“Kinh Hồng Kiếm xiên hai con cá b-éo mầm, bị chủ kiếm của mình không cảm xúc ném lên đống lửa nướng.”
Trang Sở Nhiên:
“May mắn là không để Lâu Khí mang Kinh Hồng Kiếm ra ngoài, nếu không muội lấy gì nướng cá?"
Chương 158 Phượng Dao đọa ma
Lê Dương thỏa nguyện, cầm Kinh Hồng Kiếm vui vẻ đi nướng cá.
Động tác thuần thục trôi chảy đến mức làm mấy người bạn bên cạnh kinh ngạc đến ngây người.
“Trang Sở Nhiên..."
Tiêu Thanh Chu bày tỏ không tin vào mắt mình:
“Chị không phải nói Kinh Hồng Kiếm là bản mệnh linh kiếm của chị sao?"
“Tín ngưỡng của Kiếm tu đâu?
Đạo nghĩa của Kiếm tu đâu?"
Tiêu Thanh Chu thậm chí muốn quở trách chị vài câu, nhưng phát hiện cậu đ-ánh không lại Trang Sở Nhiên, nên chỉ có thể đứng bên cạnh kinh hãi như một con ch.ó.
Cái chính là bản thân Kinh Hồng Kiếm cũng chẳng nói gì.
Trong lời đồn, Kinh Hồng Kiếm luôn là thanh linh kiếm nóng nảy nhất, khó thuần hóa nhất trong các linh kiếm thuộc tính hỏa, tuy nhiên hiện tại trong tay Trang Sở Nhiên nó ngoan như một đứa trẻ, cam chịu nướng cá, lại còn tự mình điều chỉnh nhiệt độ ngọn lửa.
Nước miếng Lê Dương sắp chảy ra đến nơi rồi.
Hương thơm của cá nướng lan tỏa mười dặm, tay nghề nấu nướng của cô luôn được mọi người công nhận.
Người đầu tiên sán lại gần là Phương Quỳnh của Vạn Kiếm Tông, tội nghiệp nhìn chằm chằm con cá, vừa nuốt nước miếng vừa hỏi:
“Có thể cho tôi ăn một miếng không?"
Lê Dương vô tư gật đầu:
“Nhưng anh phải tự bắt cá."
Cô bổ sung:
“Bắt mấy con yêu thú trông ngon mắt cũng được, đằng nào cũng chẳng ra ngoài được, tôi có thể đưa các anh tổ chức một buổi tiệc nướng tại đây luôn."
Phương Quỳnh gật đầu lia lịa, không nói hai lời khởi động đôi chân ngắn chạy như bay đi khắp núi đồi bắt yêu thú.
Tề Bất Ly tận mắt chứng kiến sự nỗ lực của sư đệ:
“..."
Anh nhíu mày:
“Lê Dương, hiện tại chúng ta tuy nói không ra ngoài được nhưng cũng không thể tùy tiện thả lỏng như vậy, kẻ địch đã sắp đến trước mắt rồi."
“Phải phải phải, anh nói đúng lắm."
Lê Dương ngẩng đầu, vô tội chớp mắt:
“Cho nên chúng ta nhất định phải ăn no uống đủ thì mới có thể đối phó với kẻ địch tốt hơn."
Tiêu Thanh Chu ngơ ngác:
“Ăn no thì có tác dụng gì?
Ăn mấy viên tịch cốc đan chẳng phải tiện hơn sao?"
Tề Bất Ly im lặng một lát.
Có lẽ là hương thơm của cá nướng quá hấp dẫn.
Anh nặng nề gật đầu:
“Có lý, tôi không mang tịch cốc đan."
Ừm, anh cũng muốn ăn cá nướng rồi.
Tiêu Thanh Chu đầu óc ngắn mạch sờ sờ trên người, sờ ra một lọ tịch cốc đan lớn, hớn hở bưng qua:
“Đại sư huynh đừng lo, em có tịch cốc đan."
Tề Bất Ly:
“..."
Tề Bất Ly quái dị liếc nhìn cậu một cái, sau đó cầm lấy lọ tịch cốc đan, vô tri ném ra phía sau:
“Ái chà, trượt tay rồi."
Tiếp tục bình thản nói:
“Chúng ta đều không có tịch cốc đan, đi bắt cá thôi."
Tiêu Thanh Chu:
“???"
Thiếu niên ngẩn người một lát, vẫn chưa phản ứng kịp, lại sờ sờ trên người:
“Không sao, em còn mấy lọ nữa cơ..."
Chu Thiên bịt c.h.ặ.t miệng cậu, để lộ nụ cười:
“Chúng ta đi bắt cá thôi nào~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu niên ngơ ngác bị đưa đi bắt cá một cách kỳ quặc.
Lê Dương nướng xong ba con đầu tiên, cô và Trang Sở Nhiên mỗi người một con, c.o.n c.uối cùng đưa cho Phương Nhất Chu.
