Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu

Chương 425



 

“Lâu Khí học rất nhanh.”

 

Tiểu ba ba bên cạnh cũng thèm thuồng không kém, háo hức hỏi:

 

“Đại sư huynh, đây là trận pháp gì vậy, ngầu quá."

 

Lâu Khí nhướng mày, khi vòng qua một con đường mòn hẹp và quanh co, anh buông Lê Dương xuống, hai người rất ăn ý hộ tống Lâm Nhai đi qua.

 

Lâu Khí hào phóng thừa nhận:

 

“Mẹ tôi cho đấy, chắc là trò vặt để mấy kẻ rỗi hơi lôi ra khoe khoang bản lĩnh thôi."

 

Ma Dực:

 

“???"

 

Lê Dương bị cái tính từ lộn xộn của anh làm cho ngẩn người:

 

“Hả?"

 

Lúc chui qua khe hở, dáng vẻ của hai người đều cực kỳ nhếch nhác, lấm lem bùn đất, như hai con cá trê lớn vừa nhảy ra từ đầm lầy.

 

Bạch Ngọc theo bản năng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Muốn đi tắm quá.

 

Tình trạng của tiểu Lâm Nhai tốt hơn họ rất nhiều.

 

Cậu bé được bảo vệ rất kỹ, hoàn toàn không bị thương, chỉ là lấm lem một chút, như một con cá trê nhỏ chưa sống lâu nên không bẩn lắm.

 

Cả “gia đình ba người" đều mặt mũi lấm lem, chui qua khe hở đến một khe núi hẹp.

 

Đám yêu thú còn sống phía sau đều bị Lâu Khí chọc giận, lại vì quá to xác nên không vào được, bèn đồng loạt húc vào vách núi.

 

“Đùng"

 

“Đùng đùng..."

 

Đ-á rơi xuống, Lê Dương giơ tay đặt lên đỉnh đầu Lâm Nhai, ngước nhìn lên.

 

Cô sởn cả gai ốc ngay lập tức:

 

“Đại sư huynh..."

 

Lâu Khí vừa mới thở dốc được một lát cũng ngước nhìn lên, ở hai bên vách núi có hàng chục đôi mắt xanh loét.

 

“Dơi?"

 

Lâu Khí nhíu c.h.ặ.t mày, giơ tay thắp lên một đạo phù phòng ngự, dùng phù văn có sẵn để phòng thủ trước.

 

Yêu thú ở ngoài, dơi ở trong.

 

Đám dơi kia lập tức bay xuống, không màng tính mạng đ-âm sầm vào phù văn.

 

Tác dụng của phù văn chắc chắn không tốt bằng phù trận, sau khi hy sinh ba bốn con dơi, số còn lại bèn lao thẳng xuống.

 

Lê Dương giơ tay tạo ra một lớp áo lụa mỏng màu xanh nhạt trên không trung, dùng mai rùa để chống đỡ đòn tấn công tiếp theo.

 

Lê Dương:

 

“Ít nhất cũng là cấp Hóa Thần."

 

Nơi thực sự kinh khủng của ảo cảnh này không phải là đám yêu thú có ngoại hình hung tợn kia, mà là thực lực thực sự của ảo cảnh.

 

Bất kỳ con yêu thú nào gặp phải, con yếu nhất cũng ở cấp Hóa Thần.

 

Lâu Khí tận dụng lúc cô giúp đỡ phòng ngự, bế Lâm Nhai xuống ôm vào lòng, ngay cả anh khi đối mặt với cảnh tượng như vậy cũng rất khó đối phó, cộng thêm việc c.h.é.m g-iết không ngừng trên đường đi đã có chút mệt mỏi.

 

Lâu Khí vờ bình tĩnh, ôm Lâm Nhai đi mở đường trước, tiếp tục tiến về phía trước dưới ánh nhìn của đám dơi đầy trời, Lê Dương theo sau hỗ trợ bảo vệ.

 

Lâm Nhai được anh đỡ m-ông, ôm theo tư thế ôm em bé trong lòng, cậu bé lo lắng ôm c.h.ặ.t cổ Lâu Khí, hì hục leo lên trên một chút.

 

Khó khăn lắm mới leo được đến bả vai, cậu lo lắng nhìn Lê Dương.

 

Lê Dương đi phía sau Lâu Khí thì không có nguy hiểm gì, chỉ cần vừa chạy vừa múa may lớp áo lụa màu xanh nhạt bay lượn trên trời kia của cô là được.

 

Không những không nguy hiểm mà trông còn khá thoải mái.

 

Cô thậm chí còn giơ tay ra hiệu chữ V với tiểu Lâm Nhai, tiến hành giao lưu hữu nghị:

 

“Cháu sợ không?"

 

Lâm Nhai cụp tai xuống, biểu cảm giống hệt như một chú ch.ó con bị chủ mắng nên tai cụp xuống.

