Cho nên khi Lê Dương lừa hắn, hắn đã kiêu ngạo mà tin tưởng, hất cằm lên, miễn cưỡng nói:
“Vậy ta thử xem sao?"
Tề Bất Ly nhận lấy b.út lông trong tay Lê Dương, toàn tâm toàn ý bắt đầu vẽ sơ đồ.
Vẽ một hồi, lại một ngày nữa trôi qua.
Bạch Ngọc ngủ một giấc dậy, vươn tay chọc chọc má Lê Dương:
“Tiểu sư muội, đại sư huynh tổng cộng chỉ cho chúng ta ba ngày thời gian, đã qua hai ngày rồi, không làm ra được thì phải làm sao đây?"
Lê Dương cũng ngủ theo, mở mắt ra đầu óc đều tỉnh táo, chậm rãi vươn vai một cái.
“Ta ngược lại có một số ý tưởng mới~"
Chương 227 Rubik
Khí tu luyện khí, thứ luyện ra được vốn dĩ đã mang tính đa dạng.
Cộng thêm Lê Dương - người chịu trách nhiệm luyện khí lần này - cũng mang một mức độ “ngáo ngơ" nhất định.
Trong ba ngày ngắn ngủi này, Lâu Khí vốn tưởng rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng vạn nhất, cho dù Lê Dương làm ra linh khí kỳ lạ nhất, khó hiểu nhất thế giới, hắn cũng sẽ bất động như núi, giữ vững sự bình tĩnh cuối cùng.
Nhưng khi mọi người tụ họp lại một lần nữa, Lâu Khí trơ mắt nhìn Lê Dương giơ lên một khối lập phương nhỏ sặc sỡ, vẫn không nhịn được mà sụp đổ hoàn toàn.
Đó là một khối lập phương như thế nào?
Đó là một hình lập phương, có tổng cộng sáu mặt, mỗi mặt là một màu sắc và hoa văn khác nhau.
Hoa văn trên mỗi mặt đều là hình dáng của hắn.
Lúc còn nhỏ, lúc đái dầm.
Lúc lớn lên, lúc hói đầu, lúc sa đọa vào ma đạo, còn có một tấm hình bị rùa giẫm lên đầu.
Lê Dương đã làm ra một khối Rubik phiên bản Lâu Khí.
Lâu Khí:
“..."
Nói cũng thật khéo, mặt đối diện với Lâu Khí lúc này chính là bức ảnh hắn chụp chung với rùa, con rùa nhỏ đó chống nạnh đắc ý, ánh mắt linh động khiêu khích vừa hay đối diện với hắn.
Cứ như đang nói:
“Đại sư huynh, huynh bị rùa ký khế ước rồi nha.”
Sự im lặng của Lâu Khí vang dội như sấm bên tai.
Lê Dương vui vẻ chớp mắt, ghé đầu lại gần:
“Đại sư huynh, huynh xem ta làm có đẹp không?"
Đây là linh khí tốt nhất mà cô nghĩ ra để có thể chứa Ma Thư Tuyết và Ma Dực.
Bên trong Rubik có một quả cầu nhỏ kết nối với khối lập phương nhỏ bên ngoài, vừa hay có thể dùng để chứa linh hồn, mà mỗi một khối Rubik bên ngoài đều đại diện cho một cơ quan, khi Rubik bị xáo trộn, chúng tách rời nhau không can thiệp lẫn nhau, khi Rubik được xếp đúng, chúng lại có thể kết nối với nhau một cách tinh tế.
Quả thực là quá hoàn hảo luôn~
Không chỉ Lê Dương thấy vậy, Ma Thư Tuyết cũng thấy rất hoàn hảo.
Bà thậm chí còn không kìm được mà vươn tay sờ thử, cảm thán:
“Nhiều Khí Khí quá, vẽ giống thật đấy."
Bạch Ngọc bên cạnh cũng tự hào ngẩng đầu:
“Là ta nhìn theo lưu ảnh thạch vẽ ra đấy nhé."
Họa công của Lê Dương bình thường thôi, lúc quan trọng vẫn phải dựa vào ta ra tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề Bất Ly cũng ngẩng ngẩng đầu:
“Cũng có phần ta vẽ đấy."
Lê Dương chịu trách nhiệm làm ra Rubik, họ chịu trách nhiệm vẽ tranh vào mấy cái khung của Rubik, ba người coi như đã thực hiện một cuộc hợp tác hoàn mỹ.
Lâu Khí cảm thấy tóc mình sắp tức đến mức dựng đứng cả lên rồi.