Cô thân thiện vẫy tay:
“Thiếu gia, ăn cá không?"
Phương Nhất Chu cũng rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn ngồi xuống, tiên phong hỏi:
“Bao nhiêu tiền?"
Lê Dương cười cong cả mắt, đưa con cá nướng nóng hổi cho anh:
“Anh cứ tự xem mà đưa."
Vào bí cảnh rồi túi càn khôn không dùng được, cô cũng chẳng có gia vị gì, cá nướng là hương vị cơ bản nhất, nguyên liệu cao cấp thường chỉ cần cách chế biến giản dị nhất, ăn vào ngoài giòn trong mềm, vị ngon đến lạ thường.
Phương Nhất Chu thử ăn một miếng nhỏ, sau đó bắt đầu ăn ngấu nghiến, vừa nhìn khuôn mặt vẫn còn xanh lè của Lê Dương, thực sự có chút tò mò hỏi:
“Cô... rốt cuộc là nhận được truyền thừa gì thế?"
Anh ta không phải đố kỵ, chỉ là thực lòng muốn biết loại truyền thừa gì có thể làm người ta xanh đến mức này.
“Truyền thừa Long Vũ nha~" Lê Dương không hề che giấu:
“Truyền thừa của Thanh Long và Huyền Vũ."
Truyền thừa Thanh Long cho cô là Tứ Linh Thần Lực, ra chiến trường chắc là khá lợi hại.
Còn truyền thừa mà Huyền Vũ cho cô.
Đó mới là thu hoạch lớn nhất của Lê Dương khi đến bí cảnh Đan Tháp.
Đừng nhìn Huyền Vũ và Trường Sinh Kiếm ghét bỏ lẫn nhau, nhưng trước khi bà biến mất, bà đã dùng linh hồn để tinh luyện Trường Sinh Kiếm.
Hơn nữa bà cũng thực sự dạy cho Lê Dương rất nhiều thứ, bao gồm cả việc giúp cô nâng cao huyết mạch chi lực của Huyền Vũ.
Cái thân xanh lè này của cô chính là tác dụng phụ sau khi huyết mạch chi lực được nâng cao.
Lê Dương đột nhiên cảm thấy gánh nặng trên vai nặng thêm rồi.
“Nói đi cũng phải nói lại..."
Lê Dương đặt xương cá đã ăn xong xuống, nhìn ngó xung quanh:
“Bọn họ đi săn ở đâu thế?
Sao mãi chưa thấy về?"
Một con cá nướng đã ăn sạch rồi.
Yêu thú nhỏ ở bí cảnh Đan Tháp bắt rất đơn giản, Lê Dương cảm thấy dựa vào mấy người Vạn Kiếm Tông đó thì không đến mức chậm như vậy.
Sau khi nhìn quanh bốn phía, cô nhíu mày.
“Người đâu?"
Dựa vào ngũ quan siêu mạnh sau khi phá cảnh Nguyên Anh, cô vậy mà không cảm nhận được hơi thở của mấy người đó.
Phương Nhất Chu sắc mặt hơi đổi:
“Không phải là xảy ra chuyện gì chứ?
Chúng ta đi tìm thử xem."
“Cũng được."
Trang Sở Nhiên cầm chắc Kinh Hồng Kiếm, tiện tay lau sạch kiếm, nói:
“Hai người đi sát theo chị."
Sau khi đệ t.ử Vạn Kiếm Tông đi săn hết, họ chỉ còn lại ba người.
Trang Sở Nhiên đi ở phía trước nhất, Lê Dương và Phương Nhất Chu đi phía sau.
Càng đi, họ càng cảm thấy không đúng.
Đừng nói là bóng người, xung quanh yên tĩnh đến mức ngay cả dấu vết đ-ánh nh-au cũng không có.
Phương Nhất Chu đưa ra đề nghị:
“Liên lạc với Đan Tháp thử đi, xem họ có cách nào không."
Anh tiên phong lấy lệnh bài ra, một lần nữa kinh ngạc, nhỏ giọng nhắc nhở:
“Lệnh bài của tôi không liên lạc được với bên ngoài nữa rồi."
Nói cách khác là mất tín hiệu rồi, tín hiệu bị chặn rồi.
Lê Dương nhìn lệnh bài của Trang Sở Nhiên và của mình, cũng đều giống vậy:
“Chẳng lẽ trong Đan Tháp còn có dư nghiệt Huyết tộc?"
“Rất có khả năng."
Trang Sở Nhiên:
“Vạn sự cẩn thận."
Ba người lập nhóm đi lang thang không mục đích trong khu rừng lớn, đang đi, Lê Dương túm lấy góc áo Trang Sở Nhiên:
“Sao đến cả yêu thú cũng không có luôn, nhị sư tỷ... nhị sư tỷ?"