếp thơm phức, quơ quơ hai cái đầy dụ dỗ trước mặt Tiểu Điềm Điềm.
Hai nguồn lao động này liền ngoan ngoãn đi theo.
Trong mắt Cầu Cầu, Trang Sở Nhiên đã bỏ rơi mình, cùng Lâu Khí và những người khác lập thành một gia đình năm người mới.
Quả cầu b-éo tròn ngơ ngác ngồi xổm dưới chân Bạch Ngọc, gương mặt nhỏ nhắn hoàn toàn ch-ết lặng.
Chao ôi, bị bỏ rơi rồi kìa~
Trong màn hình điện ảnh, Lê Dương vẫn đang vừa hét vừa vắt chân lên cổ mà chạy, khá là có phong cách dã nhân nguyên thủy vào làng.
Mà Bạch Hạc bị cô xịt nước một cái, lúc này khó khăn khôi phục ý thức, bị tiền bối Quang linh căn trực tiếp kéo vào góc khuất ẩn nấp, ngoan ngoãn nhìn cái màn dã nhân chạy bộ kinh thiên động địa kia.
Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là bình nước nhỏ của Lê Dương vừa nãy để lại trên người anh.
Chỉ có thể nói hậu bối Khí tu rất có tiền đồ, tuy người ít nhưng nghiên cứu ra không ít món đồ mới lạ, bình nước nhỏ bằng lòng bàn tay vậy mà có thể chứa được nhiều nước đến thế.
Bạch Hạc tò mò nghịch một chút, vậy mà lại bất ngờ trút bỏ được dáng vẻ đau đớn hoảng loạn, nở một nụ cười dịu dàng đến cực điểm.
Kiếm tu lão nhị đ-ánh giá anh, bắt đầu kinh ngạc:
“Cậu không sao rồi?"
Kiếm tu lão tam cũng cùng một biểu cảm ngây ngô:
“Tâm ma là dùng nước xịt một cái là giải được sao?"
Bạch Hạc gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Anh khẽ nói:
“Tâm ma mà, ai cũng có, lớn hay nhỏ thôi, không diệt trừ được đâu."
Đúng như lời Từ Tư Thanh và tông chủ Vạn Kiếm Tông dạy bảo đệ t.ử, tâm ma của con người là không thể diệt sạch được, ngược lại càng nghĩ đến chuyện đó thì càng vướng mắc, trong lòng có một cái nút thắt, ngày càng lớn hơn.
Cách giải quyết tâm ma hoàn mỹ nhất chính là chung sống hòa bình với nó.
Lão nhị bừng tỉnh đại ngộ, tán thưởng gật đầu:
“Hóa ra là vậy, thế cậu và nó có thể chung sống hòa bình rồi?"