Cái hình ảnh đái dầm phía trên kia nhìn qua là biết do Tề Bất Ly vẽ rồi,
Bởi vì hắn đã thêm vào cảm xúc cá nhân, bên cạnh Lâu Khí nhỏ đang khóc lóc vì đái dầm, hắn đã vẽ một Tề Bất Ly nhỏ đang cười trộm bên cửa sổ, hơn nữa Tề Bất Ly sạch sạch sẽ sẽ, ngụ ý là trong chuyện đái dầm này hắn trưởng thành sớm hơn Lâu Khí, rốt cuộc hắn vẫn thắng Lâu Khí một ván.
Thực ra sự thật lúc đó, Lâu Khí vẫn lờ mờ nhớ rõ.
Đó coi như là lần đầu Tề Bất Ly và Lâu Khí gặp nhau, lúc đó Lâu Khí vừa mới bị Từ Tư Thanh phong ấn ký ức, lo lắng sẽ bị Ma tộc tìm thấy, nhưng lúc đó Từ Tư Thanh đã bị thương, chỉ có thể tìm một cái cớ, che giấu thân phận của Lâu Khí đồng thời nhờ vả tông chủ Vạn Kiếm Tông, đưa em bé Lâu Khí qua Vạn Kiếm Tông ở tạm.
Lúc đó hai em bé có quan hệ rất tốt, tình nghĩa cùng đi học cùng ngủ một phòng.
Lâu Khí đúng là có đái dầm.
Hắn thừa hưởng sự thông minh tài trí của Ma Dực, cho nên ngay khi biết mình đái dầm, hắn đã nhét cái nệm xuống dưới thân Tề Bất Ly.
Vì vậy lúc đó hình ảnh trong lưu ảnh thạch rõ ràng là cảnh hai người cùng khóc.
Sau khi được Tề Bất Ly vẽ ra, chỉ có Lâu Khí đang khóc, hắn đứng xa xa lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.
Điều này khiến Lâu Khí cảm thấy rất khó chịu, thậm chí có ý định muốn dùng một mồi lửa đốt sạch tóc của Tề Bất Ly cho xong.
Tề Bất Ly cảm nhận được sát khí, thản nhiên lùi lại hai bước:
“Sao thế này?"
“Chuyện ngươi đái dầm đã qua bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ lúc này ngươi lại muốn g-iết người diệt khẩu sao?"
Lâu Khí nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nhịn,
Thời gian có hạn, hắn đang vội vàng đi xông pha Vực Thẳm Bóng Tối, không có tâm trí đùa giỡn với Tề Bất Ly, chỉ cứng nhắc hỏi:
“Thứ này dùng thế nào?"
Tề Bất Ly đắc ý nhướn mày.
Tranh đấu với Lâu Khí nhiều năm.
Mấy ngày nay là lúc hắn cảm thấy mình thắng Lâu Khí nhiều nhất.
——
Nằm mơ thấy Ultraman đang đ-ánh quái thú nhỏ, quái thú nhỏ hờn dỗi giậm chân phá hủy trái đất, vô tình phá hủy luôn cả nhà tôi, cho nên xin nghỉ một ngày, tôi phải vào trong mơ sửa nhà đây~
Chương 228 Vấn đề không lớn... đâu nhỉ
“Thao tác cái này đơn giản lắm."
Trước mặt mọi người, Lê Dương hào hứng giới thiệu cho họ cách sử dụng Rubik.
Cô cầm Rubik, xáo trộn một chút, bảo Ma Dực và Ma Thư Tuyết đứng yên, bày ra tư thế ném Poke Ball thu phục Pokemon, nhẹ nhàng ném một cái lên đầu hai người.
Họ lập tức được bao bọc bởi ánh sáng của trận pháp truyền tống, bị hút vào quả cầu nhỏ sâu nhất trong khối Rubik.
Ngay khoảnh khắc Rubik rơi xuống đất, nó nảy lên một cách chính xác rồi quay lại tay Lê Dương.
Cô giơ tay chữ V, đắc ý nói:
“Xem đi, thu vào như vậy đấy."
“Muốn thả họ ra cũng rất đơn giản, chỉ cần xoay Rubik về trạng thái ban đầu..."
Vừa nói, Lê Dương vừa hào hứng biểu diễn thành quả của mình cho mấy người xem, chỉ khẽ xoay khối Rubik một cái để nó phục hồi, từ bên ngoài có thể thấy quả cầu bên trong bỗng nhiên phát ra ánh sáng trắng, giây tiếp theo, Ma Dực và Ma Thư Tuyết lại xuất hiện.