 

Cậu buồn bã nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y:

 

“Cháu không sợ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Dương cười hì hì:

 

“Vậy thì trùng hợp quá, ta cũng không sợ, gan ta lớn lắm, nhớ năm xưa khi ta mới bước chân vào giang hồ, chỉ là một con rùa nhỏ đơn thuần, tội nghiệp, yếu đuối lại không nơi nương tựa, còn chưa hóa hình đã bị hai kẻ biến thái nhắm trúng, bọn chúng vì tranh giành ta mà đ-ánh nh-au túi bụi, đều muốn chiếm lấy thân thể của ta."

 

Sợ Lâm Nhai sợ hãi, Lê Dương cực kỳ thành thạo bịa chuyện cho cậu nghe, hoàn toàn không màng đến sống ch-ết của Lâu Khí cũng đang nghe kể chuyện.

 

Lâu Khí đang chạy rất êm, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

 

Khó khăn lắm mới đứng vững, anh nghe thấy giọng nói non nớt đầy phẫn nộ của Lâm Nhai:

 

“Vậy thì bọn chúng đáng ghét quá, bà dì ơi, bà đừng buồn, loại người xấu xa này sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi, bọn chúng chắc chắn sẽ gặp phải kẻ còn biến thái hơn cả bọn chúng."

 

Lâu Khí:

 

“..."

 

Tề Bất Ly đang nằm không cũng trúng đ-ạn trong khối Rubik:

 

“..."

 

Tề Bất Ly bình thản gật đầu, có thể nói là thản nhiên chấp nhận lời mắng nhiếc của Lâm Nhai:

 

“Ừm, cậu ta nói đúng đấy."

 

Bọn họ đã gặp báo ứng rồi.

 

Đạo trời tuần hoàn, ông trời chẳng tha cho ai.

 

Lê Dương chính là báo ứng của họ, chính là kẻ biến thái hơn cả những kẻ biến thái.

 

Lê Dương lúc này chưa có ý nghĩ đó, rất hài lòng giơ tay xoa đầu tiểu Lâm Nhai:

 

“Cháu thật hiểu chuyện."

 

Tiểu Lâm Nhai:

 

“Hì hì hì (❁´◡`❁)✲゚"

 

Đúng là tổ hợp gấu con, cho dù Lâm Nhai có biến thành trẻ con thì Lê Dương vẫn có thể tìm thấy chủ đề chung với cậu.

 

Lâu Khí thở dài bất lực nhưng cũng không ngăn cản.

 

Anh ôm Lâm Nhai, tự nhiên có thể cảm nhận được, đứa trẻ từ lúc đầu lo lắng căng thẳng, c-ơ th-ể cứng đờ, đến bây giờ, cho dù vẫn còn rất nhiều quái vật liều mạng lao về phía họ, c-ơ th-ể cậu vẫn thả lỏng một cách thần kỳ, lúc này ngoan ngoãn trong lòng Lâu Khí, còn trò chuyện rất vui vẻ với bà dì của mình.

 

Lâm Nhai ở Ngự Phong Tông là một người có thiết lập ít nói, nhưng Lâm Nhai lúc nhỏ cảm giác tính cách rất giống Bạch Ngọc, sau khi dần dần tin tưởng và ỷ lại vào đối phương thì biến thành một kẻ nói nhiều.

 

Đối thoại 1:

 

Lâm Nhai:

 

“Bà dì ơi, bà hình như cái gì cũng không sợ hết á~"

 

Lê Dương nhướng mày, đắc ý:

 

“Đừng nói vậy, nhân vô thập toàn quy vô thập quy (người không ai hoàn hảo rùa không con nào toàn diện), ta cũng có thứ sợ chứ."

 

Lâm Nhai biểu lộ sự tò mò thuần túy:

 

“Sợ cái gì ạ?"

 

Lâu Khí ngay lập tức vểnh tai lên.

 

Không chỉ có anh mà tất cả mọi người trong khối Rubik cũng đồng loạt vểnh tai lên.

 

Lê Dương trả lời một cách cực kỳ hào phóng, không chút khách khí phô bày khuyết điểm của mình cho mọi người xem:

 

“Con người ta một khi đã ác lên thì ngay cả bản thân ta cũng thấy sợ nữa là."

 

Mọi người:

 

“..."

 

Đối thoại 2:

 

Lâm Nhai:

 

“Bà dì ơi, bà với cha đều là kiếm tu hả?

 

Vậy ai trong hai người giỏi hơn ạ?"

 

Câu hỏi này à~

 

Lê Dương nghiêm túc suy nghĩ một chút:

 

“Nói thế này đi, bất kỳ con yêu thú nào bên ngoài kia, chỉ cần ta muốn đi đ-ánh là bất cứ lúc nào cũng có thể bị chúng đ-ánh ch-ết, điểm này cha cháu không bằng ta đâu, anh ta chỉ biết chạy thôi."